8. Linh thụ (cái cây mầu nhiệm) (gửi bởi Dianichi )

Trong mấy ngày qua, hàng trăm người đã đến xem ngắm, sờ nắn một trái táo có hình Phật Di Lặc. Nhờ có trái táo kỳ lạ này, một gia đình nông dân nghèo ở thôn Bắc Lãm, xã Phú Lương, Hà Đông, Hà Nội đã kiếm được bạc triệu tiền Việt Nam. Một số người loan tin đồn, cho rằng đây là hiện tượng “Phật giáng trần”....

    Tin tức này không có gì mới lạ vì bởi từ xưa, trong lịch sử đã có nhiều chuyện đại loại như vậy mà còn hơn vậy nữa. Là những nhà tu huyền bí, bổn phận chúng ta là nghiên cứu những phép lạ để kiểm chứng xem thực hư, chứ không bác bỏ phép lạ; nếu là chuyện thực thì có bao nhiêu phần thực và bao nhiều là hư cấu? Tâm lý con người thường hay có 1 đồn 10 như chuyện trái táo có hình Phật hay chuyện hoạt Phật bên Tây Tạng mới xảy ra gần đây (xem thêm tin tức hoạt Phật).

Sau đây là 1 câu chuyện phép lạ khác do bà Alexandra D. Neel ghi lại trong cuốn sách Huyền thuật và Đạo sĩ Tây tạng, vào năm 1921:

Thời xưa có 1 đạo sư Tây Tạng tên là Tsong Khapa (1355-1417), người sáng lập ra tông phái Mũ Vàng (Gelugpa-). Tsong Khapa sanh ra ở Amdo, miền Đông Bắc xứ Tây Tạng. Vào lúc ông ra đời thì có 1 đại sư Tây Tạng nổi tiếng là Dubchenkarma Dorge tiên tri rằng cuộc đời của TsongKhapa sẽ rất đặc biệt, và khuyên hai đấng sanh thành ra ông phải luôn gìn giữ nơi ông sinh ra được tinh khiết. Một thời gian sau thì nơi đó mọc lên 1 cái cây, và có 1 vị ẩn sỉ trên núi Tuyết Sơn tới xây 1 ngôi chùa gần cây đó, là tu viện Kumbum của ngày nay.

Tương truyền rằng Tsong Khapa thông minh đĩnh ngộ, Ngài  thọ giáo với nhiều tông phái lớn thời đó như Kargyupa, Kadampa, Nyingma, Sakyapa, và sau đó thì nhập thất tu thiền trong hang động trên đỉnh núi Tuyết Sơn. Nhận thấy nền Phật giáo ở Tây Tạng đã bị pha trộn với tôn giáo ở địa phương, và các tu sĩ thì chểnh mãng tu học, chỉ chú trọng tới những nghi thức hình danh sắc tướng và sử dụng bùa ngải nên Ngài đã quyết định xuống núi, chấn hưng lại Phật giáo, đề cao các giới luật, và triệt để dẹp bỏ những việc buôn thần bán thánh.
Vì ngài đi khắp nơi truyền đạo đã lâu không về nên một hôm, mẹ Ngài viết thơ gọi ngài về. Ngài viết thơ trả lời và nhờ 1 đệ tử mang thơ về cho mẹ. Kèm theo lá thơ là ảnh của Đức Văn Thù Bồ Tát và 1 vị Thánh Tây Tạng là đức Demtchog. Khi mẹ Ngài mở thư của Ngài ra thì 1 luồng ánh sáng phát bay ra trên không gian và sau đó bay nhập vào cái cây gần nơi ngài sanh ra, cái cây liền tỏa hào quang, và trên tất cả lá cây hiện rõ hình của Bồ Tát Văn Thù và Thánh Demtchog như được in hay vẽ lên. Trên lá cây, cành cây và thân cây còn có câu thần chú Om mani pad me hum! Do đó mà tu viện mới có tên Kumbum. Ý nghĩa là: ngôi chùa với hàng trăm ngàn hình ảnh trên lá cây.

Có hai vị linh mục người Pháp dòng Lazarist xác nhận trong cuốn Tây Tạng Du ký (Travels in Tartary Tibet and China) là thật sự họ đã nhìn thấy toàn thân cây và tất cả lá cây đều có hiện rõ lục tự Om mani pad me hum và hình ảnh của Bồ Tát. Ngay cả những đọt lá non vừa nhú ra cũng đã có mang chữ nên kết luận là không phải do con người vẽ lên. Chuyện lạ nữa là khu vực Amdo này nằm trên vùng cao nguyên cao cả ngàn thước nên không thể có cây cối nào mọc được. Người ta đã xây lên 1 ngôi tháp (gọi là Chorten) lớn và kín mít bao quanh cái cây mầu nhiệm này, như vậy thử hỏi làm sao cây kia có thể sống được? và nếu như tháp đó được xây vào thế kỷ thứ 16 thì có lẽ hai linh mục trên (vào thế kỷ 19) đã nhìn thấy là 1 cái cây khô.
Nhưng cả hai vị đó đều quả quyết là họ nhìn thấy cái cây đang tươi tốt. Số lá trên cây thì không bao giờ thay đổi vì khi một chiếc lá rụng xuống thì sẽ có chiếc lá non khác mọc ra.

Bà David Neel nói bà không biết chuyện này có thật hay không. Bà nói: tôi có quan sát cái tháp bao quanh cái cây mầu nhiệm kia. Tháp cao 50 feet, có mái nhọn phết vàng, cửa tháp thì lúc nào cũng khóa kín lại để chỉ 1 vài tu sĩ đến quét dọn. Họ nhặt lá cây rơi ở dưới đất để phát cho những tín đồ đến đó hành hương. Tuy tôi không có dịp xem những chiếc lá ấy ra sao, nhưng có nhiều nhà ngoại giao Anh và Pháp đã xác nhận họ thấy những chiếc lá xanh và câu thần chú Om mani pad me hum trên lá cây. Ngoài ra những văn kiện ngoại giao của họ cũng có ghi lại chuyện lạ này. Đối với người Tây tạng thì chuyện này không có gì là đặc biệt.

Nhận xét:
Alexandra David Neel, tác giả của câu chuyện trên là phóng viên người Pháp. Bà có nghiên cứu về Thông thiên học và sau đó đến Ấn Độ để học Phật giáo và trở thành người thân cận (chị tinh thần) của hoàng tử kế vị (Sidkeong). Bà đã gặp Đạt lai Lạt Ma thứ 13 hai lần, và bà có nhập thất tu ở 1 hang động với 1 lạt ma Tây tạng tại Sikkim, lúc đó do Anh bảo hộ. Bà viết khoảng 30 cuốn sách về Tây tạng, và bà cũng tự coi mình như là người Tây tạng.

Do đó những gì bà viết về Tây Tạng, về ghi nhận của hai linh mục người Pháp, và những văn kiện của hai nhà ngoại giao Anh, Pháp, không đủ để thuyết phục cho tính xác thực của câu chuyện trên. Chính bà cũng không có xem xét chiếc lá ra sao và cũng nói là không biết câu chuyện có thật hay không. Những lời nói của các linh mục và các nhà ngoại giao phải khiến cho ta nghĩ đây là 1 vụ tuyên truyền của mẫu quốc Anh để gây lòng tin cho dân chúng Tây Tạng, giúp cho quốc gia Tây tạng quảng bá mối đạo, vì Tsong Khapa tuy là tu sĩ nhưng cũng là vua, các Đạt lai Lạt ma đều là hậu duệ của ông.

Những tuyên truyền loại này không có gì mới lạ. Lịch sử Đông, Tây đều có nói đến những các vua chúa muốn củng cố triều đại, hay những lãnh tụ đang tranh giành ngôi báu, đã biết cách dùng chuyện thần bí để tuyên truyền về thiên mệnh của mình. Thí dụ như là dùng mật ong viết tên mình lên những chiếc lá trong rừng để cho kiến ăn theo, và tạo thành những chiếc lá có chữ, người dân sẽ cho đó là một thông điệp từ Trời, hoặc là nhét tấm vải có ghi mấy câu thơ để tiết lộ thiên cơ vào bụng cá rồi thả xuống sông cho người câu lên, mổ bụng cá ra thì sẽ thấy ai là người nắm mệnh Trời v.v.

Người tu Mật giáo cần phải chú ý để hiểu rõ đâu là hiển linh thật sự của Thánh thần và đâu là cái linh do thủ thuật con người buôn thần bán thánh làm ra để trục lợi riêng. Nếu như là việc hiển linh thật sự thì không cần một vài nhân sĩ có tiếng tăm lên tiếng hay quảng bá đồn đãi để thuyết phục cho người ta tin. Khi Thánh thần đã làm 1 việc linh ứng thì sẽ làm 5, 7 chuyện linh ứng tiếp theo để cho nhiều nhóm người khác nhau hay đại đa số dân chúng được chứng kiến để chứng minh cho cái điều mà Thánh thần muốn. Sự kiện thần bí đó sẽ trở nên phổ quát (như việc tìm mộ tại Việt nam…)

Khi đã là việc do Thánh thần làm thì chúng ta không cần phải đặt vấn đề là tin hay không tin bởi vì Thánh thần sẽ làm cho sự việc hiển hiện rõ ràng, còn nếu như không rõ ràng thì ta có quyền hoài nghi và không tin. Phải cẩn thận khi nghe lời đồn, hay thấy những ảo thuật thà là không tin chứ nếu tin bừa thì có thể có hại.

Đọc thêm