- Thứ 7 Tháng 3 09, 2024 11:09 pm
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy,
Con xin chào các huynh tỷ và bạn đạo,
Con xin đóng góp một tư liệu về nhà thơ Hoàng Cầm trả lời phỏng vấn trên Báo Thanh Niên năm 2004 về nguồn cảm hứng sáng tác những bài thơ nổi tiếng của ông. Trong đó có bài thơ "Bên kia sông Đuống" được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn lớp 12; còn bài thơ "Lá diêu bông" cũng được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành ca khúc cùng tên và nhạc sĩ Trần Tiến lấy cảm hứng từ đó viết ca khúc "Sao em nỡ vội lấy chồng".
Con xin chào các huynh tỷ và bạn đạo,
Con xin đóng góp một tư liệu về nhà thơ Hoàng Cầm trả lời phỏng vấn trên Báo Thanh Niên năm 2004 về nguồn cảm hứng sáng tác những bài thơ nổi tiếng của ông. Trong đó có bài thơ "Bên kia sông Đuống" được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn lớp 12; còn bài thơ "Lá diêu bông" cũng được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành ca khúc cùng tên và nhạc sĩ Trần Tiến lấy cảm hứng từ đó viết ca khúc "Sao em nỡ vội lấy chồng".
"Phóng viên: Có lúc nào ông muốn rũ nghiệp văn chương?
Nhà thơ Hoàng Cầm: Trời đã định cái nghiệp cho con người khi còn trong bụng mẹ rồi thì muốn rũ ra cũng không được. Hầu hết những bài thơ của tôi được độc giả ưa thích bao giờ cũng bắt đầu một cách vi diệu từ thế giới xa xăm, vô hình nào đó. Vẳng bên tai tôi đôi ba câu của một giọng nữ lảnh lót rất xa. Tức khắc tôi ghi lại ngay, bắt lấy ngay, và từ đó mạch bài thơ như những đợt sóng tuôn trào mãnh liệt. Cho đến khi tôi lắng nghe thấy những cơn sóng trở về với biển, trả lại sự tĩnh lặng của tâm hồn, tôi hiểu bài thơ đã hoàn tất một cuộc sinh nở.
Ví như bài "Bên kia sông Đuống", trong một đêm mất ngủ khi nghe quê hương bị giặc Pháp tàn phá, giết chóc, đột nhiên trong thế giới thinh không vẳng bên tai tôi 3 câu thơ: "Em ơi buồn làm chi/Anh đưa em về sông Đuống/Ngày xưa...cát trắng phẳng lỳ...". Tôi bèn ghi ngay lại và viết rất nhanh, sợ không theo kịp những thanh âm đang cuồn cuộn dâng lên trong tâm thức. Sớm tinh mơ, tôi đun ấm nước xanh gọi Nguyên Hồng lúc ấy đang tập thể dục ngoài sân vào nghe bài thơ. Nguyên Hồng không làm thơ nhưng rất thích nghe thơ. Tôi mới đọc được 5 câu, Nguyên Hồng đã khóc nức khóc nở, khóc dấm dứt. Nguyên Hồng mếu máo bảo tôi viết ra làm 3 bản để anh đi in. Bẵng đi 2 tháng sau, bài thơ được đăng trên tờ Cứu Quốc của Như Phong và Tô Hoài.
"Lá diêu bông" là bài thơ duy nhất tôi viết trong trạng thái vô thức. Đó là mùa rét năm 1959, đêm nào khi lên giường, tôi cũng cầm sẵn một tập giấy trắng bên tay trái và cây bút chì bên tay phải, phòng khi không ngủ được thì làm thơ. Chợt vẳng bên tai một giọng nữ nhỏ nhẹ đọc chậm rãi, có tiết điệu, nghe như từ thuở xa xưa nào vọng đến: "Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng...". Sáng hôm sau, tôi phải mất nửa giờ mới tách được ra các câu thơ theo thứ tự mà người phụ nữ kỳ diệu nào đó đã đọc cho tôi. Tôi gọi những giây phút vô thức ấy là "xuất thần", đó là phần tinh tuý của tinh thần bật ra".
VŨ TRỤ HUYỀN BÍ - Khai sáng tâm linh người học đạo