12. Cái Sai của Những Tôn Giáo Lớn (gửi bởi Tieu Dao )

khachtrangian đã trích dẫn trong bài Đạo sư và Đệ tử: “Nước Mỹ là nơi có vô số các giáo phái, trong đó từng có một giáo phái lấy một cái tên rất mỹ miều là “Cổng Thiên Đường”, Giáo phái này không từ một thủ đoạn nào để quyến rũ đệ tử, kể cả các thủ thuật như “Thôi miên”, “Ám thị tập thể”, các loại hóa chất hướng thần nhằm tạo ra các ảo giác như được nhìn thấy khung cảnh thiên đường thực sự - Họ sử dụng các thủ thuật tung hứng và tâng bốc lẫn nhau để người mới bước vào đường đạo như lạc vào mê hồn trận và dễ dàng bị chinh phục hoàn toàn...”.

Cám ơn bạn KTG đã đưa ra chủ đề này. Tôi xin được góp một số ý kiến như sau:

Không riêng gì giáo phái Cổng thiên đường, tất cả những tôn giáo lớn như Ấn Độ giáo, Hồi giáo, Thiên Chúa giáo, và Phật giáo cũng đều không từ một thủ đoạn nào để quyến rũ dụ dỗ đệ tử, và các thủ thuật đó lại càng tinh vi hơn nhiều.

Người ta thường nói ăn cướp nhỏ là ăn cướp, ăn cướp lớn là vua, nếu như phê bình ăn cướp thì phải nói đến ăn cướp lớn, còn phê bình tôn giáo thì phải nói đến những tôn giáo lớn mới phải. Các giáo phái nhỏ như Cổng thiên đường... cho dù có sai trái tới đâu cũng là nhỏ, so với những sai trái của các tôn giáo lớn. Những sai trái của Cổng thiên đường đã có chánh quyền điểm mặt, công chúng đều biết và lên án, giáo phái cũng đã tan rã từ lâu, có mang nó ra để chỉ trích cũng là làm chuyện ném đá xuống người ở dưới giếng. Trong khi đó thì lại không đả động gì đến những sai trái của những tôn giáo lớn? Nếu như vì thấy tôn giáo lớn đã có lâu năm và có đông đảo tín đồ mà cho là nó đúng hết thì thật là thiếu trí, hoặc giả là có thấy nó sai mà không dám lên tiếng vì sợ thiệt thân thì thật là thiếu dũng. Thiếu trí và thiếu dũng đều không đáng trách, nhưng nếu những người đó lại núp bóng tôn giáo lớn nào để đả kích những giáo phái nhỏ khác một cách võ đoán thì phải nói đó là cái a dua hèn hạ. Nói đến tà thì chính cái tà của họ mới là to tướng nhất, còn cái tà của những giáo phải nhỏ thì vẫn là không thể sánh với cái tà của tôn giáo lớn có tổ chức.

Có câu: thấy cái gì đông đừng tưởng là đúng, cho nên các tôn giáo dù có hàng tỷ tín đồ cũng chưa chắc là tôn giáo đúng. Hàng tỷ tín đồ đó là do các tôn giáo sử dụng các kỹ thuật tổ chức, tuyên truyền, và dùng nhiều áp lực tâm lý và kinh tế để ràng buộc tín đồ bằng những cách như là hứa hẹn thiên đàng và hăm dọa địa ngục; tuyển mộ và đào tạo những đứa trẻ thành những tu sĩ trung kiên chỉ biết có giáo lý đạo, bỏ đạo ra thì không thể tự sinh sống (áp lực kinh tế); đoàn ngũ hóa và điều kiện hóa các tín đồ tới mức nhắm mắt tuyệt đối tin vào những tín điều phi lý và tuân theo mọi mệnh lệnh không cần biết trúng sai (phương pháp nhồi sọ để thành mê tín, cuồng tín).

Những tôn giáo lớn còn dạy rất nhiều chuyện hoang đường và xúi dục tín đồ vào nhiều chuyện không đúng với chánh đạo như: -Thiên Chúa giáo: xây dựng đạo quân của Thượng Đế để đi giết người; -Hồi giáo: hứa hẹn người tử vì đạo (giết kẻ thù) lên trời sẽ có 72 tiên nữ hầu hạ, chen nhau ném tượng đá mà cho là ném quỷ, xách động tín đồ đi hành hương tới cả triệu người rồi đè nhau chết cả ngàn người; - Ấn Độ giáo có ngụy thuyết tắm nước sông Hằng để rửa sạch tội lỗi, thờ đủ thứ hình tượng, thú vật…; Phật giáo thì mang tượng Phật ra đường, thêu dệt huyền thoại, tô son điểm phấn quá mức cho giáo chủ, tôn ông Thích Ca là Chân lý của vũ trụ, hay đấng đạo sư cao hơn cả Trời và người; cho kinh Phật là lời Phật nói, buộc tín đồ phải tin vào Tam bảo. Thiên Chúa giáo cũng tôn Giêsu vốn là một nhà truyền đạo ở dưới trái đất này, lên làm Thượng Đế ngang hàng với Đấng Tạo Hóa, tôn Giáo hoàng làm người đại diện của Thượng Đế, cho thánh kinh là lời của Chúa nói và cho lời của Giáo hoàng không bao giờ sai. Những tôn giáo lớn đều dựa vào những thêu dệt đó mà tự cho mình có quyền phỉ báng hoặc tiêu diệt những tôn giáo khác.

Cái khủng khiếp nhất là tôn giáo kết cấu với thế quyền để sách động tuyên truyền cho tín đồ tham gia vào những cuộc thánh chiến suốt hơn 200 năm với con số người chết lên tới hàng triệu! Chuyện xảy ra vào thời Trung cổ nhưng hiện nay vẫn còn tiếp diễn dưới một hình thức khác ở nhiều quốc gia.
Bấy lâu nay báo chí của các nước lớn cũng đã công khai hóa những tà vạy của các tôn giáo lớn để cảnh tỉnh dân chúng và lịch sử cũng đã cho thấy những tôn giáo lớn có tổ chức đều không đáng tin cậy vì họ đã phạm quá nhiều lỗi lầm lớn lao.

Một đạo giáo chân chính chỉ chăm lo cho đời sống tinh thần và tâm linh thì không cần phải có tổ chức để phát triển cho đông. Đạo giáo kết cấu với những thế lực vua chúa để đi giành dân lấn đất là những đạo giáo có tham vọng mưu cầu danh lợi chứ không phải là những tôn giáo thánh thiện đúng nghĩa, ngược lại những tôn giáo chống đối lại thế quyền là những tổ chức tranh đấu cho quyền lợi đảng phái dưới danh nghĩa đạo giáo chứ cũng không phải là đạo giáo chân chính.
Người học đạo muốn tìm cầu chân lý khách quan thì phải để ý cẩn thận các tôn giáo lớn bởi vì đằng sau đó là những thế lực chính trị lợi dụng tôn giáo vào những quyền lợi của đảng phái.

Ngày xưa Khổng tử dạy nhân nghĩa, lễ, trí, tín không được vua nào dùng, ông còn bị hất hủi, bị đuổi chạy… Cho đến khi ông mất rồi thì giáo thuyết của ông mới được được vua chúa lợi dụng để an dân, dựng tôn miếu thờ ông khắp nơi. Chúa Giêsu khi truyền đạo, bị chính quyền La mã giết chết, và sau đó thì chính chính quyền La mã đã lấy danh nghĩa của Giêsu mà thành lập giáo hội và phát triển nhà thờ khắp nơi để phục vụ đế chế La mã. Hai thí dụ này cho thấy tôn giáo chỉ được phát triển lớn lao khi có các vua chúa, nhúng tay vào lèo lái nó, đó là những tôn giáo của các chế độ chính trị ngụy tạo ra chứ không phải là những tôn giáo của Trời – và do đó nó phục vụ cho chính trị chứ không phục vụ cho Thượng Đế.

Đọc thêm