- Thứ 2 Tháng 9 24, 2012 11:35 am
Con cũng xin góp câu chuyện gặp ma lúc con còn nhỏ. Do chuyện để lại ấn tượng sâu sắc nên con cũng còn nhớ khá rõ.
Cách đây cũng gần 20 năm lúc đó con chừng 4-5 tuổi gì thôi. Mẹ con thì thường đi làm vào buổi sáng sớm, ba con thì sửa tivi. Ba vừa sửa máy vừa chăm con với em, lúc đó cũng trễ chừng 8h sáng ba đánh thức con dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng, và sau đó con chạy lên gác đánh thức em dậy xuống nhà dưới ăn sáng.
Trong bóng đêm (trên gác lúc này không bật đèn và lại nằm khuất ánh sáng) mờ mờ, con thấy một cái bóng ăn mặc màu sắc như cung đình thời xưa, áo màu đỏ có hoa văn, dáng người thì ốm và rất cao (con ước chừng thì cũng cỡ 1m9), sau lưng thì mang theo một cái quan tài rất dài, đang đứng kế bên thằng em của con lúc này còn đang ngủ. Đột nhiên ông ta quay cái đầu lại nhìn con lúc đó con sợ quá la lên rồi trượt chân té xuống gác làm u nguyên một cục ngay giữa trán rồi con khóc la lên. Ba con chạy vào thấy vậy hỏi có chuyện gì thì con nói là con thấy ma và chỉ chỗ đó, nhưng mà ba con lên trên đó thì không thấy gì hết, nói con bị ảo giác. Cái này cũng ám ảnh con mấy tháng cùng với cái cục u trước trán.
Sau này nghe ba kể lại thì bên nội con có ông cố nội người thì ốm và rất cao, chừng 1m85, khi chết quan tài thông thường không vừa nên phải đóng thêm cái quan tài dài hơn, nghe kể xong câu chuyện làm con sực nhớ lại câu chuyện ma này lúc nhỏ.
Về sau trên thực tế thằng em trai con hay gặp tai nạn, nhưng đều qua được không nguy hiểm đến tính mạng. Có một chuyện đặc biệt là vào năm lớp 5, em con đang học thêm đến giờ ra về thì ngồi chơi bắn bi rồi bị chiếc xe taxi cán qua, người nằm dưới gầm xe luôn, nhưng mà không nguy hiểm gì hết.
Mặc dù sau này không gặp con "ma" đó nữa, nhưng con nghĩ là con "ma" con gặp lúc nhỏ cũng chính là ông cố của con và âm thầm phù hộ cho gia đình.
Cách đây cũng gần 20 năm lúc đó con chừng 4-5 tuổi gì thôi. Mẹ con thì thường đi làm vào buổi sáng sớm, ba con thì sửa tivi. Ba vừa sửa máy vừa chăm con với em, lúc đó cũng trễ chừng 8h sáng ba đánh thức con dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng, và sau đó con chạy lên gác đánh thức em dậy xuống nhà dưới ăn sáng.
Trong bóng đêm (trên gác lúc này không bật đèn và lại nằm khuất ánh sáng) mờ mờ, con thấy một cái bóng ăn mặc màu sắc như cung đình thời xưa, áo màu đỏ có hoa văn, dáng người thì ốm và rất cao (con ước chừng thì cũng cỡ 1m9), sau lưng thì mang theo một cái quan tài rất dài, đang đứng kế bên thằng em của con lúc này còn đang ngủ. Đột nhiên ông ta quay cái đầu lại nhìn con lúc đó con sợ quá la lên rồi trượt chân té xuống gác làm u nguyên một cục ngay giữa trán rồi con khóc la lên. Ba con chạy vào thấy vậy hỏi có chuyện gì thì con nói là con thấy ma và chỉ chỗ đó, nhưng mà ba con lên trên đó thì không thấy gì hết, nói con bị ảo giác. Cái này cũng ám ảnh con mấy tháng cùng với cái cục u trước trán.
Sau này nghe ba kể lại thì bên nội con có ông cố nội người thì ốm và rất cao, chừng 1m85, khi chết quan tài thông thường không vừa nên phải đóng thêm cái quan tài dài hơn, nghe kể xong câu chuyện làm con sực nhớ lại câu chuyện ma này lúc nhỏ.
Về sau trên thực tế thằng em trai con hay gặp tai nạn, nhưng đều qua được không nguy hiểm đến tính mạng. Có một chuyện đặc biệt là vào năm lớp 5, em con đang học thêm đến giờ ra về thì ngồi chơi bắn bi rồi bị chiếc xe taxi cán qua, người nằm dưới gầm xe luôn, nhưng mà không nguy hiểm gì hết.
Mặc dù sau này không gặp con "ma" đó nữa, nhưng con nghĩ là con "ma" con gặp lúc nhỏ cũng chính là ông cố của con và âm thầm phù hộ cho gia đình.