- Thứ 7 Tháng 7 11, 2026 11:09 pm
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy
Xin chào huynh tỷ và các bạn đạo
Xuân Tịnh xin chia sẻ lại một câu chuyện vừa đọc được trên mạng.
Có một cậu bé đi học về, cầm theo một lá thư đưa cho mẹ và nói:
“Thầy giáo dặn con đưa lá thư này cho mẹ.”
Người mẹ mở thư ra đọc. Bà lặng người một lúc rồi rưng rưng nước mắt. Sau đó, bà mỉm cười và đọc lớn cho con trai nghe:
“Con trai bà là một thiên tài. Trường chúng tôi không đủ khả năng để dạy em. Mong bà hãy tự dạy em tại nhà.”
Từ ngày đó, cậu bé không đến trường nữa mà được chính mẹ dạy học ở nhà.
Nhiều năm trôi qua, người mẹ qua đời. Một hôm, khi sắp xếp lại đồ đạc của mẹ, ông tìm thấy chiếc hộp cất những kỷ vật cũ. Trong đó có lá thư năm xưa.
Ông mở ra đọc. Nội dung của lá thư là:
“Con trai bà là một đứa trẻ không có năng lực, bị thiểu năng trí tuệ. Nhà trường không thể tiếp tục nhận em theo học.”
Cậu bé năm ấy sau này chính là Thomas Edison – một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất thế giới, người đã góp phần mang đến bóng đèn điện, máy hát, máy quay phim và rất nhiều phát minh khác.
Đọc xong câu chuyện này, mình thấy thương người mẹ nhiều hơn là nghĩ đến sự thành công của Edison. Bà không để những lời đánh giá của người khác trở thành gánh nặng trong lòng con. Nếu ngay từ nhỏ cậu bé tin rằng mình “không có năng lực”, có lẽ cậu đã lớn lên với mặc cảm và chẳng bao giờ dám tin vào bản thân.
Mình cũng rút ra một điều là lời nói có sức ảnh hưởng rất lớn, nhất là với trẻ nhỏ. Vì vậy, mình nghĩ nên cẩn trọng với những lời nhận xét mang tính tiêu cực hay quá chủ quan. Đôi khi chỉ một câu nói cũng có thể làm một người mất niềm tin vào chính mình, nhưng cũng có thể tiếp thêm cho họ động lực để vươn lên.
XT
Xin chào huynh tỷ và các bạn đạo
Xuân Tịnh xin chia sẻ lại một câu chuyện vừa đọc được trên mạng.
Có một cậu bé đi học về, cầm theo một lá thư đưa cho mẹ và nói:
“Thầy giáo dặn con đưa lá thư này cho mẹ.”
Người mẹ mở thư ra đọc. Bà lặng người một lúc rồi rưng rưng nước mắt. Sau đó, bà mỉm cười và đọc lớn cho con trai nghe:
“Con trai bà là một thiên tài. Trường chúng tôi không đủ khả năng để dạy em. Mong bà hãy tự dạy em tại nhà.”
Từ ngày đó, cậu bé không đến trường nữa mà được chính mẹ dạy học ở nhà.
Nhiều năm trôi qua, người mẹ qua đời. Một hôm, khi sắp xếp lại đồ đạc của mẹ, ông tìm thấy chiếc hộp cất những kỷ vật cũ. Trong đó có lá thư năm xưa.
Ông mở ra đọc. Nội dung của lá thư là:
“Con trai bà là một đứa trẻ không có năng lực, bị thiểu năng trí tuệ. Nhà trường không thể tiếp tục nhận em theo học.”
Cậu bé năm ấy sau này chính là Thomas Edison – một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất thế giới, người đã góp phần mang đến bóng đèn điện, máy hát, máy quay phim và rất nhiều phát minh khác.
Đọc xong câu chuyện này, mình thấy thương người mẹ nhiều hơn là nghĩ đến sự thành công của Edison. Bà không để những lời đánh giá của người khác trở thành gánh nặng trong lòng con. Nếu ngay từ nhỏ cậu bé tin rằng mình “không có năng lực”, có lẽ cậu đã lớn lên với mặc cảm và chẳng bao giờ dám tin vào bản thân.
Mình cũng rút ra một điều là lời nói có sức ảnh hưởng rất lớn, nhất là với trẻ nhỏ. Vì vậy, mình nghĩ nên cẩn trọng với những lời nhận xét mang tính tiêu cực hay quá chủ quan. Đôi khi chỉ một câu nói cũng có thể làm một người mất niềm tin vào chính mình, nhưng cũng có thể tiếp thêm cho họ động lực để vươn lên.
XT
Chim khôn, bay không tụ bừa, đậu ắt chọn rừng.