Chưa xemBởi Hữu Bình
Năm 283 trước CN, Triệu Huệ Văn Vương được một viên ngọc bích gọi là “Hòa thị bích”. Viên ngọc bích này trong sáng lung linh, óng ánh thanh tú, là bảo vật vô song trong thiên hạ. Tần Chiêu Vương nghe nói, rất muốn có trong tay, ông ta nói với nước Triệu muốn đem 15 tòa thành để đổi.

Triệu Huệ Văn Vương vô cùng khó xử, nước Tần là “hổ lang chi quốc”, lâu nay vốn không giữ chữ tín, đem ngọc bích mang đi, chỉ sợ có đi không có về; mà không đổi, lại sợ chọc giận vua Tần. Ông cho mời các đại thần đến bàn bạc. Các đại thần người nói đổi, người nói không đổi, bàn bạc sôi nổi nhưng vẫn chưa thể quyết định. Lúc ấy, có một hoạn quan là Mậu Hiền đứng lên, nói:

– Tôi có một môn khách gọi là Lạn Tương Như, là một dũng sĩ, lại có mưu trí. Tôi nghĩ cử ông ta đi là thích hợp.

Triệu Huệ Văn Vương gặp Lạn Tương Như, hỏi:

– Vua Tần muốn đem 15 tòa thành đổi lấy viên ngọc bích của ta, theo ý tiên sinh, ta có nên đổi không?

Lạn Tương Như trả lời:

– Tần mạnh, Triệu yếu, không thể không đổi.

Vua Triệu hỏi:

– Giá như đem ngọc bích cho vua Tần, ông ta không giao thành thì làm thế nào?

Lạn Tương Như nói:

– Vua Tần muốn đem 15 tòa thành đổi lấy ngọc bích của đại vương, nếu đại vương không đổi, đại vương là người đuối lý. Nếu ngọc bích đã giao cho vua Tần, vua Tần lại không giao thành, cái sai thuộc về ông ta. Cân nhắc hai cách, thà đáp ứng yêu cầu của ông ta, chúng ta không thể làm trái đạo lý.

Vua Triệu hỏi:

– Tiên sinh có thể đi sang Tần làm việc này được không?

Lạn Tương Như nói:

– Nếu chưa có người thích hợp, tôi đồng ý mang ngọc bích đi. Xin đại vương cứ yên tâm, nếu nước Triệu có 15 tòa thành, tôi sẽ để ngọc bích lại nước Tần, không được như thế, tôi nhất định sẽ đem ngọc bích nguyên vẹn về nước Triệu.

Triệu Huệ Văn Vương nghe Lạn Tương Như nói thế, phong cho ông làm đại phu, cử ông mang Hòa thị bích sang Tần.

Tần Chiêu Vương nghe nói ngọc bích đã mang đến, vô cùng sung sướng, tập hợp quần thần ở cung vua, gặp Lạn Tương Như. Lạn Tương Như kính cẩn mang viên ngọc bích dâng lên, vua Tần nhận lấy xem, chỉ thấy sáng bóng không vết gợn, trong trắng lung linh, thật là vật quý, mừng há hốc miệng. Ông ta xoay đi xoay lại, ngắm nghía đến nửa ngày rồi lại trao cho các đại thần xung quanh và mỹ nữ trong hậu cung xem, quên cả việc đổi thành.

Lạn Tương Như nghĩ: “Vua Tần quả thật không có ý đổi thành, phải đem ngọc bích về thôi”, liền tiến lên, nói:

– Đại vương, trên ngọc bích còn có một vết nhỏ, để thần chỉ cho ngài.

Vua Tần tin là thật, đem ngọc giao cho Lạn Tương Như. Tương Như cầm lấy viên ngọc, vội lùi lại mấy bước, dựa vào cột, trợn tròn hai mắt, nổi giận đùng đùng, nói:

– Hòa thị bích là vật quý nổi tiếng trong thiên hạ, đại vương muốn có trong tay, nói xin đổi 15 tòa thành. Người dân bình thường cũng biết trọng tín nghĩa, huống chi Tần là một nước lớn. Vua Triệu chúng tôi cử tôi mang ngọc bích đến là để thể hiện thành ý của ngài. Nhưng hôm nay, tôi thấy đại vương tiếp tôi, thái độ rất khinh mạn, cầm ngọc bích rồi tùy tiện đưa cho nhau xem. Từ đó tôi biết đại vương không có thành ý đổi thành, cho nên lấy ngọc bích về. Nếu đại vương bức tôi, tôi thà đập đầu và ngọc bích vào cột cho vỡ ra, chứ không thể để ngài có được nó!

Nói rồi, giơ viên ngọc bích định ném vào cột.

Vua Tần tiếc ngọc bích, vội cười, nói:

– Đại phu không nên làm vậy, ta làm sao dám không giữ chữ tín với quý quốc?

Sau đó, gọi người mang bản đồ lại, chỉ cho Tương Như xem 15 tòa thành đổi cho nước Triệu.

Tương Như ngẫm nghĩ: đây là trò bịp của vua Tần, không thể là thành ý nên “không thể tin ông ta”. Rồi nói với vua Tần:

– Hòa thị bích là vật hiếm có trong thiên hạ. Vua Triệu chúng tôi trước khi đưa ngọc bích đi, trai giới đủ năm ngày, còn cử hành nghi thức đưa tiễn long trọng. Đại vương cũng phải làm giống như vua Triệu, tôi mới dám dâng ngọc.

Lạn Tương Như mang ngọc bích về nhà khách, nghĩ: Vua Tần tuy đáp ứng điều kiện của ta, giả như ông ta sau khi đã nhận ngọc bích, vẫn không giao thành, ta làm thế nào với ông ta? Vì thế, gọi một người tùy tùng, hóa trang giống như một người nghèo, đem ngọc bích quấn vào thắt lưng, đi theo đường nhỏ, về nước Triệu.

Năm ngày sau, vua Tần triệu tập quần thần, mời sứ thần các nước, cùng tham gia nghi thức nhận ngọc bích, muốn nhân cơ hội này để khoe khoang uy thế của bản thân. Sắp xếp xong xuôi, liền cho gọi sứ giả của nước Triệu lên điện. Lạn Tương Như chậm rãi đi tới, vua Tần thấy ông ta đi tay không, hỏi:

– Ta đã trai giới đủ năm ngày, chuẩn bị chu đáo để nhận ngọc bích, đại phu cớ sao lại không mang ngọc bích tới?

Tương Như trả lời:

– Quý quốc từ đời Mục Công đến nay, trước sau hơn hai mươi triều vua, chưa có một vị vua nào có tín nghĩa. Tôi không yên tâm vì sự lừa dối của đại vương, mang tội với vua Triệu. Xin đại vương trị tội!

Vua Tần nghe xong, đột nhiên nổi giận:

– Rõ ràng là ngươi dám trêu ta. Người đâu, đem trói hắn lại!

Lạn Tương Như nét mặt không thay đổi, thong thả trả lời:

-Xin đại vương bớt giận, để cho tôi nói hết. Xem tình thế hiện nay Tần mạnh Triệu yếu, thiên hạ xưa nay chỉ có nước mạnh ức hiếp nước yếu, không có chuyện nước yếu ức hiếp nước mạnh. Nếu đại vương thật muốn có ngọc bích, có thể trước hết cắt 15 tòa thành cho nước Triệu, sau đó chỉ cần cử một sứ giả đi cùng tôi sang nước Triệu, nước Triệu được 15 thành, lẽ nào dám không giữ lời, không đưa ngọc bích cho nước Tần để đắc tội với đại vương? Tôi biết bản thân dám lừa dối đại vương, tội muôn lần chết. Tôi đã tin cho vua Triệu, không có dịp trở về. Xin ngài cứ trị tội, để cho các nước đều biết vua Tần chỉ do muốn viên ngọc bích mà giết chết sứ giả của nước Triệu.

Nghe xong, vua tôi nước Tần mắt trợn, miệng há, người nọ nhìn người kia, đến nửa ngày không nói thành lời. Sứ thần các nước đều toát mồ hôi thay cho Tương Như. Võ sĩ hai bên đang định đưa Tương Như đi, vua Tần quát họ:

– Khoan, không được động đến ông ta, có đem giết chết ông ta cũng không thể lấy được ngọc bích, mà ngược lại, còn làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước.

Sau đó, dùng lễ, tiếp đãi Lạn Tương Như. Cuối cùng, nước Tần bỏ ý định đem 15 tòa thành đổi cho nước Triệu, nước Triệu cũng không đem ngọc bích cho nước Tần. Sự việc dừng lại ở đó.

Lạn Tương Như không làm nhục sứ mệnh, mang ngọc về Triệu, vua Triệu xem đó là nhân tài, phong cho ông làm đại phu.

Qua ba bốn năm, vua Tần cho sứ giả đến mời vua Triệu đến Mẫn Trì (nay là huyện Mẫn Trì, tỉnh Hà Nam) gặp gỡ. Vua Triệu không biết vua Tần có ý gì, không dám đi. Lạn Tương Như khuyên vua Triệu không ngại, tránh để vua Tần coi thường và tỏ ý muốn tháp tùng vua Triệu cùng đi. Đồng thời, ông mời đại tướng Liêm Phả phòng thủ ở biên giới đề phòng bất trắc.

Trong cuộc hội kiến này, có Lạn Tương Như đi cùng, vua Triệu không phải lo lắng gì. Vua Tần muốn nhân cơ hội vua Triệu ở kinh đô phát binh đánh Triệu, vì thế, khi được mật báo nói vua Triệu đã sớm cho đại quân bố trí ở biên giới, vua Tần thầm nghĩ: Nước Triệu văn có Lạn Tương Như, võ có Liêm Phả không dễ đối phó. Vì thế, vua Tần giả cùng vua Triệu kết làm anh em, không xâm phạm lẫn nhau. Lại sợ vua Triệu không tin, muốn đem cháu trai là Dị Nhân đến nước Triệu làm con tin. Mục đích của ông ta là tạm thời giữ ổn định với nước Triệu, rảnh tay đánh các nước khác.

Triệu Huệ Văn Vương về nước càng tín nhiệm Lạn Tương Như, cho rằng công lao của ông rất lớn, phong ông làm thượng khanh, địa vị trên Liêm Phả. Liêm Phả tức giận nói:

– Ta là đại tướng của nước Triệu, đánh thành chiếm đất, vào sinh ra tử, lập biết bao chiến công. Còn ông ta chỉ có cái miệng, thế mà leo lên trên ta.

Liêm Phả công khai tuyên bố:

– Chỉ cần gặp Tương Như, ta sẽ cho ông ta bẽ mặt.

Những lời này đến tai Tương Như. Mỗi khi thiết triều, Tương Như đều cáo bệnh, không vào triều để tránh gặp Liêm Phả.

Các môn khách, thủ hạ của Lạn Tương Như rất thất vọng vì chủ nhân, cho rằng ông non gan, không xứng là bậc đại trượng phu, đều định chia tay. Lạn Tương Như bảo mọi người ngồi lại, ôn tồn nói:

– Các vị thấy Liêm tướng quân và vua Tần ai đáng sợ hơn?

Môn khách đều nói:

– Dĩ nhiên là vua Tần!

Tương Như nói:

– Vua Tần có uy thế như thế nào, ta còn dám quở trách trước chúng thần giữa triều đình ông ta, làm nhục quân thần của ông ta, làm sao ta lại chỉ sợ có Liêm tướng quân?

Các môn khách im lặng, Lạn Tương Như nói tiếp:

– Ta sở dĩ tránh Liêm tướng quân là vì nghĩ rằng nước Tần không dám xâm phạm nước Triệu không ngoài lý do vì hai chúng ta đứng đầu văn võ. Hai con hổ đánh nhau, tất có một con bị thương. Nước Tần nếu biết giữa hai chúng ta nảy sinh mâu thuẫn, nhất định sẽ nhằm chỗ yếu để xâm phạm nước Triệu. Ta làm như thế, là vì coi lợi ích quốc gia là số một, đâu phải vì sợ Liêm tướng quân?

Các môn khách nghe nói đều rất cảm động, càng thêm cảm phục người như Tương Như.

Những lời ấy đến tai Liêm Phả, càng làm ông thêm hổ thẹn. Ông nói:

– Lạn Tương Như phẩm đức cao cả, ta còn xa mới sánh được!

Vì thế ông mình trần, mang theo cành mận gai đến trước nhà Lạn Tương Như nhận tội. Gặp Tương Như, ông ân hận nói:

– Tôi là kẻ thô lậu, khí lượng hẹp hòi, không biết ngài là người khoan hồng đại lượng, thực xin lỗi ngài!

Nói xong, quỳ xuống đất. Tương Như liền đỡ ông dậy, nói:

– Chúng ta cả hai đều là đại thần của quốc gia, cùng vì đất nước mà gắng sức. Tướng quân hãy lượng thứ cho nỗi khổ tâm của tôi, tôi rất cảm kích,làm sao ngài còn phải nhận lỗi?

Liêm Phả cảm động rơi nước mắt, Lạn Tương Như cũng khóc.

Từ đó về sau, hai người trở thành tri âm cùng sống cùng chết, cùng gắng sức vì nước Triệu, khiến cho nước Tần trong một thời gian dài không dám xâm phạm nước Triệu.



Chú thích:

(1) Triệu Huệ Văn Vương ở ngôi 298 – 266 trước CN, là con Triệu Vũ Linh Vương. Năm 290 trước CN, cử Triệu Lương làm tướng, cùng quân Tề đánh Hàn, sau lại cử Triệu Lương, Liêm Phả, Triệu Xa, Lạn Tương Như… đánh Tề. Năm 269 trước CN, Triệu xa đại phá quân Tần ở Ất Dữ (nay là Hòa Thuận, Sơn Tây). Triệu Huệ Văn Vương là nhân vật chủ yếu kháng Tần thời Chiến Quốc.

(2) Hòa thị bích: truyền thuyết nói ngọc bích do người họ Hòa nước Sở trải qua nghìn vạn năm gian khổ mới có nên lấy tên Hòa để gọi, giá trị bằng nhiều tòa thành.

(3) Hoạn quan: chỉ những người sau khi thiến, mất công năng tính nam được đưa vào trong cung để hầu vua và thành viên gia tộc. Có những quốc gia (như nước Triệu) hoạn quan có thể tham gia triều chính.

(4) Liêm Phả: tướng chủ yếu của thời kỳ sau của nước Triệu, từng đánh Tề, Tần, Yên, chiến công hiển hách. Về sau do bất hòa mà đi khỏi nước, chết ở Thọ Xuân (nay là huyện Thọ, An Huy).

(5) Dị Nhân tức Tử Sở, làm con tin ở nước Triệu, kết thân với Lã Bất Vi, nhờ sự giúp đỡ của Lã Bất vi, năm 249 trước CN lên ngôi là Tần Trang Tương Vương.

Sưu tầm từ internet.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Triệu Hòa
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ
Con kính đảnh lễ Đức Thầy
Theo lời Thầy dạy, con xin giới thiệu lên diễn đàn sách: Sống đẹp của tác giả Lâm Ngữ Đường, do Nguyễn Hiến Lê dịch.
Link download: Sống Đẹp

Con Triệu Hòa
Chưa xemBởi Quang Anh
Con xin kính đảnh lễ Đức Sư Tổ,
Con xin kính đảnh lễ Đức Thầy,

Con xin được giới thiệu một cuốn sách rất hay nói về nghệ thuật giao tiếp. Từ nhỏ đến lớn ai cũng phải học ăn học nói học gói học mở. Chân lý bất di bất dịch của ông bà ta rồi. Mình không có tài ăn nói như người ta thì mình phải luyện tập. Mà muốn luyện tập thì phải đọc nhiều sách. Sách tổng hợp được nhiều nội dung quan trọng hướng dẫn trong giao tiếp hàng ngày với nhiều trường hợp cụ thể. Xong khi đọc sách xong chắc chắn mọi người sẽ hiểu được sự cần thiết và quan trọng của việc sử dụng ngôn ngữ và sẽ có được nghệ thuật giao tiếp của riêng mình. Đây là một cuốn sách thực sự rất nên đọc cho mọi lứa tuổi.

Cuốn sách này không giảng giải những đạo lý phức tạp, cũng không nói lời giáo điều mà chỉ đề cập tới thực tế và nêu các ví dụ cụ thể từ cuộc sống. Trong những tình huống khác nhau, với những người khác nhau, mỗi việc khác nhau, sẽ cung cấp những kĩ năng giao tiếp cụ thể. Cuốn sách sẽ chỉ cho bạn thấy rõ cần phải giao tiếp, nói chuyện như thế nào. Đương nhiên, nghệ thuật giao tiếp là một bộ môn học vấn thâm sâu, đòi hỏi chúng ta phải không ngừng tích lũy kinh nghiệm trong cuộc sống, trong công việc, phải nâng cao năng lực và hoàn thiện bản thân.

Link sách đọc

PHẦN 1: DÁM NÓI CHUYỆN - NẮM VỮNG KĨ NĂNG GIAO TIẾP
CHƯƠNG 1: Dũng cảm mở lời, dám nói mới biết cách nói
CHƯƠNG 2: Đọc nhiều – đi nhiều, tích lũy kiến thức giao tiếp
CHƯƠNG 3: “Bắt bệnh” để làm chủ cuộc giao tiếp
CHƯƠNG 4: Nắm vững chừng mực trong giao tiếp
CHƯƠNG 5: Khen nhiều chê ít, tránh để lời nói làm hại đến thân
CHƯƠNG 6: Thêm gia vị hài hước cho giao tiếp

PHẦN 2: KĨ NĂNG GIAO TIẾP VỚI MỖI HOÀN CẢNH VÀ ĐỐI TƯỢNG KHÁC NHAU
CHƯƠNG 7: Kĩ năng giao tiếp với mỗi hoàn cảnh và đối tượng khác nhau
CHƯƠNG 8: Cách giao tiếp với lãnh đạo để giành cơ hội phát triển nghề nghiệp
CHƯƠNG 9: Chốn công sở nhiều thị phi, biết cách ăn nói rất quan trọng
CHƯƠNG 10: Khéo ăn nói trong nghệ thuật bán hàng
CHƯƠNG 11: Rèn luyện tài đàm phán, luôn nắm chắc phần thắng
CHƯƠNG 12: Kĩ năng diễn thuyết sinh động
CHƯƠNG 13: Nắm chắc kĩ năng ngôn ngữ giúp bạn hòa nhập buổi tiệc
CHƯƠNG 14: Những lời nói ngọt ngào trong tình yêu

PHẦN 3: NÓI NĂNG KHÉO LÉO TRONG NHỮNG TÌNH HUỐNG KHÓ XỬ
CHƯƠNG 15: Từ chối khéo léo để không làm mất lòng người khác
CHƯƠNG 16: Khéo ăn nói khi nhờ người khác giúp đỡ
CHƯƠNG 17: Nghệ thuật thuyết phục
CHƯƠNG 18: Con người khó tránh việc mắc lỗi, cần thành khẩn khi xin lỗi
CHƯƠNG 19: Lời nói thật dễ nghe, khéo léo trong phê bình
CHƯƠNG 20: Nghệ thuật an ủi làm ấm lòng người khác

Link sách nói
Chưa xemBởi Thiện Chân
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ
Con kính đảnh lễ Đức Thầy.

Theo lời Đức Thầy dạy, con xin giới thiệu lên diễn đàn sách: "4 thỏa ước để giải phóng bản thân (The four agreements)" của tác giả người Mexico Don Miguel Ruiz.

Tóm tắt
Bốn thỏa ước đơn giản giúp người đọc thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực, là kim chỉ nam để giải quyết những vấn đề cá nhân, và thể hiện sự tôn trọng bản thân và những người xung quanh.

1. Chỉnh chu trong lời nói của mình (Be impeccable with your words)
Lời nói có sức mạnh rất lớn, có thể động viên hay đưa người khác lên tận mây xanh vì hạnh phúc, nhưng những lời không hay cũng có thể trở thành thứ vũ khí có sức sát thương ghê gớm, khiến người khác mất đi sự tự tin, thậm chí rơi xuống tận hố sâu vực thẳm, hoặc ám ảnh suốt đời.

2. Không quy mọi việc về mình (Don’t take anything personally)
Những điều người khác nói, suy nghĩ, và hành động đều xuất phát từ thế giới quan của riêng họ. Vì vậy, đừng nên quy bất kỳ điều gì, dù tốt hay xấu, là về mình. Nếu ai đó nói với bạn rằng bạn là một người thành công hay một kẻ thất bại, cũng đừng nên quy về mình và cũng không cần cãi nhau với họ vì những gì họ nghĩ và những gì bạn nghĩ có xuất phát điểm hoàn toàn khác nhau. Như vậy sẽ “miễn nhiễm” khỏi những lời nói của người khác, ngưng đổ lỗi cho bản thân, và tự tin hơn về những quyết định của mình.

3. Không giả định, phỏng đoán (Don’t make assumption)
Con người thường có xu hướng đưa ra giả định, phỏng đoán về mọi việc thay vì tìm kiếm thông tin xác minh hay hỏi thẳng về sự việc, dần dà ta sẽ tin đó là sự thật. Đưa ra giả định, phỏng đoán, rồi kỳ vọng không có cơ sở ở người khác là mầm mống bất hoà và buồn khổ ở con người.

4. Luôn làm hết khả năng của mình (Always do your best)
Thoả ước cuối cùng là hành động để biến ba thoả ước phía trên thành sự thật. Mặc cho kết quả thế nào, luôn làm hết sức mình, không hơn không kém, ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn với hiện tại. Nếu bạn làm quá sức, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi và không muốn làm tiếp. Nếu bạn làm dưới khả năng của mình, bạn sẽ cảm thấy thất vọng. Làm hết sức khiến con người làm việc hiệu quả hơn, không chần chừ đợi chờ bỏ lỡ thời cơ nhưng cũng không nóng vội làm hỏng.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi LeNguyen
Chào bạn đạo,
LN đóng góp bài sưu tầm trên mạng:

Khi con người tức giận, chỉ số IQ bằng 0, qua một phút sau mới hồi phục lại trạng thái bình thường. Chìa khóa thanh lịch của một người nằm ở cách họ kiềm chế cảm xúc của mình. Dùng miệng lưỡi để làm hại người khác, là hành vi ngớ ngẩn nhất.
Thông thường là do chúng ta bị kiểm soát bởi những cảm xúc nội tâm không tốt. Một người có thể kiềm chế những cảm xúc không tốt còn mạnh mẽ hơn người nắm giữ một tòa thành.
Nước sâu thì dòng chảy chậm, người tôn quý thì ăn nói từ tốn. Phải mất 2 năm học nói và thêm 10 năm học im lặng, mới thấy được: Nói là một loại năng lực, im lặng là một loại trí tuệ.

10 nghệ thuật nói khéo của người xưa nên học hỏi:

1. Việc gấp, từ từ nói:
Khi bạn gặp phải một chuyện gấp gáp, nếu có thể bình tĩnh suy nghĩ một chút, sau đó từ từ nói rõ ngọn ngành, sẽ khiến cho người nghe cảm thấy ổn định, từ đó tăng độ tin cậy của mọi người đối với bạn.
2. Việc nhỏ nói hài hước:
Đặc biệt là một vài lời nhắc nhở có thiện ý, bạn nên dùng những câu nói đùa hài hước, sẽ khiến cho người không cảm thấy cứng nhắc, họ không những vui vẻ chấp nhận lời nhắc nhở của bạn mà còn tăng thêm thiện chí với bạn.
3. Việc chưa hiểu rõ, hãy nói một cách cẩn thận:
Đối với những việc bạn chưa nắm rõ, nếu bạn không nói, người khác sẽ cảm thấy bạn giả dối, còn nếu bạn có thể diễn đạt một cách cẩn thận, sẽ khiến cho người nghe cảm thấy rằng bạn là người đáng tin cậy.

4. Việc chưa xảy ra, không nên nói linh tinh:
Mọi người ghét nhất ăn nói hàm hồ, nếu bạn chưa bao giờ phỏng đoán một cách tùy tiện hoặc nói những chuyện chưa xảy ra, bạn sẽ khiến cho mọi người cảm thấy rằng bạn là người trưởng thành, có tu dưỡng, cũng là một người làm việc chăm chỉ, có trách nhiệm.
5. Việc chưa làm, đừng nói lung tung:
Tục ngữ có câu “không có khoan kim cương, thì đừng mong ôm nghề đồ gốm”, bạn không nên hứa làm một việc gì đó mà bạn không chắc có thể làm được, sẽ khiến cho người nghe cảm thấy bạn là một người “nói là tin, làm là được”, và họ sẽ rất tin tưởng bạn.
6. Không nên nói những chuyện làm tổn thương người khác:
Không được tùy tiện dùng lời nói làm tổn thương người khác đặc biệt là giữa những người thân. Như vậy mọi người sẽ cảm thấy bạn là người lương thiện, giúp cho việc duy trì và gia tăng tình cảm.

7. Đối với những việc đau lòng, bạn không nên gặp ai cũng nói:
Khi ai đó bị tổn thương trong lòng, đều muốn thổ lộ với người khác, nhưng nếu cứ gặp ai bạn đều nói, sẽ khiến người nghe phải chịu một áp lực lớn, rất dễ sinh nghi ngờ và xa lánh bạn. Đồng thời, bạn sẽ để lại ấn tượng muốn trút bỏ đau khổ của bạn lên người khác.
8. Những việc của người khác thì nên cẩn thận trong lời nói:
Giữa con người với con người cần phải có một khoảng cách an toàn, không nên bình luận hay nói ra những chuyện của người khác, sẽ mang lại cảm giác an toàn cho những người mà bạn giao tiếp.
9. Việc của bản thân, lắng nghe người khác nói như thế nào:
Bạn nên lắng nghe cách nhìn của người khác khi nói về mình, điều đó có thể để lại ấn tượng khiêm tốn cho người khác, đồng thời biểu hiện rằng mình là một con người thấu tình đạt lý.

10. Chuyện của con cái, cần nói rõ ràng:
Đặc biệt là khi con bạn còn ở thời kỳ thanh thiếu niên, chúng rất dễ bị kích động, bạn hãy dùng thái độ ôn hòa, vừa kiên định để nói với chúng một cách rõ ràng, điều đó có thể khiến cho con bạn có tình cảm tốt đối với bạn, coi bạn như một người bạn, đồng thời điều đó cũng có tác dụng thuyết phục.

Nguồn: Nghệ thuật sống.
Chưa xemBởi Hà An
Có câu “Mệnh của một người là đã được định sẵn” ngụ ý nói rằng con người sinh ra là đã có mệnh số, tuy nhiên cũng có câu nói “Đức năng thắng số” ngụ ý rằng con người có thể dùng đức để cải thiện số mệnh. Cuộc sống vốn dĩ là những lựa chọn giữa đúng và sai, buông bỏ hay bám chấp… và tùy theo lựa chọn đó mà hướng rẽ cuộc đời sẽ khác nhau. Để lựa chọn đúng đắn, mỗi người cần nắm được 8 chữ “độ” – điều tạo nên cảnh giới cao của nhân sinh, và cũng là cảnh giới cao của làm người hay làm việc.

1. Lòng dạ phải độ lượng
Cổ ngữ có câu: “Cái trán của Tướng quân rộng đến mức có thể phi ngựa, cái bụng của Tể tướng rộng đến mức có thể chèo thuyền”. Ý nói, một người có tấm lòng rộng lớn mới có thể làm được việc lớn, mới có thể bao dung được những việc khó bao dung của thiên hạ. Lúa chín cúi đầu, sông sâu tĩnh lặng.
Làm người thì phải có sự độ lượng, có tấm lòng rộng mở. Lùi một bước, biển rộng trời cao. Làm người, không nên quá tính toán chi li được mất của bản thân. Hãy độ lượng đối đãi với những người từng khiến mình bị tổn thương.

2. Lời nói phải có hạn độ
Có một số người cho rằng, làm người chân thật thì lời nói ra phải thẳng thắn, bộc trực. Kỳ thực điều đó chưa hẳn đã phù hợp trong mọi hoàn cảnh. Có gì nói đấy là chân, nhưng có gì nói thẳng hết ra thì lại là xuẩn (ngu xuẩn, vụng về).
Cổ nhân có câu “Sự thật mất lòng” nên không phải sự thật nào cũng là tốt, nên “uốn lưỡi 7 lần trước khi nói” tránh làm tổn thương người khác. Cũng có câu “Nói dài nói dai thành ra nói dại”, nên khi nói phải biết tiết chế, biết điểm dừng, vừa là bảo vệ bản thân, vừa giúp người nghe không khó chịu.

3. Việc học phải có độ dày
Học tập không phải thể hiện ở số lượng mà ở chất lượng. Đọc sách, học tập không phải chỉ để lấy tri thức mà còn là cách tu dưỡng, gạn đục khơi trong, biết học lấy điều hợp lý và bỏ đi điều đã không còn thích hợp với hiện tại. Biển học mênh mông, nên đào sâu nghiền ngẫm chứ không phải lo đọc cho nhanh, cho nhiều mà không chú ý tới những điều đọc được đó có đúng hay không.

4. Tầm nhìn phải có độ rộng
Khi đứng trên cao người ta sẽ có tầm nhìn xa hơn, nhưng khi nghĩ quá nhiều thì tầm nhìn sẽ không còn xa nữa, ví như người chỉ nhìn vào vết mực mà quên luôn cả tờ giấy trắng. Cái gọi là “tầm mắt” chính là nói đến góc nhìn của một người, cái nhìn rộng là cái nhìn của sự bao dung, nhân ái và thấu hiểu, có trí huệ.

5. Lý niệm cần có độ sâu
Học hỏi để hiểu được tình thế, nắm được đạo lý nhân sinh. Sự hiểu cũng phải có độ sâu thì mới có thể bảo vệ được lẽ phải, bảo vệ được chính nghĩa, hay đơn giản là biết cách bảo vệ chính mình.

6. Việc làm phải có lực độ
Mỗi người đều có mục tiêu, dù lớn dù nhỏ, nếu muốn đạt được mục tiêu ấy thì cần phải bắt tay vào hành động, không thể ngồi há miệng chờ sung. Một người nhất định phải có lực độ, tức là sự cố gắng, mạnh dạn khám phá khi làm việc. Cổ nhân thường nói: “Thiên Đạo thù cần”, ý nói đạo Trời ban thưởng cho người cần cù, chăm chỉ, có công mài sắt có ngày nên kim.

7. Sự nghiệp là có cao độ
Ai cũng mong muốn sự nghiệp của mình đạt tới đỉnh cao, dù là sự nghiệp nào cũng cần phải có sự bắt đầu, trải qua nhiều năm tháng, tích lũy kinh nghiệm, rút tỉa, chắt lọc cái hay, gọt tỉa cái dở, nỗ lực từng ngày mới mong một ngày có thể đạt tới thành công.

8. Thọ mệnh là có trường độ
Làm người nên khoan dung độ lượng, không quá ham danh lợi, gió mát hay mưa phùn đều phong nhã và ý vị. Làm việc nên có chút điềm tĩnh, dù ngẩng đầu hay cúi đầu cũng đều vui vẻ. Không quá tận lực truy cầu nhưng cũng không dối trá, hời hợt bề mặt, để cuối cùng có thể thản nhiên trước được mất hơn thua, vinh nhục của thế gian. Sống ung dung tự tại, không đau khổ với vật ngoại thân, “khi sinh không mang theo đến, khi tử không mang theo đi”. Người có thể tu dưỡng được loại tâm thái này là đã thoát ra khỏi sự ràng buộc về vật chất mà đạt đến cảnh giới cao của cuộc đời.

Nguồn: Trithucvn.org

Bài liên quan:
(Biên tập: thanhlinhpt)
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi LeNguyen
Xin chào các bạn đạo, LN xin giới thiệu video đọc sách Tôi tự học - Tác giả Nguyễn Duy Cần



Tóm tắt sách