Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi khachtrangian
08:30 | 14/02/2013

TP - Thổi, tiếng Cơ tu là măn. Thổi bằng cách đọc thần chú. Không phải ai cũng được phúc phận này. Người biết măn có thể chữa bệnh, đặc biệt là chữa được rắn độc cắn. Nhưng cũng có lời đồn có người măn xấu, hại người. Măn hư hư thực thực, nhưng là một nét văn hóa của người Cơ tu.

Tôi mời Bhling En uống nước. Anh chậm rãi uống rồi ngồi im. Dáng điệu khoan thai bỗng dưng biến mất, mặt đổi sắc, mắt như đi giật lùi, sợ hãi và chối từ lia lịa khi tôi vừa mở miệng hỏi anh chuyện “thổi cho người ta rụng tóc”.

Không có đâu, không có đâu, tôi không biết đâu. Anh nói như xua đuổi. Người mách tôi địa chỉ này là một cán bộ huyện, anh này nói ông đó biết thổi nhưng chắc chắn không nói đâu.

Anh En cũng nói, nhưng lại là chuyện ông già anh thổi chữa rắn độc cắn là hết ngay, rồi thêm ở thôn Agrồng của thị trấn còn ông già thổi rắn cắn cũng giỏi. Còn thổi rụng tóc mình không biết đâu. Nói xong anh đứng lên vội vã đi về như vừa bị phát giác điều gì.

Tại miền Tây Quảng Nam, người Cơ tu tại Tây Giang chiếm một bộ phận lớn, mà sự hình thành dân cư, sắc thái văn hóa của họ tốn không ít bút mực bởi sự đa dạng đặc sắc lẫn không ít chuyện kỳ bí.

“Tu” theo tiếng Cơ tu nghĩa là nguồn nước. Người Cơ tu là người sống ở đầu con nước. Chỉ mỗi nội hàm của từ này đã mở ra thênh thang bao điều khoáng đạt như trời đất. Mà lẽ đời, đã vận sinh tử vào chốn ấy, thì người ta thường hành hiệp với hai dòng máu người và trời, ăn ở trần gian nhưng mơ cõi trời cõi tiên.

Tôi đi tìm nghệ nhân Ketic làng Ka Noon, xã A Xan. Ông không có nhà. Chào tôi là những mặt nạ, hình thù các con vật với những sắc màu nhẹ như hơi thở được treo quanh nhà.

Ketic là nghệ sĩ Cơ tu nổi tiếng vẽ và điêu khắc. Tay nghề của ông cao, nên được người ta mời trang trí cho nhà nguyên gốc của người Cơ tu ở Huế tại làng Hương Hồ.

Không học trường lớp nào, ông vẽ như là từ sự mách bảo của trời, màu sắc thì lấy từ những viên đá sặc sỡ dọc con suối quanh làng mài đi làm màu nước.

Những bức tranh ông vẽ, phù điêu ông chạm, có một con mắt mở to hồn nhiên mơ màng mà không kém huyền hoặc như khói trời xa thẳm. Tôi nhớ lúc gặp ông ở thành phố, hỏi chuyện “thổi”, ông nói ngay rằng: "lạ lùng, ít người biết lắm, nó không đơn giản như chuyện người ta làm bùa ngải thông thường hay nghe nói đâu. Đó là thứ trời cho đấy, không chứng minh được đâu, nhưng có thật". Ông nói, mắt hốt nhiên thành kính pha chút sợ sệt.

Ông Bhriu Liếc, Ủy viên Dự khuyết T.Ư Đảng, Bí thư Huyện ủy Tây Giang kể ba chuyện mà ông chứng kiến: Tại thôn Ga Nil, xã A Xan, có ông Cónh Điền là đảng viên, có tài thổi chữa rắn cắn, đã cứu trên 100 người, không để lại dị tật.

Ai ở vùng này mà bị rắn cắn đều đến ông, chắc chắn sẽ sống chứ họ không đến trạm xá. Ông Điền làm phúc, không nhận của ai tiền bạc, quà cáp. Năm 2000, ông Liếc dẫn đầu một đoàn công tác đi vùng cao thuộc thôn Đhung, xã Ch’ơm.

Trong thôn có người bị rắn cắn đã nửa tháng, đang chờ chết. Trong đoàn công tác, may thay, có người biết thổi. Ông Liếc liền yêu cầu ông này cứu người. Chỉ thổi 3 lần vào buổi sớm, trưa và tối, ngày hôm sau người kia cử động được và hiện còn sống. Ông Bhriu Liếc đã từng viết sách về chủ đề này.

Cũng tại thôn A’Grih, xã A Xan có ông Cónh Đhơn có biệt tài thổi chữa bệnh trâu bò. Nhà ai trâu bò bị đau chỗ nào, không cần phải dắt trâu bò đến mà chỉ đến nói cho ông biết, nhưng với điều kiện là con trâu đó phải…có tên và chỉ cho đúng chỗ bị thương.

Nghe xong, ông sẽ thổi và gãi thân hình ông ta tượng trưng nơi trâu bị thương, đảm bảo ngày mai ngày kia sẽ hết đau. Tại thôn Chà Nốc, xã Ch’ơm tháng 9/2004, Bệnh viện Đà Nẵng trả về một người bị u não, về đến xã thì đã chết lâm sàng.

Người nhà mời ông thầy thổi đến. Thổi xong, ông bảo rút dây ô xy đi. Cựa quậy. Thổi tiếp mấy ngày sau, thì khỏe và sống mãi đến giờ.

Nhưng, có măn cứu người làm phúc, nhưng cũng có thứ măn hại người, thổi đau thổi chết nếu thù ghét ai. Và tất nhiên, chuyện này nó không đứng ngoài những can dự tình ái, vốn là thứ đảo điên kiếp người.

Trong tình yêu, nếu dính phải măn pr’hêl như quấn riết quyến luyến, còn khi muốn đường chia hai lối thì măn z’jắh thế là cay đắng ghét bỏ trao nhau. Người có măn chưa hẳn là dị nhân, nhưng chắc chắn hành tung lạ với người thường.

Hôm kia tôi lên huyện, nghe anh em nhỏ to có ông cán bộ huyện bị ai đó ghét thổi rụng hết tóc, khiến bố mẹ ông phải cúng heo gà xin giải độc, còn ông thì nói là xuống đồng bằng ăn phải cá ngừ đại dương nên bị dị ứng. Người tin thì ít, kẻ nghi thì nhiều.

Tôi mang thắc mắc hỏi họ thổi bằng gì, bạn cười, rằng đã nói là thần chú, thổi bằng hơi chứ bằng gì. Họ ngồi gần người định thổi, vuốt tóc, thế là hôm sau tóc người đó sẽ rơi dần.

Từng có chuyện ở A Tiêng, một ông chứng minh mình biết măn, bèn nói: "Tôi sẽ thổi cái cây kia, mai nó sẽ bắt đầu chết". Mà thật, cây to thế mà mai bỗng dưng lá héo dần rồi chết đứng. Để biết người có măn ư, thì ông En đấy.

Ông đó thổi chữa sơ cứu bị bỏng, đau khớp được, còn thổi rụng tóc thì làm điều ác, nếu có biết ông cũng không nói đâu, sợ làng nghi kỵ ghét bỏ. Người có măn kỵ phụ nữ.

Nhà họ, nếu có quét nhà thì ông ta không bao giờ quét gầm giường vì cho rằng nơi đó nhớp nhúa. Ra quán xá, ăn uống đông người, món nào lạ, họ không động đũa, vì… sợ có người sẽ măn mình. Đi đến nhà ai, dép họ sẽ để nơi dễ quan sát nhất, bởi sợ người khác lén bỏ lá vào dép, mình sẽ bị bùa ngải.

Tóm lại họ đi đứng nói năng kỹ lưỡng ngó trước trông sau như điệp viên. Ôi, sống như thế thì quá khổ, cứ ngay ngáy lo phúc họa giăng lưới không biết khi nào, như thế là cực rồi, chữ tài liền với chữ tai một vần… Những chuyện như thế cứ tiếp nối, phủ lên, trùm lên, người ta hay đưa mắt nghi ngờ lo sợ ai đó trong làng mình biết thổi, phật ý họ, có ngày mang họa.

Xa xưa, nghe kể gần như làng nào cũng là người biết thổi. Năm tháng cuộc sống đổi thay, người ta tiếp cận dần với văn minh kỹ thuật, mở mang trí tuệ, nên nhiều khi những trò hù dọa có măn bị lật tẩy, măn bây giờ cũng còn đó nhưng không nhiều.

Nhưng, ít hay nhiều thì người ta cũng không dám to tiếng với họ, chỉ lưu truyền nhỏ to này nọ. Màn sương huyền bí vẫn chưa hết. Một khi mối liên thông giữa kẻ sống giữa rừng với thế giới siêu nhiên còn đó, thì những ám ảnh siêu hình, hành động siêu hình vẫn còn được nuôi dưỡng bởi những ý nghĩ siêu hình, mà hình như nếu mất điều này thì người miền núi không còn là họ.

Ông Bhriu Liếc, Ủy viên Dự khuyết T.Ư Đảng, Bí thư huyện ủy Tây Giang kể chuyện mà ông chứng kiến: Tại thôn Ga Nil, xã A Xan, có ông Cónh Điền là đảng viên, có tài thổi chữa rắn cắn, đã cứu trên 100 người, không để lại dị tật. Ông Bhriu Liếc, đã làm cuốn sách có tên “Tiếng thông dụng C’tu - Kinh và văn hóa làng C’tu”, Sở VHTT Quảng Nam ấn hành năm 2006.

Thế giới của giấc mơ

Không phải ai cũng được phúc phận biết măn. Người biết thổi nhắm người nào đó trong nhà mà phẩm hạnh tử tế, trong sạch, thông minh, bí mật truyền cho vào ban đêm lúc yên tĩnh nhất, tuyệt đối không để người thứ ba biết.

Thần chú được truyền xong, thuộc lòng rồi nhưng không phải là linh ứng ngay được. Một thế giới khác vẫn can dự hàng ngày và chi phối ghê gớm tâm linh người Cơ tu, đó là giấc mơ. Mỗi sáng dậy, khi có chuyện hệ trọng, họ bắt đầu một ngày mới bằng giấc mơ đêm qua với hồi hộp, hoảng sợ hoặc kiếm gà kiếm rượu ăn mừng.

Nếu như nằm mơ thấy bồng bé sơ sinh, chó vẫy đuôi, được cho quà quý hoặc gái đến nhà xin làm vợ… thì đó là giấc mơ tốt. Còn nếu mơ mặt trời xế chiều là có họ hàng mất; mơ đi ngoài bị người khác thấy, mơ trần truồng, gãy răng cửa, vắt cắn, bắt được cá ương…là điềm dự báo những thứ không hay ho gì đang rình rập mình.

Vì thế, thần chú sẽ linh nghiệm nếu đêm đó mơ điều hay, bằng không thì vứt. Và nếu ai được người âm truyền cho măn thì đó là bảo bối quý.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi khachtrangian
Huyền bí Vân Kiều:

09/05/2013 12:40 (GMT + 7)
TT - Không chỉ a năng, chiếc lá tránh thai, người Vân Kiều còn có những bí quyết chữa bệnh rất giản đơn nhưng hiệu nghiệm lạ lùng. Nhất là những bệnh gân, cơ, xương, khớp. Chuyện này bấy lâu nay cứ lan truyền trong dân gian Quảng Trị với nhiều tình tiết thật khó tin.

Lá rừng, rượu và... thổi

Anh Trần Văn Hoàn, 53 tuổi, một nông dân vùng Cam Lộ (Quảng Trị) không may bị tai nạn xe máy gãy chân phải đi bệnh viện mổ sắp lại xương và bên ngoài dùng nẹp cố định. Cả tuần sau, chân anh vẫn còn sưng vù. Bác sĩ chẩn đoán ít nhất khoảng ba tháng sau mới bắt đầu hồi phục. Được người quen giới thiệu, người nhà đưa anh lên xã Tà Rụt, huyện Đakrông (Quảng Trị) để thầy lang người Vân Kiều tên Hồ Văn Hiền chữa trị.

Hằng ngày, thầy lang vào núi hái một thứ lá rừng vò nát đắp vào ngoài da đoạn chân gãy, rồi ngậm rượu trong miệng thổi vào vết sưng tấy. Là người có học nên nhìn cách thầy lang chữa trị, anh Hoàn thắc mắc trong lòng nhưng bấm bụng không dám hỏi. Thôi thì gặp nạn phải vái tứ phương! Anh thầm nghĩ và hy vọng biết đâu “phước chủ duyên thầy”. Nhưng thật lạ lùng, 10 ngày sau anh thấy chân mình đỡ đau hẳn và cử động cũng dễ dàng hơn nhiều. Thầy lang Hiền cho anh “xuất viện” với lời dặn khoảng một tháng sau sẽ đi lại được. Quả đúng như vậy.

Kể chuyện này với tôi, anh Hoàn vẫn còn tấm tắc: ”Thầy lang gọi cách chữa bệnh này là thổi. Một nắm lá rừng, một xị rượu, vừa ngậm rượu vừa thổi, khấn vái nghe như cúng ma. Vậy mà vết thương mau lành mới lạ chứ. Nếu bản thân mình không trực tiếp gặp họ chữa trị thì chắc cũng không tin đó là chuyện có thật”.

Một trường hợp khác, bà Lê Thị Hóa, 70 tuổi, ở xã Vĩnh Long, huyện Vĩnh Linh (Quảng Trị) bị ngã gãy xương vai đi bệnh viện bó bột. Khi chụp phim kiểm tra lại thấy bị lệch xương. Nếu cắt băng ra bó bột lại thì đã muộn, phải mổ để sắp xương. Nghe lời giới thiệu của người quen, con trai liền chở mẹ lên huyện Đakrông gặp ông Hồ Văn Hùng, một thầy lang núi. Ông Hùng sau khi xem xét vết thương cũng đã đắp thuốc, thổi cho bà. Năm ngày sau tay bà hết đau, cử động dễ dàng.

Người viết bài này được tận mắt chứng kiến chuyện lạ của thầy lang núi khi cùng đồng nghiệp lên huyện miền núi Đakrông thực hiện phóng sự về đời sống đồng bào vùng cao. Khi lội qua suối, Thắng trượt chân ngã rồi kêu đau chân, không thể đi tiếp được. Tôi đã nghĩ đến chuyện nhờ người mượn võng gánh Thắng ra đường tìm cách về xuôi thì chợt thấy một người dân Vân Kiều đi qua. Tôi hỏi có ai thổi giúp cái chân đau này không. Người thanh niên Vân Kiều dìu Thắng vào nhà thầy lang.

Chủ nhà cười bảo đây là chuyện vặt không có gì phải lo. Thầy lang núi chiêu một hớp rượu, vừa xoa bóp chân Thắng vừa thổi rượu vào chân Thắng. Tôi hồi hộp đợi chờ nhưng không hy vọng lắm với lối chữa lạ kỳ đó. Nhưng chỉ khoảng 15 phút sau Thắng đã hết đau, chân cử động bình thường, mặt mày tươi tỉnh lại. Thầy lang cười bảo cứ đi bộ về, không việc gì phải lo sợ. Chúng tôi rối rít cảm ơn và tiếp tục lên đường, vừa đi vừa không ngớt trầm trồ về y thuật kỳ bí của dân tộc Vân Kiều.

Chuyện khó tin

Chị Trần Thị Nữ, sinh năm 1970, một người buôn bán gỗ mít ở xã miền núi Cam Thành, huyện Cam Lộ (Quảng Trị), không may lâm nạn. Trong khi chỉ đạo thợ bốc vác gỗ, chị Nữ đã ghé vai đưa gỗ lên ôtô. Do sơ ý, một cây gỗ mít rơi xuống đánh mạnh vào người chị làm gãy xương chậu. Gia đình tức tốc đưa chị vào một bệnh viện ở Huế. Bác sĩ cho biết không thể phục hồi xương chậu chị Nữ, vì ngoài bó bột không còn cách nào khả thi để chạy chữa. Mà bó bột cho phụ nữ trong ca này là hoàn toàn không thể có tác dụng. Có thầy thuốc còn nói thêm: ca này có đưa ra nước ngoài cũng chịu. Gia đình đưa chị Nữ về trong nỗi tuyệt vọng, từ đây đến cuối đời chỉ còn nằm một chỗ trên giường.

Gia đình vẫn tiếp tục chạy ngược chạy xuôi tìm thầy thuốc, từ thầy Đông y cho đến các thầy lang trong dân gian. Có người vừa mới nghe bệnh viện lớn trả về đã lắc đầu quầy quậy, có người đến nhà hỏi han rồi thở dài bỏ đi. Đang trong tình cảnh ấy, có người mách nước nhờ thầy lang Vân Kiều xem sao. Vậy là người nhà chị Nữ lên xã Hướng Hiệp (huyện Hướng Hóa, Quảng Trị) tìm một bà lang núi tên Hồ Thị Tam, khẩn khoản cậy nhờ. Bà lang nhận lời cứu chữa. Cả nhà chị Nữ nửa mừng nửa lo, nín thở đợi chờ phép lạ. Tôi tìm đến nhà chị Nữ để xem thầy chạy chữa ra sao cho một trường hợp nan y hi hữu. Bà con xóm giềng cũng kéo đến xem khá đông dù không tin lắm vào cách chữa bệnh có vẻ quá ư giản đơn này.

Anh Phạm Văn Hiền ngày hai lần, sáng sớm và chiều tối, đều đặn chở bà lang từ trên núi về làm thuốc cho vợ. Thầy lang với một nắm lá rừng phơi khô đắp lên vết thương, một chai rượu phun vào vết thương, vừa phun vừa thổi cùng với bàn tay xoa bóp. Thật bất ngờ, sau ba tuần chữa trị, chị Nữ đã đứng lên và bước đi chậm chạp. Sau ba tháng thì hoàn toàn bình phục, có thể làm mọi việc như trước. Tôi gặp lại chị Nữ mà không tin vào mắt mình. Hệt như có phép mầu chỉ có thể tin mà không thể lý giải. Giờ đây gặp lại chị Nữ nếu không nghe kể thì không ai nghĩ chị từng gặp đại họa, bệnh viện trả về nằm liệt giường vô vọng. Chị Nữ tươi cười nói: ”Tôi cứ tưởng mình đã tàn đời khi bệnh viện trả về. Như thể chết đi sống lại”.

Tôi lân la hỏi chuyện thầy lang Hồ Văn Hùng về cách chữa bệnh của người Vân Kiều, ông cười đáp: “Miềng cũng chỉ học được từ người đi trước. Lá rừng phải đi hái, tay nghề là phải rèn luyện, khấn vái trong khi thổi thì xưa bày nay làm thôi, không phải phù phép chi mô. Còn vì răng bệnh hắn lành thì mình chịu, không giải thích được. Các thầy của miềng cũng không giải thích được. Chỉ biết chữa lành bệnh giúp người là được rồi!”.

Bác sĩ Trương Xuân Nhuận, Trưởng khoa ngoại chấn thương - Bỏng bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Trị, xác nhận cách chữa bệnh huyền bí của dân tộc Vân Kiều có tác dụng rõ rệt đối với các chấn thương phần mềm, cơ, gân và bổ trợ phần nào cho sự phục hồi của xương khi bị chấn thương. Tuy nhiên, nếu quá tin vào “phép lạ” này khi điều trị gãy xương thì cần phải xem lại vì không có cơ sở khoa học, thậm chí có thể gây nên những hậu quả nguy hại. Muốn làm rõ cách chữa bệnh của đồng bào Vân Kiều cần phải có nghiên cứu thực nghiệm, mà cho đến nay y học vẫn chưa chú ý đến vấn đề này.

Bác sĩ Nguyễn Thị Hương, Phó chủ tịch Hội Đông y tỉnh Quảng Trị, cho biết sắp tới huyện Hướng Hóa (Quảng Trị) sẽ tiến hành nghiệm thu một đề tài nghiên cứu về cách chữa bệnh dân gian của đồng bào miền núi, trong đó có dân tộc Vân Kiều. Điều này thể hiện sự quan tâm của địa phương đối với y học dân tộc. Hy vọng qua cuộc nghiên cứu này sẽ hé mở phần nào tấm màn huyền bí trong cách chữa bệnh của đồng bào dân tộc Vân Kiều.