Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Hạnh Như
Con kính đảnh lễ Đức Ân Sư Triệu Phước!
Con kính đảnh lễ Đức Thầy Triệu Nghiêm!
Xin kính chào các huynh tỷ và đạo hữu!

Một lần đi dạy ở Hà Tiên xong, Hạnh Như (HN) ghé về thăm gia đình em trai HN sinh sống và công tác ở Rạch Giá (Kiên Giang). Lúc đó, cháu gái của HN vừa mới sinh con đầu lòng được một tháng. Khi bế các bé mới sinh, HN có thói quen hay để tay lên đầu hoặc mông cháu bé để hút các khí lạnh ra. Hôm đó, theo thói quen, HN bế cháu bé, đặt tay lên đầu cháu bé và nhắm mắt lại. Bỗng nhiên HN thấy linh ảnh một khoảng không gian rộng mênh mông, ánh sáng rực rỡ, rồi xuất hiện cảnh núi non hùng vĩ, một ngôi chùa, đền hiện ra. Thấy lạ, HN mở mắt ra rồi nhắm lại, linh ảnh đó vẫn xuất hiện. Ba lần như vậy, linh ảnh không hề thay đổi, chỉ dường như rộng hơn, rực rỡ hơn. HN hỏi em dâu, tức là bà ngoại cháu bé: ”Cháu là con cầu tự hả em?”. Em dâu HN là bác sĩ, lắc đầu: “Không phải chị ạ, các cháu có con một cách tự nhiên mà”. Nhưng HN thấy bố mẹ cháu bé đang đứng cạnh đó nhìn nhau, cùng cười. Mẹ cháu bé ôm lấy HN: ”Ủa, sao bác hay vậy?! Đúng bé là con cầu tự hả bác? Bây giờ thì con tin lắm rồi bác ơi”. Rồi cháu kể: “Năm trước, mẹ con muốn con thi đỗ Thạc sĩ ở Thành phố Hồ Chí Minh nên mẹ con đưa vợ chồng con lên xin Bà Chúa Sứ ở An Giang.
Khi con thi đỗ, mẹ con đưa vợ chồng con lên tạ lễ Bà. Lúc tạ lễ xong, vợ chồng con không ai bảo ai đều khấn xin Bà cho con một đứa con, nếu được sẽ xin hậu tạ một con heo quay. Chuyện này, chúng con không kể với mẹ con, không kể với ai cả. Kỳ lạ quá, hôm nay bác lại biết được...” Con dặn cháu, đã hứa với Bà tạ lễ thì phải đi tạ lễ sớm để con cái nuôi được dễ dàng hơn, không đùa với Thánh, Thần được. Sau đó, cháu rể HN cùng mẹ vợ đi tạ lễ ngay. Và cũng từ đó, gia đình em trai HN biết tin vào tâm linh, tin vào Trời- Phật... Còn HN cũng rất ngạc nhiên và có thêm bài học về siêu hình....

Con HN kính bút
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Hạnh Như
Con kính đảnh lễ Đức Ân Sư Triệu Phước!
Con kính đảnh lễ Đức Thầy Triệu Nghiêm!
Xin kính chào các huynh tỷ và đạo hữu!

Hạnh Như (HN) xin được kể một trải nghiệm mà HN đã rút ra được nhiều bài học quí, nhất là bài học “Giỏi dở do Thánh, Thần”. Cách đây khoảng 10 năm. HN có trị liệu cho một học trò cũ và hai cô trò rất thân thiết với nhau. Lan (tên đã đổi) rất hay bị vong nhập nên rất mệt mỏi. Hồi đó, khi trị liệu, HN thường khuyên các vong niệm Phật và theo nguyện vọng của các vong sẽ đưa vong lên chùa để vong tu tập và siêu thoát. Năm đó, HN đã đưa rất nhiều vong linh gia tiên của Lan lên chùa tu tập. Thỉnh thoảng HN có lên chùa đó để động viên các vong tu tập và thấy mọi việc ổn hơn, Lan khỏe hơn nhiều. Tuy nhiên, trong số các vong gia tiên nhà Lan, có cụ Tứ đại vẫn hay quay về nhập vào Lan và có nguyện vọng muốn được tìm mộ cho Cụ. Trước khi gặp HN, gia đình Lan đã đón nhiều nhà ngoại cảm và thanh đồng nổi tiếng ở Hà Nội và những vùng lân cận về tìm mộ cho Cụ. Gia đình đã tốn rất nhiều tiền cho công việc tìm mộ. Con cháu Cụ dưới sự hướng dẫn của các nhà ngoại cảm, các thanh đồng nổi tiếng trong việc tìm mộ đã đào xới vùng đất nghi là có mộ của Cụ nhưng vẫn không tìm được. Một lần Cụ nhập vào Lan và nhờ HN về quê tìm mộ cho Cụ. HN cảm ơn vì thịnh tình của Cụ nhưng HN không có khả năng tìm mộ nên không giúp Cụ được. Cụ rơm rớm nước mắt (thể hiện qua Lan, cháu Cụ) mong HN giúp vì Cụ muốn được người có tâm Phật (Vì HN tu theo Phật) tìm mộ cho Cụ, Cụ hứa Cụ sẽ nhập vào Lan để chỉ chỗ cho HN tìm thấy mộ Cụ. Thực sự HN không có khả năng tìm mộ và cũng chưa bao giờ đi tìm mộ nhưng Cụ và gia đình Lan tha thiết quá nên HN nhận lời. (Bài học HN rút ra sau này là không được cả nể, không được làm những việc gì mà mình không biết hihi).

Hôm đó, HN cùng đi với Hồng là một người bạn cùng tu tập với HN và có khả năng giao tiếp được với siêu hình. Khi lên đến nhà Lan, HN thắp hương trên ban thờ gia tiên và cảm nhận gia tiên về rất đông và rất vui mừng, chờ đợi. Sau đó ra nghĩa trang thì trời đã gần tối. HN khấn xin Thần linh cai quản vùng đất đó cho phép HN tìm nhà của Cụ.... và nếu có điều gì sai sót xin các Ngài lượng thứ. Lan, cũng có khả năng giao tiếp với siêu hình, đứng bên cạnh bảo: ”Các vị thần linh ở đây có vẻ quí mến cô lắm”, HN chỉ cười. Một lúc sau, Cụ nhập vào Lan, cứ nắm tay HN kéo đi chỉ hết chỗ nọ chỗ kia nói là nhà của mình. Đến chỗ nào Cụ nói là nhà của Cụ thì Cụ ngồi thụp xuống và nói: “Đây rồi, đây rồi”. Một lúc lại đứng lên bảo:” Không phải, cô ạ”. Có lúc chạy cả vào trong bụi cây um tùm. Mọi người trong nhà cũng cứ chạy theo hai cô trò. Một lúc lâu, mệt quá, HN bảo Cụ: “Cụ bình tĩnh, đừng hồi hộp quá không nhớ ra nhà mình được. Bây giờ Cụ đứng lại, nhớ xem nhà Cụ ở đâu”. Tự nhiên Cụ bật khóc, nói rất nghẹn ngào: ”Cô ơi, tôi làm phiền cô nhiều quá. Lúc nãy tôi đã nhìn thấy nhà của mình nhưng đến nơi lại không phải. Lâu quá rồi, mọi người lại đào xới lung tung nên nhìn chỗ nào cũng giống chỗ nào, nên tôi không nhận ra được nữa”. HN an ủi Cụ: “Bây giờ tối rồi và có thể Cụ hồi hộp quá nên ta nghỉ, sáng mai ra tìm tiếp, được không?”. Cụ đồng ý, xuất ra khỏi Lan và cả nhà ra về .

Sáng hôm sau, cả đội quân tìm mộ mang theo rất nhiều cuốc thuổng, xẻng vì hi vọng tràn trề. Cụ lại nhập vào Lan, nắm tay HN kéo đi ngược hẳn với hướng hôm qua tìm. Tìm mãi, tìm mãi đến một gốc cây mua có mô đất nhô cao hơn chỗ khác, Cụ ngồi thụp xuống, khóc to: “Nhà tôi đây rồi, đây rồi, cô ạ”. Người nhà nhìn kỹ và xác nhận có thể đúng. Các thanh niên bắt đầu đào, xới. Đất tổ ong vùng trung du nên cuốc xẻng, thuổng đào xuống rất khó khăn, có người chai cứng cả hai tay, thậm chí rớm máu ở hai lòng bàn tay nhưng vẫn cố gắng vì rất hi vọng. Đào xuống sâu nghe cạch một tiếng như là va vào mảnh sành, mọi người càng tin tưởng, đào rộng ra để không ảnh hưởng đến chiếc tiểu sành ở dưới. Nhưng rồi đào mãi, đào mãi thì không thấy tiểu sành nào cả mà vẫn là đất tổ ong rất cứng. Cụ lại nhập vào Lan, lại khóc, lại kéo HN đi tìm nhà của mình... Cả ngày hôm đó, người nhà Lan đào xới cả một vùng đất rộng mênh mông, khô cứng và đi từ hi vọng này đến thất vọng khác...Hồng bình thường nhìn thấy rất rõ các cảnh trong siêu hình hoặc nghe được một thông tin gì đó nhưng cả hai ngày đó cũng không nhận được thông tin gì. Đến chiều, HN bảo: ”Cụ thôi không tìm nhà nữa. Cụ đã tu tập rồi, biết không nên bám chấp vào cái thân xác đã thối rữa từ lâu rồi. Cụ cũng vẫn sống ngần ấy năm mà không cần cái nhà đó. Con cháu Cụ cũng đã cố gắng hết sức để tìm nhà cho Cụ rồi. Đến cả Cụ cũng không nhớ được nhà của mình thì làm sao con cháu Cụ có thể tìm được nhà cho Cụ. Cụ về chùa tu tập để siêu thoát đi, đồng ý không? Tôi cũng đã cố hết sức giúp Cụ nhưng các Ngài không cho tìm được thì sẽ không tìm được đâu...”. Cụ khóc, xin lỗi đã làm phiền HN và hứa không đi tìm nhà nữa, sẽ cố gắng niệm Phật, tu tập để siêu thoát...

HN cũng giải thích với người nhà của Lan và khuyên mọi người nên niệm Phật, tu tập hướng thiện để giúp Cụ bình an tu tập trong cõi siêu hình. Hôm đó, mọi người đều đồng ý với HN như vậy. Nhưng được một thời gian, người chú của Lan lại khuấy động phong trào đi tìm mộ Cụ Tứ đại vì có tìm được mộ thì con cháu mới ăn nên làm ra. Thế là nghe đâu có nhà ngoại cảm, có thanh đồng tìm mộ giỏi, cả nhà lại đến xem, mời thầy về tìm mộ. Hàng chục năm trôi qua, mấy trăm triệu đồng đi vay mượn (ở nông thôn là một tốn kém rất lớn), lãi mẹ đẻ lãi con, bao nhiêu công sức của bao người mà mộ Cụ tứ đại vẫn chưa tìm thấy. Nhưng công cuộc tìm mộ Cụ Tứ đại vẫn chưa biết đến bao giờ thì đến hồi kết...
HN chỉ nghĩ: Thánh, Thần không cho tìm ra thì không bao giờ tìm được và chỉ mong các con cháu Cụ hiểu ra để tu tập để không bám chấp vào thế giới vật chất vô thường này... Sự tu tập của con cháu ở cõi dương cũng giúp cho gia tiên ở cõi âm biết tu tập, để siêu thoát. Qua lần đi tìm mộ bất đắc dĩ đó, HN nhớ đến già, nhớ đó không phải là lĩnh vực của mình thì đừng đụng vào, phải biết lượng sức mình nhất là trong lĩnh vực vi diệu của siêu hình...

Con Hạnh Như kính bút
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Hạnh Như
Con kính lạy Đức Ân Sư Triệu Phước!
Con kính lạy Đức Thầy Triệu Nghiêm!
Xin kính chào các huynh tỷ và đạo hữu!

Một lần vào dịp hè, Hạnh Như (HN) lên Điện Biên dạy lớp tại chức cho giảng viên các trường Cao đẳng của tỉnh. Tuần đó trời mưa to, rồi mây mù nhiều nên máy bay không thể hạ cánh được vì sợ va vào vách đá nên HN phải đi ô tô lên Điện Biên. Hôm đó, HN lên đến nơi đã gần 7h tối. Lớp trưởng của lớp là một giảng viên ở trường Cao đẳng đón HN rồi hai cô trò đi ăn tối luôn.

Khoảng 8h tối, về đến trường, bạn lớp trưởng phân trần: “Mai cả trường chỉ có mỗi lớp mình học thôi cô ạ. Sinh viên của trường cũng nghỉ hè hết rồi nên trường hầu như không có người ở ban đêm. Chúng em cũng muốn có bạn ra ngủ với cô cho cô đỡ buồn nhưng chúng em toàn có con nhỏ, không để con cho ai trông được. Để cô ở một mình chúng em áy náy quá...”.
HN cười: “Cô ở một mình quen rồi, em đừng lo, chỉ cần ngày mai cả lớp đến học đông đủ là được rồi. Bây giờ em đưa chìa khóa, chỉ cho cô phòng khách ở đâu, cô tự lên phòng được, em không phải lên...”.

Biết phòng mình sẽ ở là một phòng ở tầng 3 của tòa nhà 4 tầng, HN vui vẻ tạm biệt học trò rồi xách va li đi lên. Vì không nhìn thấy công tắc đèn của cầu thang nên HN cứ nhờ ánh đèn của điện thoại cầm tay để lên phòng. Lên đến tầng 3, HN đưa chìa khóa để mở cửa phòng thì cảm giác có một bàn tay lạnh ngắt lướt qua tay mình và khóa đã mở mà HN không thể mở cửa để vào phòng được. Cảm giác như có ai ở bên trong níu chặt cửa. Lúc đầu HN chợt nghĩ: “Hay có cô giáo nào vào trước mà bạn lớp trưởng không biết lại nói chỉ có mình HN ở phòng này.(Thường khi đi dạy tại chức, đông lớp có thể 2-3 giáo viên cùng ở một phòng mà không quen nhau vì khác trường, khác khoa). Nhưng khi cảm giác bàn tay lạnh lại lướt qua tay mình lần nữa thì HN chợt hiểu ra. HN nói thầm trong đầu: “Tôi xin các vị thần linh ở mảnh đất này, căn phòng này cho tôi tá túc ở đây 3 đêm. Tôi chỉ đi dạy cho giáo viên ở trường này, sẽ không gì làm động chạm đến các vị ở đây. Có gì sai sót, mong các vị tha thứ..”. HN khấn xong thì cửa phòng được mở ra. Và bên trong tối om, không có ai cả... (hihi).

Sáng hôm sau khi ra lớp học, bạn lớp trưởng hỏi: “Cô ngủ ngon không ạ? Phòng ở có vấn đề gì không ạ?”. HN kể lại câu chuyện trên. Ngập ngừng một lúc, bạn lớp trưởng nói với HN: “Phía sau nhà khách là khu kí túc xá sinh viên cô ạ. Cách đây một tuần, trường em có một sinh viên nữ nhảy từ tầng 4 xuống chết ở đó. Em không nghĩ em sinh viên đó trêu cô nhưng cũng lạ cô nhỉ”. HN biết hầu hết các bạn giảng viên trẻ thường không tin tâm linh nên cũng kể chuyện để gieo duyên, chứ không bàn luận gì thêm...

Con Hạnh Như kính bút.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Hạnh Như
Hạnh Như (HN) xin được kể một câu chuyện do cháu Thuận (tên đã đổi) con của một người bạn kể cho HN nghe hôm qua. Thuận kể:

Hai tuần nay cháu chăm bố cháu bị ốm nặng nằm cấp cứu ở A9 bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội). Bố cháu là một pháp sư thường hay bắt quỷ, trừ tà giúp đỡ được cho rất nhiều người. Vừa rồi không may bố cháu bị sốt cao, hôn mê sâu phải vào cấp cứu ở bệnh viện. Hôm đó bố cháu đang hôn mê, bác sĩ đã phải sử dụng liệu pháp cuối cùng để cấp cứu mà hi vọng cũng rất mong manh! Lúc cháu đang lúi húi dọn dẹp đồ quanh chỗ bố cháu nằm thì tự nhiên bố cháu giơ được tay lên xua xua trong không khí và miệng nói thành tiếng ”Đi đi” và “A Di Đà Phật”.
Cháu rất mừng nhưng cũng không hiểu sao bố cháu lại nói được như thế, vì sau đó bố cháu vẫn ở trạng thái hôn mê. Bỗng nhiên bác sĩ trực đi vào và bảo:”Ơ, người nhà đâu rồi, sao không vào mang cái xác này đi?”. Lúc đó cháu mới hiểu bố cháu vừa nói với cái vong của người thanh niên bị tai nạn, mới mất, nằm ở giường ngay cạnh giường bố cháu...
Hôm nay, bố cháu đã phục hồi rất nhanh, sắp được xuất viện rồi. Cháu kể lại với bố cháu chuyện đó, bố cháu cười: “Bệnh nghề nghiệp mà con!!”
Hạnh Như kính bút