Hình đại diện của tài khoản
Đã xemBởi okiyo
Những hình ảnh sau được đăng xem cho vui, chứ không bảo đảm được tính xác thực.

Okiyo xin chia sẻ một số hình ma mà mình đã sưu tầm được

Ảnh này được chụp tại một công viên ở Đà Lạt:
ghost300.jpg

Người thứ 3
anh-ma19.jpg

ma4.jpg

Thấp thoáng bóng ai trên bờ biển
ma5.jpg

Những ảnh này chưa qua chỉnh sửa. Mong rằng sẽ phản ánh một phần nào đó về "ma".
Lưu ý: Vui lòng đăng nhập để xem tập tin đính kèm trong bài viết này.
Hình đại diện của tài khoản
Đã xemBởi okiyo
Okiyo xin chia sẻ thêm vài tấm hình ma nữa mà mình vừa tìm được
ba-Brown.jpg

hantu2_0046-1.jpg

hantu2_0115-1.jpg

hantu2_0140-1.jpg

Các sư huynh tỷ muội xem coi những con ma này có giống với những gì mà mình đã từng chứng kiến. Riêng Okiyo thì chưa thấy ma nhưng cũng không muốn thấy ( sợ ma muốn chết :-SS ) , thấy rồi chắc ám ảnh luôn :D
Lưu ý: Vui lòng đăng nhập để xem tập tin đính kèm trong bài viết này.
Hình đại diện của tài khoản
Đã xemBởi thanhlinhpt
Tấm ảnh ma cậu học trò Đà Lạt từng gây xôn xao cho giới trẻ một thời gian trước đây, nhưng TL nhớ là đã đọc một bài báo phản ánh và vạch trần ra sự thật, đó chỉ là trò nghịch ngợm của một số cô cậu học sinh thôi.
Còn những tấm ảnh còn lại, tuy không phải là chuyên gia nhưng nếu ta quan sát kĩ thì một số là ảnh giả, ghép hoặc Photoshop chỉnh sửa. Như tấm ảnh con ma mặc áo trắng toát, tóc xõa xuống đứng trong cái phòng (phiphong'blog) có thể thấy rõ ràng là người thật cải trang. Một số ảnh khác tinh ý dễ dàng nhận ra.
Ảnh chụp về ma thì không chỉ Việt Nam mà thế giới rất nhiều, thực hư chưa phân định được, cũng như nhiều huyền thoại giả định đặt ra về quái vật hồ Loch ness.v.v. Mỗi người ắt hẳn sẽ bắt gặp những "con ma" có hình thù khác nhau, mỗi sự thị hiện là mỗi bài học khác nhau, ít nhiều ta cũng học được đôi chút và phải "cảm ơn" con ma đó đã thị hiện cho ta xem. :D
Khoa học ngày nay tân tiến hiện đại cùng với vô số dụng cụ dùng để chụp hay ghi hình "con ma" lại. Điều đó cũng minh chứng một điều là ma có thật, thế giới vô hình là hoàn toàn có thật chứ không phải hư ngụy.
Và như thế sẽ ảnh hưởng hay tác động phần nào tới đời sống con người...
Hình đại diện của tài khoản
Đã xemBởi daiphat
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 14/10/2024


Tiểu đệ DP xin chào mọi người. DP xin phép được kể vài câu chuyện ma đóng góp cho ký sự.

Nhà DP ở quận 4 phía sau nhà có 1 trúc giang (chung cư thời Pháp) ngày xưa (lúc chưa có ra đời) phía sau nhà có 1 cái cây rất lớn gọi là Da Xà và ở đó nghe nhiều người nói có 1 con quỷ 1 giò ngụ ở đấy. Con quỷ này thường hiện ra và khoảng tờ mờ sáng bà lão ở gần đó thường hay quét sân và gặp nó nhiều nhất. Nó thường đu trên cây hay nhảy ở dưới gốc cây. Con ma đó là nữ (nghe kể do bị Pháp giết cắt 1 chân rồi chôn ở đấy...). DP chỉ nghe kể không biết có thiệt hay không nhưng những người sống ở xung quanh Phường 13 và 12 (gần đấy) đều xác minh chuyện này vì lúc đó họ hay rình và nhìn thấy vài lần.

Trong trúc giang ấy có 1 người đàn ông rất hay say rượu và phá phách uống rượu vào là chửi bới om sòm. Một ngày nọ hắn nhậu xỉn và ngủ dưới gốc cây đó... sau đó hắn chạy như ma đuổi về nhà miệng cứ la lên "Quỷ 1 giò, quỷ 1 giò" và hắn lâm bệnh rồi qua đời. Về sau người ta quyết định đốn bỏ cái cây ấy. Trong xóm chỉ có 1 ông cũng khoảng 50 chịu nhận đốn. Đêm đó ông ngủ dưới gốc cây và nghe tiếng cầu xin của 1 người con gái xin ông đừng đốn cái cây này. Nhưng ông vẫn đốn vào sáng mai và chưa đầy 1 tháng sau ông cũng qua đời.
Từ đó không còn ai thấy con quỷ 1 giò nữa. Có lần DP cầm con lắc ra khu vực đó để đo âm khí thì chỗ đó âm khí rất nặng (muốn kiểm tra lại coi lời mấy bác mấy cô kể có đúng không ấy mà).

Theo DP thấy không hẳn lúc nào ma quỷ mà ta nhìn thấy cũng do các bậc trên thị hiện mà đôi khi là thật... có thể vì ta có duyên với nó ở kiếp này hay kiếp trước nên mới có thể thấy được nó... hoặc như mấy huynh đệ thường nói là do chư vị muốn dạy bảo mình. DP thấy ma thì chưa thấy, qua linh ảnh thì chỉ thấy Bồ Tát và Phật có thể 1, 2 lần đã thấy ma, nhưng nói chuyện với vong Trạng thì rất nhiều (qua xác của sư phụ ở Liên Trì) các vong đó cũng giống như những linh hồn vất vưởng nhưng may phước được người ta biết tới và cũng ít nghiệp nên được theo chư vị tu học thành Trạng (có thi cử đàng hoàng) sau khi học thành tài sẽ dựa xác người phàm làm đạo (thuốc, địa lý, thông tin hay còn gọi là nối điển). Những vong Trạng này cũng phải chịu sinh lão bệnh tử... sau khi hết kiếp tùy vào công đức tích lũy sẽ luân hồi hoặc giải thoát. O:-)
Hình đại diện của tài khoản
Đã xemBởi okiyo
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 22/10/2024


MA QUÁ GIANG
Ông Trùm Mày, nhà ở Nam Giao, Huế, chuyên nghề chạy xe kéo, loại xe này rất phổ biến khoảng thời gian 1939 đến 1945. Một đêm nọ, trời gần khuya, ông Trùm Mày định kéo xe về nghỉ nhưng tự nhiên thay vì kéo xe chạy về phía cầu Gia Hội để về Nam Giao (qua cầu Trường Tiền), ông ta lại kéo xe chạy theo đường Hàng Ðường để về cống Kẻ Trài. Xe chạy một quãng, ông bỗng thấy một cô gái mặc bộ đồ trắng, đội nón lá vừa bước lên vừa đưa tay vẫy vẫy ra hiệu cho xe ngừng lại.

Ông Trùm Mày vội vã ngừng xe, cô gái có vẻ hấp tấp vừa đi vừa chỉ về phía trước vừa nói - tiếng nói nhỏ như sợ có ai nghe: - Chở tôi về bến đò chợ Bao Vinh.

Ông Trùm Mày cố định thần nhìn cho kỹ mặt cô gái nhưng vì tóc cô để xõa nên chẳng thấy rõ mặt mày. Ðiều ông làm lạ là cô gái mảnh mai quá nên nhẹ tênh, ông kéo xe mà cảm thấy như chạy xe không. Qua khỏi cống Kẻ Trài và chạy độ hai mươi phút nữa, ông nghe tiếng trống trời khuya vọng lại. Bất giác ông chạy chậm xe và ngoái cổ lại để hỏi chuyện cô gái, nhưng lạ lùng chưa, cô gái không còn nữa. Chỗ ngồi trên xe kéo trống không và yên lặng một cách dễ sợ. Ông Trùm Mày sợ quá đến nổi gai ốc toàn thân, ông cắm đầu chạy thục mạng về nhà.

Sáng mai lại, ông đem chuyện lạ hồi hôm kể cho ông Lý Trưởng ở làng Bình An nghe. Người lão bộc trong nhà ông Lý Trưởng cho biết ở quãng đường gần cống Kẻ Trài đến bến đò Bao Vinh có một cái am nhỏ thờ cô gái bị chết trôi, trước đó độ năm năm, cô gái này bị chết nơi bến đò gần cống Kẻ Trài, xác nổi lên và tấp vào bờ, vướng vào gốc và rễ những cây sanh già cỗi nơi bến và nhiều đêm hay xuất hiện than khóc hay chặn đường người qua lại để hỏi thăm, chuyện trò hoặc xin đi nhờ nếu gặp ai có phương tiện chuyên chở đi qua đó. Theo người lão bộc (ông Ngọng) thì có lần hai người kéo xe bò qua đó cũng đã gặp cô gái từ dưới bến sông (Ðông Ba) đi lên xin đi nhờ một quãng đường. Khi xe đi được khoảng nửa tiếng, thì bỗng nhiên họ nghe một tiếng "Bõm" như có vật gì rơi xuống sông. Ngay lúc đó hai người đánh xe bò rởn tóc gáy vì cô gái trên xe đã biến mất tự bao giờ (lúc đó khoảng một giờ sáng).

Ở Huế có một địa danh đặc biệt là Ô Hồ. Xóm Ô Hồ gần trường tiểu học Gia Hội (Huế). Anh Hinh trước ở làng Ðại Lược sau lên thành phố Huế làm nghề đạp xích lô. Chuyện xảy ra vào mùa hè năm 1956. Ở Huế mùa hè rất nóng, anh Hinh thường đạp xe đến quá khuya mới trở về nhà. Ðêm đó, theo lời anh kể hình như là đêm 13 âm lịch, trời đầy trăng sao. Lúc đó khoảng 12 giờ khuya, anh đang đạp xe đi từ từ qua khỏi trường tiểu học Gia Hội và định tới chỗ quẹo sẽ đạp xe về đường đi Mười Gian. Khi chiếc xe xích lô vừa đến ngã ba thì anh thấy một người đàn bà đứng ngay nơi chỗ quẹo và đưa tay vẫy vẫy xe anh. Anh Hinh vội vã dừng xe lại. Dưới ánh trăng, anh thấy rõ gương mặt người đàn bà, rõ đến độ anh thấy nổi bật những dấu sẹo do bệnh đậu mùa để lại trên gương mặt người đàn bà. Anh hỏi:

- Chị về đâu? Người đàn bà vừa trả lời vừa bước lên xe:

- Cho tôi đến Chùa Bà.

Khi xe sắp đến đường quẹo thì người đàn bà ra dấu ngừng xe và lấy trong ví ra hai tờ giấy bạc trao cho anh Hinh rồi lầm lũi đi vào một khu vườn to lớn trồng toàn là nhãn và vải, anh Hinh nhìn thấy hai tờ giấy loại 100 đồng và lấy làm lạ vì số tiền quá lớn cho một cuốc xe quá ngắn đường. Hay người đàn bà đã đưa nhầm, tưởng đó là giấy 10 đồng, nhưng 10 đồng bạc cũng vẫn lớn đối với thời đó. Vốn là người lương thiện, anh Hinh nghĩ bụng đêm quá khuya, khu vườn nhà quá rộng và sâu hun hút không tiện vào kêu cửa, chi bằng sáng mai đạp xe ngang nếu thuận tiện ghé lại xem thử ra sao. Thế rồi anh ta cất kỹ hai tờ giấy bạc loại 100 đồng vào cái bóp để trong túi áo. Trước khi đạp xe về nhà, anh còn nhìn kỹ lại địa điểm mà người đàn bà có gương mặt rỗ hoa đã bước xuống xe để vào khu vườn sầm uất. Ðiều đáng nhớ là ngay tại chỗ đó có một cây vông đồng rất lớn.

Sáng hôm sau, khoảng 10 giờ, anh Hinh đạp chiếc xích lô đến địa điểm hồi hôm. Anh dừng xe lại bên cạnh cây vông đồng. Khu vườn rộng âm u và yên tĩnh quá, anh đẩy xe vào vườn. Xa tít phía trong khu vườn là căn nhà xưa cổ, cửa đóng then gài. Có lẽ gia chủ đã đi vắng. Anh đẩy xe ra, quang cảnh yên lặng lạ thường, qua một giàn hoa lài rủ xuống thấp lè tè có một ngôi mộ. Ngôi mộ này được chôn trong vườn nhà. Trưa hôm đó, anh ghé lại cái quán cơm gần Ô Hồ để ăn trưa, khi mở cái bóp trả tiền anh ngạc nhiên không thấy hai tờ giấy bạc đâu cả. Tìm mãi cũng chỉ có những đồng bạc lẻ mà anh đã có từ trước. Nhưng trong ví lại có hai tờ giấy trắng dài bằng cỡ hai tờ giấy bạc.

Anh ngẩn ngơ suy nghĩ. Bỗng nhiên một cảm giác lành lạnh chạy dọc theo đường xương sống... như có một linh tính vụt đến... anh hỏi ngay người bán quán về khu vườn nơi gốc cây vông đồng và ngôi mộ trong vườn thì người bán quán cho biết như sau:

- Khu vườn đó là của ông Cả Ðễ. Ông có một người vợ bé, bà này ở chung với bà vợ lớn và bị bà vợ lớn của ông Cả Ðễ ganh ghét, hành hạ đủ điều. Cách đây hai năm, bà vợ bé bị bệnh đậu mùa, người trong nhà sợ bị lây bệnh tìm cách lánh xa. Sau đó bà vợ bé chết. Ông Cả Ðễ thương tiếc vô cùng, chôn ngay trong vườn. Hiện nay trong ngôi nhà ấy chỉ có một mình ông Cả Ðễ thui thủi sống qua ngày nhờ nhuận lợi thu hoạch trong vườn mà thôi. Bà vợ lớn thì đã bỏ vào Ðà Nẵng lấy chồng khác. Ông Cả từ đó có vẻ tàng tàng và mất trí..." Anh Hinh nghe đến đó thì tự nhiên tay chân run rẩy, mặt mày tái mét. Lúc bấy giờ anh mới kể hết mọi sự cho người chủ quán nghe. Sau cùng người chủ quán nói:

- Như vậy là anh đã gặp đúng người vợ bé của ông Cả Ðễ rồi! Với lại gương mặt rỗ hoa thì chính là bà ấy rồi, nhưng lạy vong linh bà ấy, bà linh hiển quá, tuy rằng bà ấy trả cho anh hai tờ giấy bạc giả, nhưng theo ôn mệ (cha mẹ) tôi ngày trước thường kể thì những người đã giúp đỡ ma thường hay được phù trợ. Như anh đã có lần chở hồn ma bà vợ bé ông Cả, chắc anh cũng sẽ đắt khách cho coi..."
Đã xemBởi hongtrang2989
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 22/10/2024


Thân chào các sư huynh đệ tỷ muội của diễn đàn VTHB

Em xin bắt đầu câu chuyện của mình như sau. Hè năm 2009, em có xuống Hà Nội học chuyên sâu về make up và ở nhờ nhà bạn em, ở đường Lê văn Lương. Hôm đó, bạn em đi học sớm, tầm khoảng 6h hơn, thấy sớm nên em cố ngủ thêm chút nữa định bụng 8h hãy đi.

Nằm được 1 lát em thấy toàn thân không cử động được, biết chắc mình bị bóng đè nên cố sức mình có thể cử động để thoát khỏi tình trạng trên. Dù đầu óc tỉnh táo nhưng thân thể lại bất động cố gắng cách mấy em cũng chỉ cử động được đôi mắt 1 lúc. Đột nhiên em thấy ở cuối giường có người đang đứng nhìn mình và cười. Nhìn kỹ lại em thấy cô ấy đang chửa bụng rất to khoảng 7, 8 tháng. Sợ quá, em cố vùng dậy chạy thật nhanh vào toilet, định sẽ đánh răng rửa mặt xong đi học luôn. Nhưng khi nhìn vào gương, em thấy không có hình của mình mà lại là cô ta, con ma bụng chửa đó đang nhe răng cười với em. Trời ạ, thì ra lúc đó em vẫn đang ở trên giường mà cứ ngỡ mình đã thoát được.

Sau đó cô ta dẫn em đến 1 căn nhà lá vách đất như kiểu ngày xưa đó. Đến trước cửa, em có hỏi cô ta là dẫn tôi đến đây làm gì. Chưa nói dứt câu thì có 1 con ma nữ khác xuất hiện (có vẻ họ là bạn của nhau) họ nói muốn tôi thắp cho họ nén hương, em nói tôi không cầm hương theo nên không thắp được. Họ nói để họ đi lấy, trong lúc đó tôi choàng tỉnh dậy và thoát khỏi được 2 con ma nữ ấy. Em không rõ họ bảo em thắp hương cho họ là có ý gì nhưng thật sự là lúc đó em rất sợ, chỉ mong mau chóng thoát được thôi.

Đến tối, bạn em về có kể chuyện cho bạn em, nó nói chưa bao giờ gặp, nhưng có nghe 1 người hàng xóm đối diện nói (không biết có đáng tin không vì anh ta có vẻ thật sự không bình thường) ngày trước có người nữ từng thắt cổ tự vẫn ở ngôi nhà bạn em đang ở. Nhà bạn em mua căn nhà này của người khác. Câu chuyện em kể làm bạn em sợ và tối đó mỗi đứa đều để hai củ tỏi rồi con dao gối đầu giường. Từ đó, em không gặp lại con ma bụng chửa đó nữa và cũng không mong gặp lại.