Chia sẻ kinh nghiệm thực tế của bạn đạo về trị bệnh, dinh dưỡng, làm đẹp... từ nguyên liệu thiên nhiên
Nội quy - Khuyến cáo: Kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe, chữa bệnh chỉ mang tính tham khảo. Bạn đọc nên thận trọng khi áp dụng vì cơ thể mỗi người mỗi khác, sẽ có những phản ứng khác nhau. Thần dược với người này cũng có thể là độc dược với người khác (Tham khảo). Hãy thử dùng với liều lượng nhỏ để tránh cho cơ thể bị những phản ứng bất ngờ và chỉ nên thử nghiệm với những bệnh thông thường. Bệnh nặng nên tham vấn với bác sĩ.
Liệu pháp day bấm huyệt cũng không nên áp dụng tùy tiện vì nếu làm không đúng có thể dẫn đến những biến chứng nguy hiểm.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Phù-Dung
Xin chào các anh chị, các bạn đạo

PD có bệnh lupus nên có đi Bác sĩ định kỳ. Và có vài chuyện mà PD nghiệm ra rằng mình không nên ỷ lại hoàn toàn vào Bác sĩ.

Chuyện là PD có cái tật, hễ ăn món gì cảm thấy ngán mà ráng ăn thêm thì sẽ bị ói, dù ăn chưa no. Lần đó PD vui miệng kể BS nghe, BS nói PD bị trào ngược dạ dày :-S , thế là bác kê thuốc dạ dày uống hàng ngày. PD biết đó không phải là bệnh, mà là cái tật thôi, PD nói BS bỏ thuốc dạ dày bác lại kêu thôi cứ uống đi để bảo vệ dạ dày :-S . PD phải uống 1, 2 năm trời. Vừa rồi bác có thay đổi toa thuốc và quên cái thuốc dạ dày, PD mừng quá để cho bác quên luôn. Từ đó giờ PD dùng nghệ mật ong thay thuốc.

Vừa rồi PD bị dị ứng nổi mề đay trên hai cánh tay. Hôm đó PD có làm 2 thứ lạ là rửa nước rửa chén mới với rửa hải sản. Bị dị ứng PD cũng nghi nhưng không biết là do đâu. PD đi gặp BS, kèm với kết quả xét nghiệm cũng có tí chút không ổn, BS nói là do bệnh lupus bùng lên làm phát ban trên da. Theo kinh nghiệm thì ban lupus không phải như vậy, nhưng tin BS nên tự nhủ: "Chắc bữa nay ban nó nổi kiểu khác :-??." Bs tăng thuốc lên gấp đôi, PD uống 1,2 tháng trời mà không hết, BS lại cho thêm thuốc dị ứng, nếu không bớt thì đi xét nghiệm ký sinh trùng… Rồi bất ngờ một hôm, PD phát hiện mình đeo găng tay rửa chén thì giảm dị ứng rõ rệt và sau 2 ngày thì hết luôn. Hic hic, may mà phát hiện sớm, nếu không chắc PD còn phải uống đủ thứ thuốc khác nữa.

Và một chuyện nữa là 4 năm nay PD đều phải uống thuốc loãng máu vì BS cho rằng bệnh lupus làm cho đông máu, nhưng BS không làm bất cứ xét nghiệm nào để biết chắc là máu bị tăng đông. Cho đến gần đây PD nghĩ mình có thể thay thế thuốc đó bằng các thực phẩm loãng máu như lá quế, hay giúp máu lưu thông tốt bằng gừng, tỏi mà không cần thuốc. PD đã đề nghị BS bỏ thuốc loãng máu, và BS có cho PD làm xét nghiệm thì kết quả là máu PD bình thường, không cần phải dùng thuốc. Vậy mà PD phải uống 4 năm trời. :(

PD thấy, nhiều khi mình thiếu kiến thức nên khiến cơ thể mình phải nạp quá nhiều thứ thuốc độc hại. Qua những chuyện như vậy, PD thấy mình không nên dựa hoàn toàn vào bác sĩ, không nên chuyện gì cũng báo. Những bịnh không có cấp tính thì mình có thể tự tìm hiểu và điều chỉnh lại chế độ sinh hoạt, ăn uống hoặc dùng các dược liệu tự nhiên trước, nếu không có kết quả thì mới đến BS để đỡ dùng thuốc tây. Nếu đang điều trị với BS thì cũng nên thận trọng, tìm hiểu kỹ lưỡng về bịnh tình của mình và xem xét cách điều trị như vậy có thực sự tốt hay không. Không phải mình không tin BS, nhưng BS nhiều khi cũng có sai sót, mà sai sót thì mình là nạn nhân, phải gánh mọi hậu quả.

Đó là những kinh nghiệm của PhuDung, xin chia sẻ để các anh chị tham khảo.
PD >:D<

Chưa xemBởi ruby38
Con kính đảnh lễ Sư Tổ, Thầy !
Em xin chào các huynh tỷ trên diễn đàn.

Đọc bài của tỷ con cũng xin chia sẻ kinh nghiệm của bản thân. Con mới vừa trải qua đợt nằm viện cả tuần do dị ứng kháng sinh. Ban đầu con chỉ bị ho, đau họng nên lên Bệnh viện Tai Mũi Họng khám và lấy thuốc uống. Uống sau 1 toa thì miệng con lở hết, ăn uống không được. Sau đó con đi tái khám thì bác sĩ bảo do bị viêm nặng nên mới bị lở như vậy nên cho thuốc uống tiếp.

2 ngày sau người con nổi mẩn đỏ và phải nhập viện Chợ Rẫy cả tuần do dị ứng thuốc. Bởi vậy làm bác sĩ mà tắc trách thì chỉ có bệnh nhân là khổ. Cũng may nhờ ân phước Vị độ che chở nên con cũng chỉ bị nhẹ, lại được sắp xếp nhiều thứ từ trước nên cũng ít tốn kém ạ.

Con kính bút.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi phapman
Con xin kính đảnh lễ Sư Tổ
Con xin kính đảnh lễ Đức Thầy

Con xin chia sẻ chút chuyện của bản thân, năm lớp 10 trong lúc đá bóng thì có bị một chấn thương đầu gối khá nặng. Nhưng tin tưởng bác sĩ nên dù con thấy khá vô lý nhưng được chỉ định bó bột thì con vẫn làm theo và sau đó phải liên tục đến nhà ông bác sĩ đó để tập vật lý trị liệu rất là tốn kém thưa thầy. Dù sau đó đã đọc trên mạng cũng như đi tham khảo nhiều nơi nhưng vì tin tưởng bác sĩ này từng là trưởng khoa một bệnh viện lớn nên con chủ quan, đến lúc đầu gối càng ngày càng lỏng thì con mới xin gia đình cho đi chụp mri. Lúc đó cũng gần 1 năm rưỡi từ ngày bị chấn thương rồi, gối con lúc ấy bắt đầu chuyển qua rách thêm sụn chêm thay vì đứt mỗi dây chằng như ban đầu. Cũng may sau đó được sự xoay chuyển của chư vị độ mà con gặp được đúng bác sĩ tốt, việc mổ và hồi phục cũng diễn ra thuận lợi và nhanh chóng dù bây giờ đầu gối không thể được như trước.

Con kính cảm tạ Tổ,Thầy. ^:)^
Chưa xemBởi Tâm Tịnh
Xin chào các bạn,
Tâm Tịnh đọc các bài viết của các huynh, tỷ, xin chia sẻ chuyện của Tâm Tịnh. Năm đó Tâm Tịnh bị bệnh hiểm nghèo, bác sỹ trưởng khoa bảo phải nhập viện ngay nếu không sẽ nguy hiểm, phải theo uống thuốc đúng lời bác sỹ hướng dẫn thì bệnh mới khỏi và không bị tái phát nữa và con đã nhập viện. Hai ngày đầu vào viện chẳng thấy bác sỹ hỏi han để ý, chỉ thấy quan tâm bệnh nhân xung quanh. Bác sỹ đi rồi Tâm tịnh mới hỏi những người đó và họ bảo: "Cô đã dúi phong bì vào túi bác sỹ chưa?" thì mới sực nhớ mình không biết xã giao. Hôm sau người nhà vào thăm, kể như vậy và dúi phong bì vào túi bác sỹ, lúc đầu bác sỹ cứ giãy nảy từ chối kêu đừng làm thế, nói ai nhìn thấy thì chết, nhưng vẫn nhận. Quả thật, từ đấy bác sĩ thăm hỏi rất chu đáo.

Sau lần đó, mỗi lần bác sỹ khám lại và kê đơn mua thuốc, là nhận phong bì nhưng bệnh không giảm. Một hôm vô tình gặp bác sỹ khám lần đầu hỏi thăm bác sỹ trên phòng điều trị thế nào, Tâm Tịnh cũng trình bày và đưa đơn thuốc cho bác sỹ xem thì bác sỹ kêu: "Trời ơi, sao lại kê loại thuốc rẻ tiền. Không đúng với tên thuốc bác sỹ khám gửi lên thì làm sao em khỏi được." Bác sỹ này rất tốt, không lấy tiền đút lót của ai bao giờ Tâm tịnh cũng công nhận điều đó, vì trong đó có Tâm tịnh. Sau khi tá hỏa ra là bác sỹ tại phòng cố tình kê thuốc nhẹ để phải nằm viện lâu thì nhận phong bì càng nhiều, Tâm Tịnh đã xin ra viện điều trị ngoại trú.

Tâm Tịnh
Chưa xemBởi Tâm Tịnh
Chào các huynh, tỷ, muội.
Tâm Tịnh xin chia sẻ chuyện đi bác sỹ, cách đây 1 năm bị 1 mắt trái thị lực còn 5/10 đi đến bệnh viện quốc tế, để kiểm tra và lấy sạn vôi trong mắt, nhưng bác sỹ bảo không có sạn vôi, và bảo phải mổ mắt, số tiền là 8 triệu nhưng Tt không có đủ tiền nên hẹn khi khác, còn dặn khi đến chỉ gặp 1 mình bác sỹ thôi là được. Lúc đó thấy số tiền đối với Tt quá lớn nên đi về, không đến khám lại nữa, lại đến bệnh viện trung ương, bác sỹ khám rất kỹ bảo không phải mổ, chỉ dùng thuốc thôi. Tâm Tịnh nghe vậy cảm tưởng như bắt được vàng.
Nên các huynh, tỷ, muội có đi bác sỹ cố gắng đi nhiều nơi kiểm tra kẻo mất tiền oan.
Tâm Tịnh.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Hướng Tâm
Hướng Tâm để ý, thời này muốn nhanh khỏi bệnh hay muốn bác sĩ quan tâm đến mình thì phong bì phải tiên phong đi trước hoặc phải có quen tay cơ, chức cao.
Con trai Hướng Tâm ốm, đau bụng các bác sĩ khám không tìm ra nguyên nhân nhưng vẫn theo chu trình của bệnh viện là tiêm truyền. Đến khi con quấy khóc nhiều và sốt cao, may mắn nhờ được quen phó giám đốc bệnh viện, bác ấy khám cho con trai HT và có gọi lên phòng hành chính nói với các bác sĩ xem lại bệnh án của bé thì khi đó mới nhận được sự quan tâm của họ, cứ một lúc họ lại vào hỏi thăm. Còn trước đó thì chỉ khám qua loa vào buổi sáng rồi chỉ định tiêm là xong.
Còn lần khác nhập viện Xanh-pôn, khi làm thủ tục ra viện, có bác sĩ (không tiện nói tên) còn hỏi thẳng bệnh nhân là, "Không có quà cảm ơn à?!
Thời này, HT cảm thấy ít bác sĩ tận tâm với bệnh nhân lắm, có chăng chỉ là số ít thôi.
Chưa xemBởi Bảo Di
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ,
Con kính đảnh lễ Đức Thầy.
Bảo Di xin chào các huynh tỷ và các bạn đạo.

BD xin chia sẻ kinh nghiệm nhiều lần đi bệnh viện, cũng như chăm sóc người nhà như sau:
1. Nếu có người quen, người thân có quen với giới bác sĩ thì nhờ giới thiệu đến bác sĩ chuyên môn để khám chữa. Nếu không thì tìm hiểu các bệnh viện uy tín mà đến khám. Hiện nay Bảo hiểm y tế (BHYT) có thể khám liên thông nhiều quận huyện, nên nếu ai khám BHYT thì có thể tìm hiểu, chọn bệnh viện phù hợp. Riêng BD không tin tưởng lắm về BHYT nên luôn chọn khám dịch vụ.
2. Tự tìm hiểu tình trạng bệnh của mình trên mạng, khi đến gặp bác sĩ nên chủ động nêu rõ tình trạng bệnh và mình nghi ngờ mình đang mắc phải bệnh đó, tự mình đề xuất khám, xét nghiệm những gì cần thiết liên quan đến bệnh luôn nếu bác sĩ không đề nghị. Và có thắc mắc thì phải hỏi để bác sĩ giải đáp.
3. Nếu bệnh viện có khám tự chọn thì nên chọn bác sĩ có tuổi đời cao, thâm niên lâu trong nghề. Hoặc có thể hỏi thăm một số người ở bệnh viện như bệnh nhân chẳng hạn… là bác sĩ nào ở đây khám giỏi để mình chọn khám.
4. Có những bệnh có thể dùng thuốc đông y, không nhất thiết phải thuốc tây. Nhưng theo kinh nghiệm BD thì nên khám ra kết quả ở bệnh viện trước rồi mới tìm đến đông y. Những bệnh thông thường như nhức đầu, sổ mũi… thì khám tây y là được rồi.
5. Quà cáp tùy trường hợp, chứ không phải trường hợp nào mình cũng gởi.
6. Khi nào tự thân không khả quan thì mới cầu nguyện với vị độ vô hình để được xoay chuyển gặp bác sĩ chữa đúng bệnh, chứ không thể lúc nào cũng ỷ lại vào vị độ

BD bị loạn năng khớp thái dương hàm, là căn bệnh không phải hiếm, mà rất nhiều người bị. BD phải đi 4 bệnh viện mới ra được bệnh và khám chữa đúng bệnh, trong đó là 3 bệnh viện lớn tiếng tăm và 1 bệnh viện quận. Gặp bác sĩ có tâm ở bệnh viện quận thì không phải chuyên môn. Gặp bác sĩ có chuyên môn thì không có tâm, BD đã nêu rõ tình trạng và gợi ý bác sĩ rồi, sau chụp choẹt các kiểu xong bác sĩ nơi đó nói qua loa rồi như đuổi BD về để khám lượt tiếp, không có một chút tâm đức nào cả, dù BD có nêu rõ và gợi ý rõ thì bác sĩ này cũng không chịu khám chữa cho BD vì đã gần hết giờ.. làm việc. Qua hết 3 bệnh viện, BD thật sự rất nản và mệt mỏi. BD không chấp nhận kết quả đó đến bệnh viện thứ 4 là BD mới nhớ đến vị độ và cầu nguyện. [-O< Nhờ ơn… BD đã được gặp bác sĩ có tuổi đời lẫn tuổi nghề, lại tận tâm, điều trị đúng với căn bệnh BD đang nghi ngờ mắc phải. BD đưa tấm phim của bệnh viện trước thì được bác sĩ ở bệnh viện thứ 4 này giải thích tường tận và tác hại nguy hiểm cho BD nghe rất nhiều, không chỉ riêng bệnh BD mà các bệnh liên quan khác nữa, là tấm phim mà bác sĩ bệnh viện trước bảo BD không bị gì hết @-) . Ngoài ra, các lần tái khám bác sĩ cũng rất nhiệt tình.

BD luôn quan niệm không tin vào bác sĩ 100%, không phải cứ bệnh viện lớn là bệnh viện có bác sĩ tận tâm hay tay nghề giỏi và tự mình làm bác sĩ cho mình trước, trang bị một ít thông tin rồi mới đi gặp bác sĩ. Hiện nay, kiến thức về mọi lĩnh vực phổ biến rất nhiều trên internet, mọi người có thể chịu khó tìm hiểu sẽ có nhiều thông tin bổ ích.

Bảo Di.
Chưa xemBởi Khiết Tâm
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ
Con kính đảnh lễ Đức Thầy
Chào huynh Bạch Hạc cùng các huynh tỷ

Con xin chia sẻ lên diễn đàn về việc cháu con bị bệnh viện chẩn đoán nhầm bệnh, dùng thuốc không đúng nên bị thuốc hành hạ, làm mất nhiều máu và tưởng chừng không qua khỏi.

Cháu con (tạm gọi là Hưng), đang đi học ở Vĩnh Long thì có bạn nó gọi về báo nó đã nhập viện cấp cứu, thở ô xy, người tím tái. Nằm ở bệnh viện Vĩnh Long (VL) đến 11 ngày, bác sĩ chẩn đoán: Bị viêm phổi cấp, nghi có dịch nên mới rút dịch nhưng không có, rồi bác sĩ bảo nên đi thành phố để khám lại cho chắc.
Về nhà ít hôm nghỉ dưỡng sức, H lại đi bệnh viện Phạm Ngọc Thạch (PNT). Lên đó H khám và làm mọi xét nghiệm thì bác sĩ chẩn đoán: Lao màng phổi và cho về địa phương uống thuốc lao, hẹn tái khám sau một tháng. H uống thuốc và nghe nhiều người nói uống thuốc này nóng, bị vật vã nên cứ yên tâm mà uống, nhưng khi được 2 tuần, H bị hành ói mửa như mấy người ốm nghén, sụt cân nhanh, không ho nhiều nhưng khi ho thì đau lói và thở khó. Gia đình con cũng động viên tinh thần và cho H uống thêm nước nấu từ những lá cây tự nhiên để hỗ trợ cho phổi như uống lá thuốc vòi, uống nước dừa tươi cho mát.

Trong tháng đầu H đã sụt mất hơn 6 kg, người xanh xao ai nhìn cũng giật mình, rồi đến ngày đi tái khám, bác sĩ nói yên tâm điều trị đi vì bệnh này lâu dài, qua 2 tháng sẽ hết bị thuốc hành. Về nhà H vẫn uống thuốc và tình trạng ngày càng nặng hơn, phải đi truyền đạm cho khoẻ vì ăn ngủ không được, ăn vào là ói, bao tử hành, tinh thần H sa sút, con cũng khuyên ráng uống thuốc điều trị và lo niệm Phật vì chỉ có Trời Phật mới cứu giúp được cho mình. Khi uống thuốc vào tháng thứ 2, thì H tiếp tục giảm cân, mệt phải truyền đạm và khó thở nên phải nhập viện 10 ngày ở Sa đéc để thở ô-xy, lúc này thì H khổ sở lắm vì bệnh hành hạ, qua bệnh viện rồi vẫn không có gì thuyên giảm, H ngày càng tồi tệ hơn, nhà con ai cũng xót xa.

Cũng trong thời gian này, chị gái con (mẹ H) thì đi coi thầy rồi cúng tam tai cho H, ăn chay một tháng cầu cho H hết bệnh, ba con (ông ngoại H) cũng đòi ăn chay, tụi con nói ba lớn tuổi rồi ăn chay dễ bệnh nhưng ba không chịu vẫn cứ ăn để mong cho H mau khoẻ lại. Con cũng khuyên hết lòng để mọi người chịu niệm Phật nhưng dường như chị và cháu với ba con không có duyên. Rồi cháu con ra viện, con thấy xót quá, con cũng nhớ Thầy có dạy con về cách dùng thuốc, thuốc có khi hạp với người này nhưng không hạp với người khác tùy cơ địa mỗi người, nên con khuyên H là vẫn uống thuốc nhưng nên đi khám ở 3,4 bệnh viện lớn ở thành phố xem sao, chứ không lẽ cứ nghe lời bác sĩ đó phán rồi cứ phải chịu đựng như vầy hoài sao chịu được, con nói cho nó nghe con đã hỏi nhiều người uống thuốc lao tuy bị thuốc hành vì tác dụng phụ nhưng không có tình trạng khó thở như H phải vào bệnh viện để thở ô xy như vầy hoài và không có nôn ói nhiều như thế. Cứ nghe bác sĩ đó uống như vầy chắc chưa hết liệu trình điều trị đã chết rồi.

Thế là sau khi xuất viện ở Sa Đéc, H lại đi khám ở Đại học Y dược thành phố, kết luận: Viêm phổi cấp, suy hô hấp nặng đề nghị ngưng thuốc lao, qua bệnh viện Triều An khám thì kết luận: Viêm phổi nặng, điều trị không đúng nên bị áp xe phổi, có mủ tình trạng nguy kịch cần nhập viện gấp để rút mủ và ngưng thuốc lao, lúc nghe H phát hoảng, rất sợ nhưng người nhà con lại nghe người quen chỉ nên lại đưa H đến một bác sĩ giỏi cũng làm ở bệnh viện PNT, đến phòng mạch tư khám và bs đó đã rút mủ rồi chuyển H vô cấp cứu bv PNT liền, bs đó cũng nói là nếu cứ uống thuốc lao và không đến sớm thì khó mà qua khỏi vì mủ nhiều quá, gì mà đến 2 tháng mà không biết nên mới bị đau lói khi ho và không thở được, để ổng điều trị cho H và làm kháng sinh đồ, chứ không dùng thuốc lao nữa vì gần 2 tháng rồi thuốc làm giảm hồng cầu nên H xanh xao thiếu máu nhiều, tác dụng phụ của thuốc hại gan nên ăn không ngon hay ói. Hiện giờ H vẫn còn nằm điều trị tại bệnh viện PNT đang được rút mủ, đã khỏi tình trang khó thở và tinh thần ổn định hơn.
Vậy là trải qua 2 tháng dùng thuốc do bác sĩ chẩn đoán nhầm H bị sụt 15 kg, tinh thần suy sụp, tác dụng phụ nên bị thiếu máu, hay mệt khó thở do ổ mủ trong phổi nhiều và tai nghe không rõ, nhìn H giờ y như một ông già, vì H ở cùng con nên nhìn H như vậy con thấy tội và hay khóc, nhưng con cũng hiểu bệnh của ai thì người đó chịu chứ không ai có thể gánh dù là người thân.

Qua H, con thấy đúng là những bài học trên diễn đàn của Sư Tổ, Đức Thầy chỉ dạy rất có ích cho con và gia đình của con, khi có bệnh phải đi bác sĩ khám và uống thuốc nhưng để cho chắc thì cũng nên đi khám ở nhiều bệnh viện lớn để tìm đúng bệnh chứ không tin một chiều. Dùng thuốc thì phải lắng nghe cơ thể mình nó phản ứng ra sao để nói bác sĩ điều chỉnh cho phù hợp, chứ không nên cứ nghe người ta nói thuốc uống vào phải bị này bị kia rồi cứ yên tâm mà uống là mau chết chứ không hết bệnh.

À, mới hôm qua, có cô K ở cùng xóm con, nghe H bị như vậy cũng nói phải tui biết H bị khuyên đi thành phố sớm vì cô cũng bị chẩn đoán nhầm bị lao trong khi cô chỉ bị viêm họng, cô ho rồi khạc mạnh cổ họng chảy máu, qua bệnh viện Sa Đec khám nói cô bị lao, bắt uống thuốc, cô nói cô cũng bị tác dụng phụ của thuốc làm hại gan, uống 2 tháng đi không nổi, da vàng vọt, và cũng sụt cân vì không ăn được, con cô thấy vậy cũng đưa cô đi thành phố khám lại rốt cuộc không bị lao mà viêm phế quản, ngưng dùng thuốc lao và điều trị gan, giờ cô đã khoẻ, cô nói nếu tôi không sớm đi thành phố khám lại mà tin bệnh viện Sa Đec chắc tui chết trước 6 tháng.

Con Khiết Tâm kính bút!
Chưa xemBởi Bá Tùng
Con kính đảnh lễ Sư Tổ.
Con kính đảnh lễ Đức Thầy.
Kính chào sư huynh Triệu Nghĩa và các huynh tỷ.

Mới đây con có đi nhổ răng số 8 tại Viện răng hàm mặt trung ương, do có người quen nên nhờ được bác sỹ giỏi và có tiếng trong Viện. Khi khám tổng quát cho con bác sỹ cũng có nói chẳng ai như con, đi nhổ có 1 cái mà thường khi nhổ họ nhổ 2 cái 1 lúc, phía trên và dưới của cùng bên. Con nghĩ cũng lạ vì con chỉ đau 1 cái và nó bị mọc lệch nên nhổ để đề phòng, các cái khác nó có gây đau đâu mà đang yên đang lành lại đè ra để nhổ. Nghĩ vậy con cũng chỉ có nhổ cái răng gây đau chứ không nhổ thêm, khi xem chi phí thấy có 2 khoản là nhổ và tạo hình khung răng, chi phí tạo hình này cao xấp xỉ chi phí nhổ răng. Nhổ thì rõ ràng rồi vậy còn khoản chi phí tạo hình khung răng ở đâu thì con chịu vì có thấy làm gì sau khi nhổ nữa đâu, con định hỏi nhưng do vừa nhổ xong đang đau răng, phải ngậm bông gòn nên chỉ nói được ú ớ có muốn hỏi cũng không há miệng ra để hỏi được...:D .
Đây cũng là kinh nghiệm vui vui của con khi đi bác sỹ, theo con thấy mình nên có kiến thức cơ bản để khi được nghe tư vấn có thể lựa chọn phương án tốt nhất và tất nhiên nên kiểm chứng từ nhiều nguồn thông tin để lấy mẫu số chung rồi mới quyết định.
Con xin hết.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi muathu
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ!
Con kính đảnh lễ Đức Thầy!

Con xin chia sẻ một câu chuyện về một cô bé bị chấn thương cẳng chân do bị té và bị va cạnh chân vào vật cứng, tuy không gãy xương, nhưng nếu để lâu hơn nữa có lẽ đã phải cưa chân thậm chí ảnh hưởng đến tính mạng. Bé đó đã đến khám và điều trị tại bệnh viện lớn ở thành phố, sau đó được cho về nhà uống thuốc, thế rồi 2 tuần sau, bé vô viện chỗ con với tình trạng đau chân nhiều. Khi xét nghiệm máu bé bị nhiễm trùng rất nặng, kèm theo vết thương ở chân có rất nhiều mủ. May thay sức chịu đựng của em còn cao. Sau đó mủ được cắt lọc thật sạch gần hết cả chân nhìn rất ghê, rồi chân được ghép da. Qua trường hợp này mới thấy dù đã tới bệnh viện lớn cũng không nên chủ quan, đặc biệt những bệnh điều trị lâu dài nên tham khảo nhiều nguồn, khám nhiều chỗ để có quyết định chính xác. Khi điều trị phải theo dõi sát dấu hiệu bệnh của mình, nếu trị đúng bệnh thường sẽ diễn tiến tốt, chứ càng trị càng nặng thì phải khám để xem lại. Y khoa mỗi ngày mỗi thay đổi, nếu gặp trúng người không chịu cập nhật thì chỉ tội mình mà thôi, và khi tham khảo thông tin trên mạng cũng chưa vội tin, nên hỏi lại bác sĩ để nghe một lời giải thích.

Đợt rồi con cũng đi nhổ răng. Con tham khảo chi phí rất nhiều bệnh viện và đã tiết kiệm rất nhiều tiền khi làm. Con rút ra rằng: nên tham khảo chi phí điều trị trước khi quyết định, không hẳn chi phí cao có nghĩa là chất lượng hoàn hảo, đôi khi tùy bệnh viện mà chi phí phát sinh khác nhau.

Khi khám bệnh, nhiều khi bác sĩ cũng nhầm lẫn về liều thuốc. Người bệnh nên tham khảo xem liều thuốc được kê có quá cao không, như thuốc hạ sốt, kháng sinh... Và nói thiệt là, đôi khi có những bệnh thực sự con cũng không biết nó là gì, đa phần điều trị theo triệu chứng, nhiều khi hết bệnh là do bệnh nhân tin tưởng hay do bản thân bệnh đó tới thời điểm tự hết. Có một số bệnh, bác sĩ chỉ biết sơ qua và điều trị thử nhưng nếu thấy không cải thiện thì nên đề nghị chuyển đến chuyên khoa để trị thì hay hơn. Đối với việc dùng thuốc bổ trợ như vitamin.. thì nên tham khảo giá cả và tác dụng phụ trước khi quyết định.

Đối với bệnh thường thì tái khám lại để đánh giá, với bệnh nghiêm trọng và điều trị lâu dài thì không nên xem thường và nên tham khảo nhiều nguồn. Thuốc dù đông hay tây thì cũng chỉ là một liệu pháp hỗ trợ, quan trọng giữ được sự lạc quan và nâng cao hệ miễn dịch, tích lũy phước đức mới mau khỏi bệnh.
Con xin hết