Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Vanessa Luong
Đây là câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1692 -1693 tại Salem, nằm ở phía đông bắc tiểu bang Massachusetts, trong vùng New England, Hoa Kỳ mà Vanessa tổng hợp và lược dịch:

Các vụ án phù thuỷ xảy ra trong thời điểm nền chính trị ở đây không ổn định, người dân thường xuyên sống trong nỗi lo sợ trước những cuộc tấn công bất ngờ của người Pháp và người Mỹ da đỏ bản địa. Hơn nữa, hầu hết các khu định cư đều cách bờ biển chưa đầy 50 dặm và ở gần những khu rừng sâu nơi họ tin rằng có những linh hồn bóng tối sinh sống. Người dân thị trấn Salem hầu hết là người Thanh giáo*. Họ rất sùng đạo và tin nhiều vào ân điển và sự tốt lành của Đức Chúa Trời cũng như họ tin vào sự gian ác và thủ đoạn của ma quỷ.

Khởi nguồn câu chuyện bắt đầu vào đầu năm 1692, Elizabeth (Betty) Parris, 9 tuổi và Abigail Williams, 11 tuổi (con gái và cháu gái của Samuel Parris, mục sư của Làng Salem) bắt đầu lên cơn, bao gồm cả những cơn co giật dữ dội và những cơn la hét bộc phát không thể kiểm soát. William Griggs, một bác sĩ địa phương chẩn đoán hai bé gái này bị bỏ bùa. Kể từ thời điểm đó, các cô gái bắt đầu đổ lỗi các triệu chứng của mình cho nỗi sợ hãi, ám ảnh về ma quỷ từ những người sống ở Salem.

Một cuộc điều tra đã diễn ra. Có ba phụ nữ bị bắt. Ba phù thủy bị buộc tội đã được đưa ra cho thẩm phán thẩm vấn. Cuối ngày hôm đó, Tituba, một trong ba phụ nữ bị bắt có thể do quá sợ hãi nên đã nhận tội. Thế nhưng, các cơn động kinh vẫn không có dấu hiệu kết thúc. Các cô gái không phải là những người duy nhất chứng kiến ​​những hiện tượng kỳ lạ. Nhiều người, bao gồm cả đàn ông và phụ nữ, bắt đầu báo cáo rằng họ đã nhìn thấy những con vật kỳ lạ và những hoạt động huyền bí. Vì vậy, số nạn nhân ngày càng nhiều và dân chúng bị gán tội là phù thủy bị bắt bỏ vào tù tăng lên không ngừng.

Hầu hết mọi người đều tin tưởng vào bằng chứng liên quan đến ma quỷ, dựa trên khả năng nhìn thấy và giấc mơ, trong đó người bệnh khẳng định họ có thể nhìn thấy những linh hồn vô hình bay quanh phòng và khiến họ đau đớn. Chỉ cần ai đó tố cáo một người làm trò phù thủy, hay gặp ai trong giấc mơ cưỡi chổi bay, thì họ sẽ bị mang ra tòa kết án và bị bắt giam.

Theo Luật Phù thủy năm 1604 và Cơ quan Tự do Massachusetts năm 1641, tội phù thủy có thể bị trừng phạt bằng cái chết.

Tầm 150 - 200 người bị bắt, 19 người (chủ yếu là phụ nữ) bị xử tử bằng biện pháp treo cổ, 1 người bị tra tấn bằng cách cho đá đè cho đến chết vì không chịu nhận mình là phù thủy và tầm 5 người chết trong ngục giam.

Các mục sư đã vận động tòa án ngưng xử án, lời khai của các nạn nhân cần được kiểm tra một cách rõ ràng. Chẳng hạn như mục sư Mather đã thuyết giảng trong đó ông khẳng định: “Thà mười phù thủy bị nghi ngờ trốn thoát còn hơn một người vô tội phải bị kết án”.

Không ai biết sự thật đằng sau chuyện gì đã xảy ra ở Salem. Chỉ biết rằng các cuộc hành hình chấm dứt vào năm 1693 và những người bị giam trong tù được tha bổng. Tòa viết thư xin lỗi các gia đình có người bị xử tử. Bồi thẩm đoàn thừa nhận rằng, vì họ “không có khả năng hiểu cũng như không thể chịu đựng được những ảo tưởng bí ẩn về quyền lực của bóng tối”, họ đã “bị lừa dối và nhầm lẫn một cách đáng buồn” khi tin vào những bằng chứng yếu kém và đã gây ra cái chết cho những người vô tội.

Một số học giả đổ lỗi cho sự tưởng tượng và cuồng loạn của trẻ em, và thậm chí có thể là ảo giác (một dạng ngộ độc từ một loại nấm có khả năng gây ảo giác mọc trên lúa mạch đen) và dịch viêm não. Giới tính dường như cũng có ý nghĩa quan trọng vì phụ nữ bị buộc tội nhiều hơn nam giới. Người có tính cách bị nhiều người không thích hoặc có nhiều tài sản sẽ chiếm phần lớn trong nhóm người bị buộc tội là phù thuỷ. Những người Thanh giáo tin vào sự tồn tại của quỷ dữ, những kẻ mà họ cho rằng có thể can thiệp vào công việc của con người, lừa một số người đi theo chúng bằng cách thực hành phép thuật phù thủy.

Ghi chú: Thuật ngữ “Thanh giáo” dùng để chỉ một phong trào tôn giáo trong đạo Tin lành diễn ra ở Anh vào những năm 1500 và tiếp tục kéo dài đến những năm 1700. Nhiều người Thanh giáo đã chuyển đến Mỹ, đặc biệt là thuộc địa vịnh Massachusetts, để có cơ hội thành lập xã hội của riêng họ, tách biệt khỏi ảnh hưởng của Công giáo. Họ sống trong trạng thái thường xuyên lo lắng về tinh thần, hay tìm kiếm những dấu hiệu về sự ưu ái hay giận dữ của Chúa. Đối với họ, sức khỏe tinh thần và phúc lợi của toàn thể cộng đồng là điều quan trọng nhất.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Vanessa Luong
Nguồn: Internet, VL lược dịch:

1. Nhà tù dành cho phù thủy Salem:

Nhà tù dành cho phù thủy ở Salem.jpg

Nhà tù phù thủy Salem, còn được gọi là Nhà tù quận Essex, là nhà tù quận nơi một số phù thủy bị buộc tội bị giam giữ trong Phiên tòa xét xử phù thủy Salem năm 1692.

Năm 1813, nhà tù bị bỏ hoang sau khi một nhà tù quận mới được xây dựng và sau đó có người mua lại biến nó thành nhà ở, thành nơi cho khách tham quan, rồi thành toà nhà lớn vào năm 1956. Một tấm bảng dành riêng cho nhà tù cũ có thể được tìm thấy ở mặt trước của tòa nhà.

Có lần người ta đào sâu bên dưới và phát hiện ra những phòng giam với chiều dài và ngang vừa đúng một người. Những người bị coi là phù thủy phải ở trong đó suốt thời gian dài trước khi ra tòa xét xử. Mỗi khi làm đêm, người ta vẫn cảm thấy có hơi lạnh thổi vào gáy, hay hàng trăm ánh mắt nhìn mình, hoặc có tiếng bước chân nhè nhẹ, chầm chậm kinh hoảng bên tai. Có người lại thấy các vật thể tự di chuyển, đèn bật và tắt, các bóng đen xuất hiện và biến mất. Những người chủ trước đây đã từng thử mở cơ sở kinh doanh trong khu vực nhà tù Salem cũng đã báo cáo rằng nhiều điểm khắp tòa nhà có không khí lạnh cóng.

Nhà tù Salem đã hoạt động với điều kiện khủng khiếp đến mức tù nhân có thể bị chết. Điều này làm nhiều người càng tin rằng các linh hồn vẫn lang thang trong khuôn viên mảnh đất cho đến ngày nay.

2. Lời nguyền của Giles Corey:

Giles Corey là người bị tra tấn cho đến chết bằng hình phạt đá đè do ông không chịu nhận tội mình là phù thuỷ. Trước khi chết, Corey đã nguyền rủa cảnh sát trưởng Corwin và cả thị trấn Salem.

Năm1696, Cảnh sát trưởng George Corwin đột ngột qua đời vì một cơn đau tim ở tuổi 30. Năm sau, ngày cầu nguyện và ăn chay được tổ chức vào năm 1697 khi nhiều người trong thị trấn cảm thấy rằng Đức Chúa Trời đang trừng phạt họ vì tội lỗi của những cuộc xét xử phù thủy. Trong nhiều thập kỷ tiếp theo, thị trấn đã cố gắng ăn năn và ngay cả những cô gái dẫn đầu cáo buộc phù thủy cũng thừa nhận lời nói dối của mình, mặc dù họ đổ lỗi cho ma quỷ về lời nói dối đó.

Truyền thuyết kể rằng ngay trước mỗi thảm họa xảy ra, người ta có thể nhìn thấy hồn ma của Corey đang lang thang quanh nghĩa trang.

Lời nguyền của Corey được cho là đã ám ảnh mọi cảnh sát trưởng của hạt Essex cho đến khi văn phòng cảnh sát được chuyển từ Salem đến Middleton vào năm 1991 do vài người trong số họ qua đời vì bệnh tim hoặc nghỉ hưu vì rối loạn máu.

3. Nghĩa trang Old Burying Point:

Nghĩa trang Old Burying Point.jpg

Đây là nơi an nghỉ cuối cùng của những người tham gia vào phiên toà phù thuỷ Salem.

Nhiều du khách đến Nghĩa trang Old Burying Point tuyên bố đã bắt được hồn ma của Thẩm phán John Hathorne trong những bức ảnh chụp mộ của ông ta.

Do việc chạm vào xác của một phù thủy được coi là bất hợp pháp và không may mắn nên thi thể của họ đã bị vứt bỏ một cách bừa bãi xung quanh khuôn viên của Old Burying Point và không được chôn cất đàng hoàng. Người ta tin rằng linh hồn đã mất của những người tội nghiệp này xuất hiện tại nghĩa trang. Có nhiều báo cáo về giọng nói, sự bất thường kỳ lạ, quả cầu ánh sáng kỳ lạ và nhiệt độ giảm đột ngột khi đi bộ qua khu đất này.

4. Ngôi nhà Joshua Ward:

Ngôi nhà Joshua Ward.jpg

Ngôi nhà được xây dựng trên địa điểm cũ là nhà của Cảnh sát trưởng George Corwin, người tham gia bắt giữ, tra tấn nhiều nạn nhân bị cho là phù thuỷ.

Cảnh sát trưởng Corwin thường thẩm vấn, tra tấn các bị cáo tại nhà của mình với những kỹ thuật tàn ác khiến ông ta có biệt danh là "kẻ lạ mặt". Cho dù họ có thực sự là phù thủy hay không, phương pháp của Corwin nghiêm khắc đến mức họ thường cam kết trung thành với Satan chỉ để chấm dứt hình phạt khủng khiếp với mình.

Vì vậy, ngôi nhà Joshua Ward từ lâu đã bị đồn là bị ma ám do ngôi nhà có mối liên hệ với cảnh sát trưởng George Corwin và các phù thủy bị buộc tội mà ông ta tra tấn trong phiên tòa xét xử phù thủy Salem, bao gồm cả Giles Corey, người mà Corwin đã ép chết tại nghĩa trang Phố Howard gần đó vào năm 1692. Mọi người đồn rằng họ về ám ngôi nhà.

CBS News đã gọi Joshua Ward là một trong sáu ngôi nhà ma ám nhất ở Mỹ, New York Post gọi nó là một trong 15 ngôi nhà ma ám đáng sợ nhất ở Mỹ và International Business Times gọi nó là một trong 10 ngôi nhà ma ám hay nhất ở Mỹ.

Đèn điện tự mở và tắt. Cửa tự động mở và đóng. Và gió tự nhiên thổi khắp căn nhà dù cửa vẫn đóng kín.

Đã có nhiều nhân chứng khẳng định rằng họ đã bị một đôi bàn tay vô hình bóp cổ khi đến thăm ngôi nhà.

Điều kỳ lạ không kém là những báo cáo về sáp nến ấm, nóng chảy một nửa xuất hiện trong những căn phòng được cho là không có nến. Và có lẽ điều đáng sợ nhất là việc khách viếng thăm đột nhiên xuất hiện những vết xước và vết bỏng không rõ nguyên nhân trên cánh tay.
Lưu ý: Vui lòng đăng nhập để xem tập tin đính kèm trong bài viết này.