Chưa xemBởi Bạn đạo
Tài liệu lịch sử trích từ quyển "Nam Hải Dị Nhân liệt truyện" do Phan Kế Bính biên soạn năm 1912.

Về thời nội thuộc nhà Đường ở quận Đường Lâm (bây giờ là làng Cam Lâm thuộc huyện Phúc Thọ, Sơn Tây), có ông Phùng Hưng, nguyên đời đời được tập phong làm tù trưởng châu ấy (tức là quan lang).

Nhà ông Phùng Hưng giàu có quyền hành nhất vùng ấy, lại có sức khỏe lạ thường, có thể đấm chết hổ, đẩy ngã trâu. Em tên là Phùng Hãi, cũng có sức khỏe đội nổi nghìn cân, đi hơn 10 dặm. Các người rợ đâu đâu cũng phục nhà ông ấy.

Trong năm Trinh Nguyên nhà Đường (791), nước Nam có đám loạn quân khởi biến. Hai anh em ông Phùng Hưng nhân dịp ấy, mới đem quân đi dẹp loạn các nơi lân ấp, đi đến đâu dẹp tan đến đấy.

Ông ấy đắc chí rồi, đổi tên gọi là Cự Lão, tự xưng là Đô quân. Em thì đổi tên là Cự Lực, tự xưng là Đô bảo. Nhân dùng mẹo của bộ tướng tên là Đỗ Anh Luân, đem quân tràn ra các châu quận, người theo về ngày càng nhiều, có ý muốn đến phá phủ Đô hộ.

Quan Đô hộ bấy giờ là Cao Chính Bình, đem quân đi đánh bị thua, rồi lo lắng thành bệnh mà chết. Ông Phùng Hưng chiếm giữ phủ thành, tự coi việc Đô hộ, được 7 năm thì mất.

[...]

Khi trước ông Phùng Hưng mới mất, thường có hiển linh ở trong dân thôn, hiện hình ra nghìn xe, muôn ngựa, bay ở trên các mái nhà, cùng là trên ngọn cây cổ thụ, trông tựa hồ đám mây ngũ sắc. Lại có tiếng đàn sáo bát âm ở trên không, và tiếng quát tháo. Lại thấp thoáng trông thấy cả cờ, tàn, võng, lọng. Phàm trong làng có việc gì mừng hay sợ, tất báo mộng trước cho các người hào trưởng. Dân gian thấy lắm sự hiển linh, mới lập miếu ở mé tây phủ Đô hộ để thờ. Dân có việc cầu đảo, thường ứng nghiệm lắm.

Đến thời Ngô chủ Quyền, có giặc Bắc sang xâm. Ngô chủ nằm mơ thấy một ông cụ đầu bạc phơ phơ, áo mũ tề chỉnh, tự xưng là Phùng Hưng và nói rằng: “Tôi xin lĩnh một muôn thần binh, phục sẵn ở chỗ hiểm yếu, ông nên tiến binh mà đánh giặc đi, đã có tôi giúp, không cần phải lo”. Đến lúc Ngô chủ đánh nhau với Hoằng Thao ở sông Bạch Đằng, quả nhiên nghe trên không có tiếng xe ngựa ầm ầm. Ngô chủ phá được quân Nam Hán trở về, sai sửa sang đình miếu cho hoa mỹ rồi dùng lễ thái lao đến tạ ơn.

Từ bấy giờ triều nào cũng có phong tặng, phong làm bậc “Phu hựu chương tín sùng nghĩa đại vương”.


Bài liên quan:
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi expansion
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ, Đức Thầy.
Em kính chào sư huynh Triệu Nghĩa.

Nhân đọc bài: “Sống làm tướng chết làm thần”, con có một trải nghiệm tâm linh có liên quan xin được chia sẻ. Trải nghiệm của con là về Đức Ông - một nhân vật mà con được tham khảo qua quyển "Nam Hải Dị Nhân liệt truyện" do Phan Kế Bính biên soạn năm 1912. Ngài đã được các triều đại phong tặng là "Phu Hựu Chương Tín Sùng Nghĩa Đại Vương".

Trước khi có duyên biết đến Ngài, con đã có giai đoạn bị hành căn, trả nghiệp thập tử nhất sinh, bệnh viện trả về. Qua thời gian dài chữa bệnh con được ơn cứu mạng của thần linh và trình đồng, tiếp xúc với Tứ Phủ.

Sau này, vào ngày vía Phật A Di Đà năm 2011, Đức Ông giáng về trong buổi lễ trình đồng Tứ Phủ của anh rể bên họ nhà con. Một thời gian sau, Ngài làm việc âm qua xác anh rể và thâu nhận con làm thư ký phụ việc cho Ngài. Con cháu trong họ được mơ thấy Ngài là một vị Tiên Ông trong trang phục trắng, dáng hình phương phi, da dẻ hồng hào, tóc quấn củ tỏi, râu dài năm chòm trắng như cước.

Đầu năm 2017, Ngài cho con cháu biết tước vị rồi cho chúng con về dâng hương ở nơi quê nhà của Ngài là làng cổ Đường Lâm (Phúc Thọ, Sơn Tây). Buổi tối hôm đó, mọi người trong đoàn ngồi quây quần cùng bác thủ từ và các bác viên chức trong làng nói chuyện. Bác thủ từ kể lại: “Tối hôm qua được Đức Ông báo mộng, rằng ngày mai sẽ có ba đoàn vào lễ viếng, trong đó có đoàn con cháu của Đức Ông về dâng hương tưởng niệm”.

Bác nói: “Buổi sáng thấy có đoàn vào nhưng tôi cảm thấy không phải, đến chiều đoàn các anh vào cùng một đoàn nữa. Tôi cảm nhận được đoàn các anh rồi, nên ra đón các anh vào”.

Bác nhấp ngụm trà rồi kể tiếp: “Ngày trước, có vài lần địa phương ra đón tiếp Bộ văn hóa về khảo sát để trùng tu xây dựng kiến trúc lại Đình bằng xi măng cốt thép, nhưng Đức Ông không đồng ý. Cảnh thờ Đức Ông đây là trên nền nhà cũ của gia đình Đức Ông ngày xưa. Trải qua bao năm chinh chiến loạn lạc, ở làng cổ Đường Lâm vẫn bình yên, đây là đất hai Vua”.

    Địa linh nhân kiệt đất hai Vua
    Bên vua Phùng bên vua Ngô
    Hào khí trời Nam đất anh hùng
    Đời sau hương khói luôn luôn phụng thờ.

Dạo quanh nơi đây, con thấy có treo ảnh Bác Hồ, ảnh Bác Giáp về thăm Đình và trồng cây, các văn bản Hán tự cổ của Vua sắc phong, có cả chiếc mỏ cày bằng gỗ có ghi niên đại mấy trăm năm.

Cuối năm 2019, con thỉnh ý Ngài trao truyền tâm ấn của Đức Sư Tổ Triệu Phước cho con cháu Ngài thọ nhận. Lúc này, Ngài trầm ngâm giây lát, giọng trầm hùng, uy nghi rồi nói: “Đạo của Đức Sư Tổ cao cao tại thượng vô cùng tận. Con cháu muốn học thì phải trưởng thành hơn nữa, công ăn việc làm ổn định, tu học phải lập hạnh cúng dường Ân Sư. Có như vậy mới tiến xa và vững chãi trên con đường Đạo học. Con cháu hiện nay đang còn đầu xanh tuổi trẻ, ăn chưa no lo chưa tới, còn chưa có hướng tâm chuyên sâu vào con đường tu tập đạo hạnh. Vậy nên, không được con ơi!”.

Trong một buổi công phu, con nguyện xin ơn Trên chấp bút viết bài về Ngài và được Ngài ấn tâm bài thơ như sau:
    Sống làm vương thác về Trời
    Ân ban sắc lệnh cõi Nam bang (*)
    Dấu anh linh vẫn rạng ngời
    Đình thiêng giản dị quê hương phụng thờ.

(*) Đức Ông dạy là có ân ban sắc lệnh ở Trên về trần làm việc ạ.

Con kính bút.
Expansion