- Thứ 2 Tháng 10 16, 2023 11:17 pm
Con xin kính đảnh lễ Đức Sư Tổ, Đức Nhị Tổ.
Em kính chào sư huynh Triệu Nghĩa
Cách đây hơn 10 năm, con có tự mở một lớp dạy vẽ tại nhà dành cho trẻ em. Một người bạn tên V ngỏ ý muốn hợp tác. Mới đầu, con không muốn vì con cũng đã từng góp vốn hợp tác với người khác mà thất bại, vừa mất tiền, mất thời gian và cả công sức. V cố thuyết phục con nhiều lần và con đồng ý. V là bạn thời đại học, không thân thiết gì. Con cũng không hiểu nhiều về tính cách của V, chỉ thấy V ít nói, hiền lành, chăm học và con nghĩ vậy cũng ổn rồi.
Trước khi cả hai bắt tay cùng làm với nhau, con và V có ký một hợp đồng hợp tác chung. Trong hợp đồng có ghi rõ con là người có cổ phần cao hơn (con 51% - V 49%), ghi rõ số tiền góp vốn của từng người là bao nhiêu và con là người quản lý lớp vẽ. Đợt đó, con có thu thêm của V là 20 triệu để V đứng tên cùng bản quyền thương hiệu và giáo trình dạy vẽ. Từ giáo trình, logo, website, fanpage, tất cả đều do một mình con làm. Khi chuẩn bị đăng ký bản quyền thì V chỉ có góp công là vẽ 2 tờ bìa ngoài của vở lý thuyết vậy mà con vẫn để cho V cùng đứng tên tác giả. Khi mọi người biết chuyện này, ai cũng bảo con dại, sau này nhất định sẽ có chuyện không hay. Đúng là sau gần 10 năm thì có chuyện thật ạ.
Sau hơn 1 tháng làm cùng nhau, tính cách của V bắt đầu dần lộ ra. Mỗi lần không vừa lòng gì là V tỏ thái độ khó chịu, vẻ mặt hằm hè, nói chuyện với con đôi lúc gân cổ lên như mắng mỏ vậy, xong rồi V đùng đùng bỏ lên tầng ngồi một mình, trong khi đi làm chỉ có con và V. Con có gọi V ngồi nói chuyện nghiêm túc, góp ý tính cách của V, nói đã làm chung thì không nên có thái độ với đồng nghiệp như vậy. V nghe một hồi xong thì cũng đồng ý nhưng vẫn tỏ thái độ đồng ý kiểu bị bắt buộc. Chưa đầy một tháng sau, V lại như vậy. Con chán không muốn nói nữa.
Trong thời gian gần 10 năm làm cùng nhau, V chỉ có sửa tính thời gian đầu, xong rồi dần dần lại đâu vào đấy. Nhiều lúc, con tự quay vào trong xem lại bản thân mình xem có gì không tốt không mà V cứ như vậy, con sợ con lại khắt khe với V quá. Mặc dù, tính cách V như thế nhưng con không thể phủ nhận rằng V có chuyên môn tốt, làm việc có trách nhiệm, hay giúp đỡ người khác. Con luôn nhìn vào mặt tốt của V để cho qua hết lần này đến lần khác mỗi lần V nổi khùng vô cớ lên với con. Trong đầu con luôn nghĩ mình là người được học đạo Trời thì không thể như V được. Con cũng đã điểm đạo cho V và có ấn chứng mạnh, nhưng V không tu học mà thỉnh thoảng con thấy V cũng hay nhờ thầy bà xin bùa thỉnh phép.
Sức chịu đựng cũng có giới hạn. Khoảng tầm tháng 5 vừa rồi, trong lúc cả 2 đang tính toán chốt sổ sau 1 tuần kết thúc, con có thắc mắc hỏi V về việc chi lương cho một giáo viên thực tập như thế nào. Con chỉ hỏi một câu vậy thôi mà V nói một tràng liên tục không để con nói xen vào được. V lúc đó mặt đỏ tía tai, người run lên, vừa tu cốc nước vừa đập cốc xuống bàn liên tục, lại gân cổ lên nói như quát vào mặt con. V nói xong lại đùng đùng đi lên tầng ngồi một mình. Con không hiểu là thế nào luôn, con im lặng và con quyết định ngay lập tức mở lớp vẽ ở nhà và sẽ rút không làm cùng V nữa. Việc quát thẳng vào mặt người khác như V, nếu 1, 2 lần thì có thể bỏ qua, đằng này trong suốt gần 10 năm không biết bao nhiêu lần V như vậy, nặng thì V quát, không thì cũng hằn học trong từng lời nói và hành động, đó là một hành động không tôn trọng người khác. Theo như con hiểu thì V nghĩ rằng mọi việc V làm là đương nhiên đúng nên con không được phép thắc mắc với V, mà một khi con đã hỏi là V sẽ quát thẳng vào mặt con.
Cứ sau mỗi tuần làm việc là chúng con chốt sổ, tiền đưa về hết cho con giữ. Nhưng thời gian gần đây, V tự cầm hết số tiền V thu được mà không bàn gì với con. Con cứ để yên 1 thời gian xem V thế nào thì V vẫn như vậy, nên con mới hỏi thì V trả lời là V giữ tiền để trả tiền thuê nhà luôn. Nếu con không hỏi thì con vẫn là người trả tiền thuê nhà, còn V thì yểm luôn số tiền đó! Có rất nhiều vấn đề làm con thấy mình không thể tiếp tục cùng V được nữa. Đến cuối tháng 7, chủ nhà đòi tăng tiền thuê nhà, con lấy cớ đấy và bảo không muốn làm chung nữa, con muốn thuê phòng học theo giờ chứ không muốn thuê cả nhà để rồi bỏ không đến hơn phân nửa thời gian không dùng đến. Con chỉ muốn kết thúc êm đẹp, không tranh cãi gì.
Thật là đúng lúc, Chư vị độ giúp con tìm luôn được một nơi mới để mở lớp vẽ với giá thuê rẻ chỉ bằng 1/10 so với tiền thuê nhà hiện tại, nhưng vị trí thì đẹp hơn, nhiều người qua lại, phòng học lại rộng và sáng sủa hơn. Và rồi con báo V con sẽ rút. V có hỏi con số tiền con muốn rút là thế nào. Lúc đầu, con nghĩ đơn giản là số tiền quỹ cả 2 đang cầm là bao nhiêu thì cộng lại rồi chia theo tỷ lệ % góp vốn là xong. Con sẽ rút dần công việc khi nào chỗ mới ổn thì con mới rút hẳn. Không ngờ, V lại muốn con rút sớm. Con nói với V là con không thể rút sớm như vậy được, vì con gặp nhiều khó khăn thì V lạnh lùng nói là do con chọn, con đã quyết định như vậy thì con phải chịu, chứ V đâu có bảo con phải đi. Lúc đó, con có cảm giác V đang đuổi con trong chính ngôi nhà con gây dựng nên.
Con bức xúc có tâm sự với một người bạn chung của cả 2. Bạn đó trước có chơi thân với V nhưng rồi cũng không chịu được tính cách của V nên tách dần không liên lạc nữa. Bạn ấy khuyên con nên lấy lại tiền vốn, tiền công sức con gây dựng thương hiệu trong suốt hơn 10 năm qua. V là người ở lại được hưởng hết tất cả, hưởng cả phần của con khi ra đi. Con nhớ lại những bài học trên diễn đàn, nhớ bài CV độ dạy "hãy như nước", "không làm việc gì lợi mình hại người, cũng không làm việc gì hại mình lợi người". Và rồi con bắt đầu như cuộc "khởi nghĩa" với chính bản thân mình, con quyết định nói với V những khoản cần rút. V có vẻ rất shock, rồi cả 2 tranh luận nảy lửa.
Con sợ con làm sai luật pháp, con có hỏi tư vấn một chị bạn làm luật sư. Chị ấy bảo: con có cổ phần cao hơn thì theo luật con là người ở lại, V mới là người phải đi, mà con đi thì cần phải rút những khoản gì, trong đó có khoản tiền "giá trị lớp học" là giá trị thương hiệu có công sức của con gây dựng trong đó. Chị ấy có cho công thức để tính. Khi con đưa ra số tiền cần rút, so với giá thị trường hiện tại thì đó là một giá thấp cho một thương hiệu hơn 10 năm. V không đồng ý, V đưa ra con số thấp hơn nhiều, rồi V kể cái khó nọ kia. V còn đưa ra phương án là V ở lại làm tiếp, vẫn địa chỉ đó, vẫn số lượng học sinh đó, nhưng sẽ đổi tên lớp mà không phải trả con tiền giá trị lớp học nữa. Hai bên cứ đôi co mãi con thấy mệt mỏi, rồi con nghĩ lại lý do mà con rút là vì con muốn được bình yên, chứ có phải vì cái số tiền đó đâu. Con quyết định nhắn tin cho V, con chỉ rút cái số tiền con đang cầm và đang gửi ngân hàng thôi cho việc kết thúc nhanh. Nếu tính nhẩm sơ qua các khoản rút theo đúng luật thì số tiền con thu về sẽ khá nhiều, nhưng con không muốn chi li quá.
Nhưng V thì lại muốn con ra đi tay trắng. V tự kiểm lại đồ đạc, kiểm lại quỹ rồi list ra một danh sách thật dài phải gần chục tờ A4 và gửi file ảnh cho con đọc. Con nhận file mà không buồn đọc một chữ nào trong đó luôn. V tự kiểm kê và V tự thấy số tiền đáng ra con được nhận nhiều hơn số tiền quỹ con đang cầm, vậy mà có lúc V nói V cho con, rồi V soạn "biên bản hủy hợp tác" cũng có nói là V hỗ trợ con,... Chưa dừng lại ở đó, V muốn con rút tiền quỹ đang trong ngân hàng thành tiền mặt để hôm gặp nhau ký "biên bản hủy" V sẽ chụp lại ảnh V đưa tiền mặt cho con, ý là V đã có trả con tiền. V muốn mỗi bên có 1 người làm chứng ký vào biên bản hủy. Con nói con ko cần người làm chứng gì, V muốn thì cứ việc. Và con cũng yêu cầu V phải sửa lại nội dung trong biên bản hủy mà V tự soạn. V còn gài con trong những câu từ, nhờ có bạn con đọc hộ con mới phát hiện ra.
Có một câu nói mà con thấy đúng quá ạ, đó là "Bản chất con người được bộc lộ rõ nhất khi mình có sự tranh chấp về lợi ích với người đó". Bài học con rút ra lần này là mình cũng không nên nhún nhường quá để rồi nó sẽ tạo thành thói quen cho người khác lấn át mình như việc hiển nhiên, cần phải như nước, lúc bình yên lúc dữ dội để có thể vượt qua được mọi thử thách ạ.
Thưa Thầy, mọi việc giờ đã giải quyết xong rồi ạ. Con đã sẵn sàng và bình yên với cơ sở mới. Môn con dạy cũng là học ngoại khoá, chỉ có thể tuyển sinh được vào dịp hè thôi ạ, còn dịp này thì thật sự rất khó khăn. Nhưng con tin con sẽ ổn vì con có Tổ, Thầy dạy bảo, có CV độ trì. Mọi việc chuẩn bị cho nơi mới với con rất thuận lợi ạ, chủ nhà là gia đình bạn con, mọi người rất tốt với con và hỗ trợ con nhiệt tình. Con thì có cảm giác như được giải thoát, từ giờ con không phải lo bị giật mình khi bị V quát vô cớ.
Con aladanh xin kính báo.
Em kính chào sư huynh Triệu Nghĩa
Cách đây hơn 10 năm, con có tự mở một lớp dạy vẽ tại nhà dành cho trẻ em. Một người bạn tên V ngỏ ý muốn hợp tác. Mới đầu, con không muốn vì con cũng đã từng góp vốn hợp tác với người khác mà thất bại, vừa mất tiền, mất thời gian và cả công sức. V cố thuyết phục con nhiều lần và con đồng ý. V là bạn thời đại học, không thân thiết gì. Con cũng không hiểu nhiều về tính cách của V, chỉ thấy V ít nói, hiền lành, chăm học và con nghĩ vậy cũng ổn rồi.
Trước khi cả hai bắt tay cùng làm với nhau, con và V có ký một hợp đồng hợp tác chung. Trong hợp đồng có ghi rõ con là người có cổ phần cao hơn (con 51% - V 49%), ghi rõ số tiền góp vốn của từng người là bao nhiêu và con là người quản lý lớp vẽ. Đợt đó, con có thu thêm của V là 20 triệu để V đứng tên cùng bản quyền thương hiệu và giáo trình dạy vẽ. Từ giáo trình, logo, website, fanpage, tất cả đều do một mình con làm. Khi chuẩn bị đăng ký bản quyền thì V chỉ có góp công là vẽ 2 tờ bìa ngoài của vở lý thuyết vậy mà con vẫn để cho V cùng đứng tên tác giả. Khi mọi người biết chuyện này, ai cũng bảo con dại, sau này nhất định sẽ có chuyện không hay. Đúng là sau gần 10 năm thì có chuyện thật ạ.
Sau hơn 1 tháng làm cùng nhau, tính cách của V bắt đầu dần lộ ra. Mỗi lần không vừa lòng gì là V tỏ thái độ khó chịu, vẻ mặt hằm hè, nói chuyện với con đôi lúc gân cổ lên như mắng mỏ vậy, xong rồi V đùng đùng bỏ lên tầng ngồi một mình, trong khi đi làm chỉ có con và V. Con có gọi V ngồi nói chuyện nghiêm túc, góp ý tính cách của V, nói đã làm chung thì không nên có thái độ với đồng nghiệp như vậy. V nghe một hồi xong thì cũng đồng ý nhưng vẫn tỏ thái độ đồng ý kiểu bị bắt buộc. Chưa đầy một tháng sau, V lại như vậy. Con chán không muốn nói nữa.
Trong thời gian gần 10 năm làm cùng nhau, V chỉ có sửa tính thời gian đầu, xong rồi dần dần lại đâu vào đấy. Nhiều lúc, con tự quay vào trong xem lại bản thân mình xem có gì không tốt không mà V cứ như vậy, con sợ con lại khắt khe với V quá. Mặc dù, tính cách V như thế nhưng con không thể phủ nhận rằng V có chuyên môn tốt, làm việc có trách nhiệm, hay giúp đỡ người khác. Con luôn nhìn vào mặt tốt của V để cho qua hết lần này đến lần khác mỗi lần V nổi khùng vô cớ lên với con. Trong đầu con luôn nghĩ mình là người được học đạo Trời thì không thể như V được. Con cũng đã điểm đạo cho V và có ấn chứng mạnh, nhưng V không tu học mà thỉnh thoảng con thấy V cũng hay nhờ thầy bà xin bùa thỉnh phép.
Sức chịu đựng cũng có giới hạn. Khoảng tầm tháng 5 vừa rồi, trong lúc cả 2 đang tính toán chốt sổ sau 1 tuần kết thúc, con có thắc mắc hỏi V về việc chi lương cho một giáo viên thực tập như thế nào. Con chỉ hỏi một câu vậy thôi mà V nói một tràng liên tục không để con nói xen vào được. V lúc đó mặt đỏ tía tai, người run lên, vừa tu cốc nước vừa đập cốc xuống bàn liên tục, lại gân cổ lên nói như quát vào mặt con. V nói xong lại đùng đùng đi lên tầng ngồi một mình. Con không hiểu là thế nào luôn, con im lặng và con quyết định ngay lập tức mở lớp vẽ ở nhà và sẽ rút không làm cùng V nữa. Việc quát thẳng vào mặt người khác như V, nếu 1, 2 lần thì có thể bỏ qua, đằng này trong suốt gần 10 năm không biết bao nhiêu lần V như vậy, nặng thì V quát, không thì cũng hằn học trong từng lời nói và hành động, đó là một hành động không tôn trọng người khác. Theo như con hiểu thì V nghĩ rằng mọi việc V làm là đương nhiên đúng nên con không được phép thắc mắc với V, mà một khi con đã hỏi là V sẽ quát thẳng vào mặt con.
Cứ sau mỗi tuần làm việc là chúng con chốt sổ, tiền đưa về hết cho con giữ. Nhưng thời gian gần đây, V tự cầm hết số tiền V thu được mà không bàn gì với con. Con cứ để yên 1 thời gian xem V thế nào thì V vẫn như vậy, nên con mới hỏi thì V trả lời là V giữ tiền để trả tiền thuê nhà luôn. Nếu con không hỏi thì con vẫn là người trả tiền thuê nhà, còn V thì yểm luôn số tiền đó! Có rất nhiều vấn đề làm con thấy mình không thể tiếp tục cùng V được nữa. Đến cuối tháng 7, chủ nhà đòi tăng tiền thuê nhà, con lấy cớ đấy và bảo không muốn làm chung nữa, con muốn thuê phòng học theo giờ chứ không muốn thuê cả nhà để rồi bỏ không đến hơn phân nửa thời gian không dùng đến. Con chỉ muốn kết thúc êm đẹp, không tranh cãi gì.
Thật là đúng lúc, Chư vị độ giúp con tìm luôn được một nơi mới để mở lớp vẽ với giá thuê rẻ chỉ bằng 1/10 so với tiền thuê nhà hiện tại, nhưng vị trí thì đẹp hơn, nhiều người qua lại, phòng học lại rộng và sáng sủa hơn. Và rồi con báo V con sẽ rút. V có hỏi con số tiền con muốn rút là thế nào. Lúc đầu, con nghĩ đơn giản là số tiền quỹ cả 2 đang cầm là bao nhiêu thì cộng lại rồi chia theo tỷ lệ % góp vốn là xong. Con sẽ rút dần công việc khi nào chỗ mới ổn thì con mới rút hẳn. Không ngờ, V lại muốn con rút sớm. Con nói với V là con không thể rút sớm như vậy được, vì con gặp nhiều khó khăn thì V lạnh lùng nói là do con chọn, con đã quyết định như vậy thì con phải chịu, chứ V đâu có bảo con phải đi. Lúc đó, con có cảm giác V đang đuổi con trong chính ngôi nhà con gây dựng nên.
Con bức xúc có tâm sự với một người bạn chung của cả 2. Bạn đó trước có chơi thân với V nhưng rồi cũng không chịu được tính cách của V nên tách dần không liên lạc nữa. Bạn ấy khuyên con nên lấy lại tiền vốn, tiền công sức con gây dựng thương hiệu trong suốt hơn 10 năm qua. V là người ở lại được hưởng hết tất cả, hưởng cả phần của con khi ra đi. Con nhớ lại những bài học trên diễn đàn, nhớ bài CV độ dạy "hãy như nước", "không làm việc gì lợi mình hại người, cũng không làm việc gì hại mình lợi người". Và rồi con bắt đầu như cuộc "khởi nghĩa" với chính bản thân mình, con quyết định nói với V những khoản cần rút. V có vẻ rất shock, rồi cả 2 tranh luận nảy lửa.
Con sợ con làm sai luật pháp, con có hỏi tư vấn một chị bạn làm luật sư. Chị ấy bảo: con có cổ phần cao hơn thì theo luật con là người ở lại, V mới là người phải đi, mà con đi thì cần phải rút những khoản gì, trong đó có khoản tiền "giá trị lớp học" là giá trị thương hiệu có công sức của con gây dựng trong đó. Chị ấy có cho công thức để tính. Khi con đưa ra số tiền cần rút, so với giá thị trường hiện tại thì đó là một giá thấp cho một thương hiệu hơn 10 năm. V không đồng ý, V đưa ra con số thấp hơn nhiều, rồi V kể cái khó nọ kia. V còn đưa ra phương án là V ở lại làm tiếp, vẫn địa chỉ đó, vẫn số lượng học sinh đó, nhưng sẽ đổi tên lớp mà không phải trả con tiền giá trị lớp học nữa. Hai bên cứ đôi co mãi con thấy mệt mỏi, rồi con nghĩ lại lý do mà con rút là vì con muốn được bình yên, chứ có phải vì cái số tiền đó đâu. Con quyết định nhắn tin cho V, con chỉ rút cái số tiền con đang cầm và đang gửi ngân hàng thôi cho việc kết thúc nhanh. Nếu tính nhẩm sơ qua các khoản rút theo đúng luật thì số tiền con thu về sẽ khá nhiều, nhưng con không muốn chi li quá.
Nhưng V thì lại muốn con ra đi tay trắng. V tự kiểm lại đồ đạc, kiểm lại quỹ rồi list ra một danh sách thật dài phải gần chục tờ A4 và gửi file ảnh cho con đọc. Con nhận file mà không buồn đọc một chữ nào trong đó luôn. V tự kiểm kê và V tự thấy số tiền đáng ra con được nhận nhiều hơn số tiền quỹ con đang cầm, vậy mà có lúc V nói V cho con, rồi V soạn "biên bản hủy hợp tác" cũng có nói là V hỗ trợ con,... Chưa dừng lại ở đó, V muốn con rút tiền quỹ đang trong ngân hàng thành tiền mặt để hôm gặp nhau ký "biên bản hủy" V sẽ chụp lại ảnh V đưa tiền mặt cho con, ý là V đã có trả con tiền. V muốn mỗi bên có 1 người làm chứng ký vào biên bản hủy. Con nói con ko cần người làm chứng gì, V muốn thì cứ việc. Và con cũng yêu cầu V phải sửa lại nội dung trong biên bản hủy mà V tự soạn. V còn gài con trong những câu từ, nhờ có bạn con đọc hộ con mới phát hiện ra.
Có một câu nói mà con thấy đúng quá ạ, đó là "Bản chất con người được bộc lộ rõ nhất khi mình có sự tranh chấp về lợi ích với người đó". Bài học con rút ra lần này là mình cũng không nên nhún nhường quá để rồi nó sẽ tạo thành thói quen cho người khác lấn át mình như việc hiển nhiên, cần phải như nước, lúc bình yên lúc dữ dội để có thể vượt qua được mọi thử thách ạ.
Thưa Thầy, mọi việc giờ đã giải quyết xong rồi ạ. Con đã sẵn sàng và bình yên với cơ sở mới. Môn con dạy cũng là học ngoại khoá, chỉ có thể tuyển sinh được vào dịp hè thôi ạ, còn dịp này thì thật sự rất khó khăn. Nhưng con tin con sẽ ổn vì con có Tổ, Thầy dạy bảo, có CV độ trì. Mọi việc chuẩn bị cho nơi mới với con rất thuận lợi ạ, chủ nhà là gia đình bạn con, mọi người rất tốt với con và hỗ trợ con nhiệt tình. Con thì có cảm giác như được giải thoát, từ giờ con không phải lo bị giật mình khi bị V quát vô cớ.
Con aladanh xin kính báo.