- Thứ 7 Tháng 9 18, 2021 10:12 am
Dạ con kính thưa Thầy, con nghe clip 18 câu chuyện trên youtube, có câu chuyện này hay nên con xin gửi về ạ:
Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic và với bản tính chậm chạp của mình chúng đã mất 7 năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường, mất thêm hai năm nữa để tìm ra một chỗ cắm trại, rồi thêm 6 tháng để dọn dẹp và bày biện các thứ.
Nhưng rồi gia đình Rùa phát hiện ra rằng chúng đã quên mang theo muối. Một chuyến picnic mà không có muối thì chẳng còn gì là thú vị, gia đình nhà Rùa đồng ý với nhau như vậy.
Sau hơn 1 tháng tranh cãi, cuối cùng một con Rùa trẻ nhất, nhanh nhẹn nhất được giao nhiệm vụ quay về nhà lấy muối. Vừa nghe vậy con Rùa được chọn đã bật khóc the thé, run rẩy thân mình trong chiếc vỏ, giãy nảy từ chối.
Rốt cuộc nó cũng đồng ý đi về nhà lấy muối với 1 điều kiện gia đình nhà rùa không được phép ăn bất cứ thứ gì trước khi nó quay trở lại. Họ nhà Rùa đành phải đồng ý, và con Rùa bắt đầu lên đường.
Nhưng sau đó, đã 3 năm trôi qua mà con rùa nọ vẫn chưa quay lại. Rồi 5 năm... 9 năm... rồi 17 năm...
Cuối cùng rùa bô lão không thể nhịn đói được nữa bèn cắn một miếng bánh sandwich cho đỡ đói. Đúng lúc đó con Rùa vắng mặt 17 năm qua đột ngột thò đầu ra từ 1 lùm cây hét lên the thé: “Đó… đó… tôi biết mà! Tôi biết là mọi người sẽ không đợi mà sẽ ăn trước khi tôi quay lại mà. Thôi thôi, tôi không đi lấy muối nữa đâu…”.
Lời bàn:
Câu chuyện vô lý nhưng là chuyện hài thì không đòi hỏi phải có lý. Rùa là con vật dễ thương nhưng chú rùa nhỏ này thì thật là quá đáng, hại người ta nhịn đói suốt 17 năm! Đọc cho vui.
Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic và với bản tính chậm chạp của mình chúng đã mất 7 năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường, mất thêm hai năm nữa để tìm ra một chỗ cắm trại, rồi thêm 6 tháng để dọn dẹp và bày biện các thứ.
Nhưng rồi gia đình Rùa phát hiện ra rằng chúng đã quên mang theo muối. Một chuyến picnic mà không có muối thì chẳng còn gì là thú vị, gia đình nhà Rùa đồng ý với nhau như vậy.
Sau hơn 1 tháng tranh cãi, cuối cùng một con Rùa trẻ nhất, nhanh nhẹn nhất được giao nhiệm vụ quay về nhà lấy muối. Vừa nghe vậy con Rùa được chọn đã bật khóc the thé, run rẩy thân mình trong chiếc vỏ, giãy nảy từ chối.
Rốt cuộc nó cũng đồng ý đi về nhà lấy muối với 1 điều kiện gia đình nhà rùa không được phép ăn bất cứ thứ gì trước khi nó quay trở lại. Họ nhà Rùa đành phải đồng ý, và con Rùa bắt đầu lên đường.
Nhưng sau đó, đã 3 năm trôi qua mà con rùa nọ vẫn chưa quay lại. Rồi 5 năm... 9 năm... rồi 17 năm...
Cuối cùng rùa bô lão không thể nhịn đói được nữa bèn cắn một miếng bánh sandwich cho đỡ đói. Đúng lúc đó con Rùa vắng mặt 17 năm qua đột ngột thò đầu ra từ 1 lùm cây hét lên the thé: “Đó… đó… tôi biết mà! Tôi biết là mọi người sẽ không đợi mà sẽ ăn trước khi tôi quay lại mà. Thôi thôi, tôi không đi lấy muối nữa đâu…”.
Lời bàn:
Câu chuyện vô lý nhưng là chuyện hài thì không đòi hỏi phải có lý. Rùa là con vật dễ thương nhưng chú rùa nhỏ này thì thật là quá đáng, hại người ta nhịn đói suốt 17 năm! Đọc cho vui.
Chúng ta là những hạt bụi nhỏ bay phất phơ trong vũ trụ mênh mông bao la.
