- Thứ 6 Tháng 10 08, 2021 12:18 pm
Whoami xin gởi lên diễn đàn bài nói chuyện của Christen Reighter trong chương trình TED Talk về quan niệm "không muốn có con" của mình.
Bài lược dịch và tóm tắt:
Từ xưa tới nay, ở khắp nơi, từ Đông sang Tây có cái quan niệm là phụ nữ cần phải lập gia đình và sanh con, và ai cũng cho đó là ước mơ của mọi phụ nữ. Bản thân tôi biết rất rõ tôi không bao giờ muốn có con. Nhưng khi tôi nói ra điều này thì cha mẹ đều cười tôi và khẳng định là sau này tôi sẽ nghĩ khác. Khi nói với bạn bè, người thân thì họ sẽ hỏi lại: Vậy chồng bạn có biết quyết định này của bạn hay không? Ba má bạn có biết không? Mày không muốn có một gia đình hay sao? … Và cuối cùng tôi bị kết án là ích kỷ. Có rất nhiều lý do khiến cho phụ nữ không muốn có con chứ không phải do họ ích kỷ. Có những rủi ro lây bệnh di truyền cho con cái, có cái nguy hiểm cho người mẹ khi mang thai là phải ngừng uống những loại thuốc cần thiết cho họ, có vấn đề quá tải dân số, vấn đề về tài chánh nữa.
Sự thật là vào bất cứ thời điểm nào cũng có 415,000 trẻ em đang ở trong những viện mồ côi tại Mỹ. Việc có con quan trọng như vậy nên tôi không thể để nó xảy ra theo kiểu hên xui được. Tôi đã nghiên cứu rất nhiều trước khi tôi quyết định thực hiện phẫu thuật thắt ống dẫn trứng.
Trước giờ tôi vẫn nghĩ số phụ nữ không muốn có con rất hiếm. Nhưng theo thống kê của Mỹ thì cứ năm người phụ nữ thì có một người không có con. Một số là do quyết định không muốn có con, một số là không thể có con. Nhưng tôi được biết, việc phụ nữ muốn được phẫu thuật này là một hành trình rất gian nan, nhiều người đã tốn hết tiền bạc đi đến các phòng khám phụ sản rất nhiều lần, trong nhiều năm để yêu cầu được phẫu thuật nhưng lần nào cũng bị từ chối, và còn bị đối đãi rất tệ. Nhiều người đã bỏ cuộc. Những phụ nữ đó kể, những bác sĩ đó đã nói với họ, “hãy trở lại sau khi cô có chồng và có con.” Và nếu một người đã có chồng và có con đến yêu cầu phẫu thuật thì họ nói, “cô còn quá trẻ, con cái như vậy chưa đủ.” Trong khi đó luật pháp có ghi rõ về điều này: Phải 21 tuổi, tâm thần không có vấn đề, hành động do tự nguyện và thời gian chờ đợi là 30 ngày. Tôi thật là ngỡ ngàng vì tôi có đủ những điều kiện để được phẫu thuật mà tôi vẫn phải chiến đấu cho cái quyền quyết định cho thân thể của tôi tại những phòng khám.
Các bác sĩ đã ‘quay’ tôi như một tội phạm. Họ hỏi tôi là bạn trai của tôi nghĩ sao về chuyện này. Tôi nói tôi đã sống với bạn trai tôi suốt 5 năm qua, và anh ấy hoàn toàn ủng hộ quyết định của tôi. Bác sĩ lại hỏi, “Vậy, sẽ ra sao nếu như sau này cô có bạn trai khác, và họ muốn có con?” Tôi nói bác sĩ không phải lo, vì tôi luôn nói về lập trường không con của tôi ngay buổi hẹn hò đầu tiên. Bác sĩ lại nói, nhưng hai mươi năm sau cô nhất định sẽ hối hận. Tôi nói, cho dù có một ngày tôi nghĩ đến quyết định hôm nay mà hối hận, thì cũng có sao đâu, điều này chỉ ảnh hưởng một mình tôi. Nếu tôi có con mà ngày nào đó tôi nhận ra là tôi không thật sự muốn, hay không thể lo cho nó thì sẽ ảnh hưởng đến tôi và đứa trẻ. Sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của nó, sức khỏe của nó. Sinh mạng con người không phải là thứ để ta đánh cược. Cuối cùng bác sĩ nói lý do ông không thể chấp thuận phẫu thuật này là vì đạo đức y khoa cho phép ông được làm trái ý của bệnh nhân để bảo vệ bệnh nhân, không cần biết tôi nghĩ gì và muốn gì. Rồi ông đứng lên đi ra ngoài để bàn vấn đề này với bác sĩ giải phẫu. Tôi nghe ông ta kêu tôi là ‘cô bé’. Tôi rất tức giận vì họ đã xem thường tôi quá mức, nhưng tôi đã ráng nhịn.
Tôi đã gặp qua năm, sáu vị bác sĩ, hết người này tới người kia chỉ trong một tiếng đồng hồ về vấn đề này. Tôi kiên trì và cuối cùng tôi đã thuyết phục được một người trong bọn họ chịu chấp nhận yêu cầu của tôi, và ngay cả khi tôi đang ký tờ “đồng ý điều kiện và hậu quả của phẫu thuật sau khi được giải thích rõ” của bệnh viện, thì vị bác sĩ của tôi vẫn cứ lắc lắc cái đầu kiểu chê trách tôi, ý nói: Rồi cô sẽ đổi ý. Qua trải nghiệm này tôi thật không ngờ là quan niệm người phụ nữ là phải làm mẹ đã ăn sâu vào tư tưởng của mọi người, từ những bác sĩ, những đồng nghiệp, bạn bè, người lạ đều không thể tách rời người phụ nữ khỏi vai trò làm mẹ. Tôi tin rằng có con chỉ là một phần của nữ giới, chứ không phải có con mới là phụ nữ, không phải mục đích của đời sống người phụ nữ là phải có con. Giá trị của người phụ nữ không do người đó có con hay là không. Có rất nhiều con đường đưa đến hạnh phúc và thành công, và mỗi người đều có quyền tự quyết định cho mình nên lựa chọn con đường nào. Làm mẹ hay không làm mẹ là quyết định của riêng bạn mà thôi.
Christen Reighter trong chương trình TED Talk về quan niệm "không muốn có con" của mình.
Ý kiến của Whoami
Con đồng tình với ý kiến của tác giả, con nhận ra việc có con sẽ chiếm rất nhiều thời gian, tâm trí, tài chính của cha mẹ khi phải lo thật tốt cho con cái, chưa kể là những phiền não, lo âu do con cái mang lại. Cuộc sống của con cái cũng không do cha mẹ quyết định được, khi nó khổ thì cha mẹ cũng khổ, nhưng khổ cũng không giúp gì được cho chúng. Đời người thật quá ngắn ngủi, nên thời gian, của cải và tâm sức đó nếu được dành để tu học, bồi dưỡng, làm giàu cho linh hồn mình thì sẽ có ích lợi và ý nghĩa hơn ạ.
Con thấm thía lời Thầy dạy rằng nếu muốn có con chỉ nên có một đứa và nuôi dạy cho thật tốt. Con rất tiếc đã không làm được như vậy nên bây giờ phải vất vả.
Con xin hết.
Bài lược dịch và tóm tắt:
Từ xưa tới nay, ở khắp nơi, từ Đông sang Tây có cái quan niệm là phụ nữ cần phải lập gia đình và sanh con, và ai cũng cho đó là ước mơ của mọi phụ nữ. Bản thân tôi biết rất rõ tôi không bao giờ muốn có con. Nhưng khi tôi nói ra điều này thì cha mẹ đều cười tôi và khẳng định là sau này tôi sẽ nghĩ khác. Khi nói với bạn bè, người thân thì họ sẽ hỏi lại: Vậy chồng bạn có biết quyết định này của bạn hay không? Ba má bạn có biết không? Mày không muốn có một gia đình hay sao? … Và cuối cùng tôi bị kết án là ích kỷ. Có rất nhiều lý do khiến cho phụ nữ không muốn có con chứ không phải do họ ích kỷ. Có những rủi ro lây bệnh di truyền cho con cái, có cái nguy hiểm cho người mẹ khi mang thai là phải ngừng uống những loại thuốc cần thiết cho họ, có vấn đề quá tải dân số, vấn đề về tài chánh nữa.
Sự thật là vào bất cứ thời điểm nào cũng có 415,000 trẻ em đang ở trong những viện mồ côi tại Mỹ. Việc có con quan trọng như vậy nên tôi không thể để nó xảy ra theo kiểu hên xui được. Tôi đã nghiên cứu rất nhiều trước khi tôi quyết định thực hiện phẫu thuật thắt ống dẫn trứng.
Trước giờ tôi vẫn nghĩ số phụ nữ không muốn có con rất hiếm. Nhưng theo thống kê của Mỹ thì cứ năm người phụ nữ thì có một người không có con. Một số là do quyết định không muốn có con, một số là không thể có con. Nhưng tôi được biết, việc phụ nữ muốn được phẫu thuật này là một hành trình rất gian nan, nhiều người đã tốn hết tiền bạc đi đến các phòng khám phụ sản rất nhiều lần, trong nhiều năm để yêu cầu được phẫu thuật nhưng lần nào cũng bị từ chối, và còn bị đối đãi rất tệ. Nhiều người đã bỏ cuộc. Những phụ nữ đó kể, những bác sĩ đó đã nói với họ, “hãy trở lại sau khi cô có chồng và có con.” Và nếu một người đã có chồng và có con đến yêu cầu phẫu thuật thì họ nói, “cô còn quá trẻ, con cái như vậy chưa đủ.” Trong khi đó luật pháp có ghi rõ về điều này: Phải 21 tuổi, tâm thần không có vấn đề, hành động do tự nguyện và thời gian chờ đợi là 30 ngày. Tôi thật là ngỡ ngàng vì tôi có đủ những điều kiện để được phẫu thuật mà tôi vẫn phải chiến đấu cho cái quyền quyết định cho thân thể của tôi tại những phòng khám.
Các bác sĩ đã ‘quay’ tôi như một tội phạm. Họ hỏi tôi là bạn trai của tôi nghĩ sao về chuyện này. Tôi nói tôi đã sống với bạn trai tôi suốt 5 năm qua, và anh ấy hoàn toàn ủng hộ quyết định của tôi. Bác sĩ lại hỏi, “Vậy, sẽ ra sao nếu như sau này cô có bạn trai khác, và họ muốn có con?” Tôi nói bác sĩ không phải lo, vì tôi luôn nói về lập trường không con của tôi ngay buổi hẹn hò đầu tiên. Bác sĩ lại nói, nhưng hai mươi năm sau cô nhất định sẽ hối hận. Tôi nói, cho dù có một ngày tôi nghĩ đến quyết định hôm nay mà hối hận, thì cũng có sao đâu, điều này chỉ ảnh hưởng một mình tôi. Nếu tôi có con mà ngày nào đó tôi nhận ra là tôi không thật sự muốn, hay không thể lo cho nó thì sẽ ảnh hưởng đến tôi và đứa trẻ. Sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của nó, sức khỏe của nó. Sinh mạng con người không phải là thứ để ta đánh cược. Cuối cùng bác sĩ nói lý do ông không thể chấp thuận phẫu thuật này là vì đạo đức y khoa cho phép ông được làm trái ý của bệnh nhân để bảo vệ bệnh nhân, không cần biết tôi nghĩ gì và muốn gì. Rồi ông đứng lên đi ra ngoài để bàn vấn đề này với bác sĩ giải phẫu. Tôi nghe ông ta kêu tôi là ‘cô bé’. Tôi rất tức giận vì họ đã xem thường tôi quá mức, nhưng tôi đã ráng nhịn.
Tôi đã gặp qua năm, sáu vị bác sĩ, hết người này tới người kia chỉ trong một tiếng đồng hồ về vấn đề này. Tôi kiên trì và cuối cùng tôi đã thuyết phục được một người trong bọn họ chịu chấp nhận yêu cầu của tôi, và ngay cả khi tôi đang ký tờ “đồng ý điều kiện và hậu quả của phẫu thuật sau khi được giải thích rõ” của bệnh viện, thì vị bác sĩ của tôi vẫn cứ lắc lắc cái đầu kiểu chê trách tôi, ý nói: Rồi cô sẽ đổi ý. Qua trải nghiệm này tôi thật không ngờ là quan niệm người phụ nữ là phải làm mẹ đã ăn sâu vào tư tưởng của mọi người, từ những bác sĩ, những đồng nghiệp, bạn bè, người lạ đều không thể tách rời người phụ nữ khỏi vai trò làm mẹ. Tôi tin rằng có con chỉ là một phần của nữ giới, chứ không phải có con mới là phụ nữ, không phải mục đích của đời sống người phụ nữ là phải có con. Giá trị của người phụ nữ không do người đó có con hay là không. Có rất nhiều con đường đưa đến hạnh phúc và thành công, và mỗi người đều có quyền tự quyết định cho mình nên lựa chọn con đường nào. Làm mẹ hay không làm mẹ là quyết định của riêng bạn mà thôi.
Ý kiến của Whoami
Con đồng tình với ý kiến của tác giả, con nhận ra việc có con sẽ chiếm rất nhiều thời gian, tâm trí, tài chính của cha mẹ khi phải lo thật tốt cho con cái, chưa kể là những phiền não, lo âu do con cái mang lại. Cuộc sống của con cái cũng không do cha mẹ quyết định được, khi nó khổ thì cha mẹ cũng khổ, nhưng khổ cũng không giúp gì được cho chúng. Đời người thật quá ngắn ngủi, nên thời gian, của cải và tâm sức đó nếu được dành để tu học, bồi dưỡng, làm giàu cho linh hồn mình thì sẽ có ích lợi và ý nghĩa hơn ạ.
Con thấm thía lời Thầy dạy rằng nếu muốn có con chỉ nên có một đứa và nuôi dạy cho thật tốt. Con rất tiếc đã không làm được như vậy nên bây giờ phải vất vả.
Con xin hết.
Học đạo tại http://www.vutruhuyenbi.com được nhiều ân phước.