Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Từ Anh
Nghi lễ ăn thịt người

Không chỉ vì mục đích ‘ăn cho no bụng’, nghi lễ ăn thịt người còn được hai dân tộc Châu Phi Warri (Amazon) và Papuyakalo thực hiện thay cho nghi lễ mai táng người đã khuất.

Họ cho rằng ăn thịt hoặc nội tạng của người chết, đặc biệt là gan hoặc não có thể thu nhận được trí tuệ, sức mạnh, lòng dũng cảm. Có dòng họ chỉ ăn thịt kẻ địch, có gia đình chỉ ăn thịt người thân. Cũng có nhóm người cùng lúc chấp nhận 2 loại hình trên.

Cho tới hiện tại hình thức này vẫn được thực hiện và đôi khi nó ‘ngầm’ trở thành vũ khí duy nhất thu hút khách tham quan du lịch lui tới những vùng đất xa xôi, hẻo lánh, lạc hậu này.

Mai táng ‘về với tự nhiên’

Người Tây Tạng có truyền thống mai táng người chết về với tự nhiên bằng cách làm vô cùng đặc biệt: lấy thi thể làm mồi cho chim rừng hoang dã. Cách làm này thể hiện suy nghĩ về bản năng gốc và sự cân bằng trong hệ thống sinh thái của động vật bậc cao (con người) với thế giới xung quanh.

Tục lệ truyền thống này bắt đầu bằng nghi lễ sẻ từng bộ phận thi thể ra thành miếng nhỏ sau đó lấy phần đầu mang ra miếu thờ cúng tế. Những phần còn lại được đặt rải rác trên đỉnh núi. Sau đó, người dân chờ đợi ‘kỳ tích’ xuất hiện. Từng đàn chim rừng hoang dã kéo tới ‘tiễn đưa’ người đã khuất càng đông thì thể hiện sự thanh thản về với tự nhiên càng thành công.

Sau khi ‘tang lễ’ kết thúc, chỉ còn sót lại phần xương thì người dân sẽ tới dọn dẹp và thu về 1 địa điểm đang chất thành núi ‘mảnh vụn thi thể’ còn sót lại của những người xấu số ra đi từ trước đó.

Thiêu thân theo người đã khuất

Một phương thức cổ truyền của những người theo Ấn Độ giáo là bày tỏ tình cảm của mình với người đã khuất bằng cách tự thiêu thân ngay trong đám tang. Có nhiều hình thức được lựa chọn như nhảy vào giữa đống than đang cháy ngùn ngụt cùng với người thân hóa thành tro bụi. Tuy nhiên, đáng sợ nhất vẫn là tập tục dành riêng cho phụ nữ có chồng ‘đi trước’.

Họ phải thể hiện sự thủy chung của mình bằng cách đứng trước mộ phu quân tự thiêu sống mình thay cho tế vật. Sau khi hoàn thành hành động này sẽ được phong lên hàng ‘nữ thần’, mãi mãi được người dân nhắc tới và tôn kính.

Hủ tục này cho tới hiện tại vẫn được duy trì và trường hợp gần đây nhất là năm 2008, một thiếu phụ trẻ tuổi đã dùng thân mình thay cho lễ vật dâng lên vong hồn đã khuất của chồng. Lựa chọn tự nguyện khiến không một cơ quan chức năng nào có thể can thiệp.

Tục lệ Sokushinbutsu

Một tục lệ mang tên Sokushinbutsu dành cho người theo đạo Phật cho tới nay không còn được sử dụng nhưng những câu chuyện quá khứ về nó vẫn luôn là chủ đề được bàn luận sôi nổi.

Một trong những hình thức theo đạo Phật tại Nhật Bản xưa, giáo đồ thông qua hình thức tự biến mình thành xác ướp để thể hiện sự tôn kính trường tồn với các vị thần linh.
Ban đầu, họ hạn chế cho tới nhịn ăn, dùng sức vóc ngày càng yếu ớt duy trì cuộc sống cho tới khi thân thể bắt đầu suy nhược. Sau đó, từng độc tố trong cơ thể dần tiêu hóa hết và chỉ còn lại da bọc xương. Cuối cùng, họ tự nguyện nhốt mình vào 1 chiếc hộp gỗ tương tự như quan tài khép kín và nằm nhắm mắt an tịnh cho tới khi dần đi vào 'giấc ngủ ngàn thu'.
Tục lệ này cho tới giờ đã là hình thức được chính phủ nghiêm cấm và quy vào hành vi phi pháp. Trên thực tế cũng không còn giáo đồ cuồng tín nào muốn tuân thủ theo tục lệ đáng sợ này nữa.

Theo nguồn xaluan.com
Chưa xemBởi Le.Anh
Nhà sinh vật học xem châu Phi là môi trường nghiên cứu thú vị. Nhà xã hội học xem lục địa đen là cái nôi của...virus Ebola, nơi phát sinh virus HIV, nơi có tỉ lệ đói nghèo cao nhất thế giới và nơi hội tụ của những cuộc chiến tranh sắc tộc đẫm máu. Đối với giới nghiên cứu văn hóa, châu Phi là lục địa tồn tại nhiều sắc dân kỳ bí, nơi có đến 1.300 ngôn ngữ mà mỗi ngôn ngữ đại diện cho một sắc dân với niềm tin tôn giáo khác biệt, phong tục khác biệt và lễ hội cũng khác biệt.

Trong vài thập niên qua, nhiều nét truyền thống châu Phi đã biến mất hoặc thay đổi ít nhiều. Tại các quốc gia châu Phi, các bộ tộc nhỏ bị đồng hóa bởi bộ tộc lớn hơn đang giữ vị trí thống trị.

Tại Ghana, Ashanti là bộ tộc lớn nhất và mạnh nhất, hình thành như một Vương quốc thống trị tại nước này cách đây 300 năm. Đến nay bộ tộc Ashanti vẫn duy trì ngôi vua và mỗi 10 năm lại tổ chức một lễ hội linh đình để tái khẳng định sức mạnh của bộ tộc mình.

Tại lễ hội này, vua Ghana đeo vàng khắp người. Chỉ riêng hai cánh thôi cũng đã phải cần bọn tùy tùng nâng hộ bởi cánh tay nặng trĩu toàn vàng... nhưng nếu chỉ có mỗi lễ hội này thì vẫn chưa có gì đặc biệt, bởi Ghana còn là xứ sở của một phong tục kỳ lạ khác: trokosi (nô lệ tế thần) là phong tục dâng nộp gái trinh đẹp phục vụ cho tù trưởng hoặc giáo sĩ.

Đó là cái giá phải trả cho những gia đình mang các tội như: trộm cắp, ngộ sát... bởi người ta tin rằng chỉ khi cống nạp thể xác một cô gái trinh nguyên trong gia đình cho thần linh thì tội lỗi mới có thể được gột rửa, tránh khỏi sự trừng phạt của các lời nguyền bí hiểm. Phong tục này hiện nay vẫn được áp dụng tại ít nhất 12 ngôi đền ở Ghana và hàng chục ngôi đền khác tại Togo, tổng cộng khoảng 10.000 cô gái.

Phong tục này có vài nét khác biệt ở từng nơi, nhưng các trokosi đều chịu nỗi thống khổ như nhau. Vài bé gái khi được dâng thần linh chỉ mới hai tuổi, đến kỳ kinh nguyệt đầu tiên thì thực sự trở thành nô lệ tế thần đúng nghĩa với buổi lễ công nhận chính thức rồi sau đó - như tập tục lâu đời - vị giáo sĩ (được xem là hiện thân của thần) bắt đầu có quyền ăn nằm với nạn nhân bất cứ lúc nào ông ta muốn.

Tại ngôi đền của giáo sĩ, các trokosi - thậm chí lúc mang thai - vẫn làm lụng nhọc nhằn, nai lưng dưới cái nóng kinh khủng trên những nương rẫy nhưng không được hưởng chút thành quả lao động nào. Gia đình trokosi phải mang thức ăn đến cho họ và cả con cái của họ, mà thực tế chính là con của giáo sĩ.

Khi trokosi chết, thân nhân phải tự lo ma chay chôn cất và trong nhiều trường hợp còn phải dâng nộp một cô gái trinh khác trong gia đình mình để thay thế cho trokosi vừa chết. Vài phụ nữ tế thần trong một số ngôi đền ở Ghana hiện nay đã là thế hệ trokosi thứ năm, vẫn câm lặng làm lụng và cống nạp thân xác để “trả giá” cho một sai lầm hay tội lỗi gì đó mà gia đình đã phạm phải. Bất cứ trokosi nào bị bắt lại khi bỏ trốn đều hứng chịu trận đòn kinh hoàng.

Hiện nay tại vài nơi ở Ghana, mà tập tục trokosi đang bị phản ứng gay gắt. Những chiến dịch chống đối được phát động và nhiều trường học dành riêng cho trokosi được lập ra. Những khuôn mặt những cô gái nô lệ của thần linh đã hằn sâu sự bi ai và thống khổ tột cùng mà không liệu pháp tinh thần nào có thể xóa đi được...

Trong khi ở Ghana và một số nơi khác, trokosi chưa bị xóa sạch thì ở Sierra Leone, Kenya, Liberia... phụ nữ lại chịu tập tục tefoos (cắt bỏ âm vật). Tập tục này bám rễ rất lâu đời ở nhiều nước châu Phi và đặc biệt được áp dụng tại Sierra Leone, nơi đang tồn tại Bundo - một hội toàn nữ giới chiếm đến 90% phụ nữ xứ này.

Bundo cương quyết chống lại một số ít phụ nữ có học đã dám chứng minh rằng tefoos đem lại nhiều bệnh tật cho phụ nữ. Đối với các thành viên Bundo, trẻ gái phải được thực hiện tefoos, nếu không họ chỉ là những người thuộc loại o’gborrka - bẩn thỉu và chẳng xứng đáng là con cháu của thần linh.

Theo ghi nhận của các tổ chức Y tế thế giới, hiện có khoảng 130 triệu phụ nữ ở ít nhất 22 nước châu Phi đã được cắt âm vật và mỗi năm chừng 2 triệu trẻ gái phải chịu hình thức “phẫu thuật dã man này”.

Tefoos đem lại vô số bệnh tật như nhiễm trùng máu, uốn ván, hoại thư... Phụ nữ bị tefoos thường gặp nhiều khó khăn khác như tiểu khó, nhiễm trùng kinh niên bộ phận sinh dục ngoài, đau nhức xương chậu, mất chức năng hoạt động tình dục và đau đớn khi sinh đẻ.

Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã chính thức xem tefoos là hành động nhân quyền. Tuy nhiên cho đến nay, Bundo ở Sierra Leone và nhiều tổ chức phụ nữ khác tại Châu Phi vẫn chống đối quyết liệt trước sự can thiệp nhằm xóa bỏ tập tục tefoos do phương Tây đã và đang khởi xướng mạnh từ đầu thập niên 1990.

Nguồn: tuoitre.vn