Chưa xemBởi nhulong
Ma Thần Vòng.

Tôi được sinh ra ở một nơi cách thành phố Nha Trang vài chục cây số về phía Bắc - Vạn Giả, Vạn Ninh! Đó là nơi mà tôi đã sống suốt thời niên thiếu của mình! Tôi có một chú ruột (chú Nam) và một bác dượng (chồng của chị của ba tôi) sống ở Nha Trang. Vào các dịp Tết, ba mẹ tôi cho chúng tôi về đó chơi để chúc tết bà con và ngắm cảnh phố phường trong ngày Tết!

Hè năm 1970 tôi đậu Tú Tài 2 và thi đậu vào đại học Duyên Hải tại Nha Trang! Tôi rất mừng vì sẽ được học về cái mà tôi hằng yêu thích - Hải dương học! Gần đến ngày nhập học, ba tôi đem tôi gửi ở nhà bác dượng tôi để cho tiện việc học hành! Ở đó thì tôi chỉ cần đạp xe đạp mất 15 phút là đến trường đại học thôi. Nhà dượng tôi nằm gần ngã ba của một đường nhỏ và đường lớn Phước Hải dẫn xuống chợ Phước Hải. Ba mẹ tôi nói là bác ấy mua căn nhà này với giá rẻ rề, chỉ bằng nửa trị giá thật sự của nó mà thôi!

Nhà có ba tầng, ở tầng trệt thì phía trước bác mở tiệm may, phía sau làm phòng khách. Tầng lầu một có 3 phòng ngủ, một cho hai vợ chồng bác, còn hai cái kia thì cho một cô con gái và hai cậu con trai tầng hai thì chỉ có hai phòng, một cái phía trước được khóa kín, còn cái phía sau để trống. Tôi được bác cho ở căn phòng trống này bác dượng bắt tôi hứa là không được động chạm gì cái phòng phía trước cả! Tôi nghĩ là bác ấy cất giấu các món quý báu trong phòng này chắc! Tôi hứa ngay và rất vui mừng vì mình được tự do một mình một phòng trên một tầng lầu riêng biệt nữa!

Tuần đầu ở đó tôi phải dọn dẹp chỗ ở, đi lên trường nghe hướng dẫn về quy chế và các sinh hoạt trong trường, lại phải đi thăm các phòng thí nghiệm và Hải dương học viện Nha Trang nên tôi mệt nhoài cả người! Tối đến là lên giường ngủ say như chết! Sau đó mọi việc đã vào nếp nang, tôi đã quen với nếp sống mới này. Ngày đi học, chiều về cơm nước xong nói vài câu chuyện với hai bác rồi lên phòng học bài vở! Chủ Nhật sau khi đi lễ về, tôi cùng mấy anh chị con bác đi xi nê hay dạo vòng vòng bờ biển! Mọi việc diễn ra êm đẹp cho đến một đêm thứ Bảy, đang nằm trên giường đọc truyện tiểu thuyết của Quỳnh Dao, tôi nghe như có tiếng nói thì thào từ phòng bên vọng sang! Tôi nghĩ chắc bác tôi lên phòng đó kiếm gì! Nhưng 15 phút sau tiếng thì thào vẫn vọng ra, tôi tò mò hé cửa nhìn xem có ai bên đó không! Cửa phòng vẫn khóa, tiếng nói vụt im! Tôi làm lạ lắm nhưng trở vào phòng đọc sách tiếp và thiếp đi lúc nào không biết nữa! Sáng hôm sau khi đi dự lễ ở nhà thờ Phước Hải về (bác dượng tôi không có đạo nên chỉ có cô tôi và các anh chị cùng với tôi đi lễ thôi) tôi gặp riêng bác tôi và nói:

- Đêm qua cháu nghe có ai nói chuyện thì thào ở phòng kế bên, nhưng cháu ra coi thì không có ai cả!
- Chắc là cháu ngủ mơ đó thôi chứ gia đình bác ở đây mấy năm nay có gì đâu! Thôi đi ăn sáng đi và nhớ đừng nghịch ngợm gì đến cái phòng bác trai dặn đó nghe chưa?

Tuy không hài lòng lắm về câu trả lời của cô tôi, tôi vẫn vâng dạ và đi ăn sáng rồi đi chơi! Các đêm sau trong tuần chẳng xảy ra việc gì cả và tuổi trẻ dễ quên nên tôi cũng quên sự việc này! Nhưng đến đêm thứ Bảy, tôi đang nằm đọc truyện thì lại nghe tiếng xì xào bên phòng vọng qua! Tôi là thằng nổi tiếng nghịch ngợm ở nhà cho nên rất bạo! Tôi lắng nghe và khi chắc chắn là mình không nghe lầm! Tôi nhè nhẹ bò ra cửa lần sang cửa phòng bên, ghé mắt vào lỗ khóa nhìn vào phòng! Trong phòng tối đen chẳng thấy gì cả. Ngay cả tiếng thì thào lúc trước cũng im re! Tôi về phòng và với tính lì lợm của mình tôi tự hứa là sẽ tìm ra sự thật ở căn phòng đó! Hôm sau tôi đem chuyện nói với bác trai, nhưng tôi chỉ nói quanh là cháu nghe tiếng động ở phòng bên! Chắc có ai đột nhập vào nhà muốn trộm đồ hay sao đó. Bác tôi nạt ngang:

- Mấy con chuột nhắt đó chứ ai mà vô nhà! Nó chạy rầm rầm và cắn nhau chí choé suốt đêm! Cháu chưa quen nên khó ngủ thôi, từ từ rồi quen đi thôi! Mà nè cháu phải nhớ lời bác dặn không được phá phách gì cái phòng kế bên nghe chưa!
- Dạ cháu nhớ ạ. Tôi trả lời nhưng trong lòng nghi ngờ là có gì bí ẩn mà các bác muốn giấu tôi đây!

Tôi đợi cơ hội để tìm hiểu sự bí mật trong căn phòng kia! Khổ một nỗi là căn phòng luôn khóa kín và cái chùm chìa khóa thì bác trai luôn giữ trong người! Nhưng rồi cơ hội đã đến với tôi! Một hôm chủ Nhật hai bác đi dự đám cưới đến khuya mới về, họ lục đục một hồi rồi đi ngủ. Đến nửa đêm tôi xuống tầng dưới để đi tiểu, bật đèn lên tôi thấy chùm chìa khóa nằm trên bàn gần bộ sa lông! Cơ hội tốt cho tôi rồi, đi tiểu xong tôi vơ ngay chùm chìa khóa rồi nhẹ nhàng lên lại lầu hai! Tuy mang tiếng là gan cùng mình, tôi cũng hơi run run khi đút chìa khóa vào mở cửa cái phòng, tôi bước vào trong. Phòng trống không, chỉ có một cái bàn thờ nhỏ với hình phóng to của một cô gái trẻ đẹp, một bát hương với đầy các chân nhang cắm trong đó. Trên tường có gắn một bóng đèn kiểu cọ, và một công tắc ở gần cửa ra vào! Trên trần có treo một quạt máy cũng còn mới, ngoài ra không có gì nữa! Tôi đứng quan sát một lúc rồi trở ra khóa phòng lại và đem chìa khóa trả về chỗ cũ. Tuy không tìm được những gì muốn thấy, tôi cũng tạm thoả mãn với chính mình. Tôi là thằng gan lì chẳng sợ gì! Và có khi bác tôi nói đúng cũng nên, tiếng động có thể do bọn chuột gây ra cũng nên.

Nhưng luận cứ đó chỉ đứng vững có một ngày! Đêm sau tiếng thì thào lại nổi lên! Tôi lắng tai coi có đúng là tiếng chuột không! Không, rỏ ràng là tiếng người mà! Tôi đi ra đến cửa thì tiếng nói lại im bặt! Chắc là ai muốn phá mình đây! Tôi tự nói với mình như vậy để tránh khỏi dùng đến từ ma. Không sao, tôi chưa từng sợ ma mà! Nó có làm gì được tôi đâu chứ! Tôi vẫn đợi một cơ hội khác để tìm ra sự thật!

Một sáng Chủ Nhật, khi đi lễ về tôi thấy chùm chìa khóa để ở trên tủ may ở nhà ngoài, chắc bác trai khi sửa soạn tiệm để quên ở đó! Trong khi mọi người ăn sáng, tôi ra trước tuột lấy cái chìa khoá phòng rồi chạy ra tiệm làm chìa khoá gần nhà nói làm gấp cho một cái! Chỉ mười phút sau tôi đã có trong tay một cái chìa mới! Tôi trở về nhà và may thay mọi người vẫn bận bịu dưới bếp! Tôi gắn trả chiếc chìa khóa cũ vào chùm! Xong tôi thảnh thơi lên phòng mình giấu cái chìa khóa trong cái áo gối! Tôi nghĩ là mình sẽ sớm khám phá ra được điều mà mình muốn biết. Tôi dự định là phải đợi đúng vào lúc mà tiếng thì thào trổi lên thì hành động.

Đêm đó khoảng 11:30 khuya, tôi nghe tiếng thì thào nổi lên! Nhẹ nhàng tôi bước tới cửa phòng, đút chìa khoá vào xoay nhẹ và đẩy nhẹ cánh cửa. Tay bỏ cái chìa khoá vào túi quần và bước vào! Không thấy ai cả! Trên bàn thờ có ba cây nhang đang cháy dở gần hết, chắc bác trai đốt hồi chiều! Tôi bước lại gần bàn thờ để nhìn rõ hơn cái hình trên đó!

Đang nhìn thì tôi cảm thấy có vật gì chạm vào phía sau cổ ! Với phản ứng tự nhiên tôi dùng tay hất nó ra và quay lại nhìn! Trong bóng tối lờ mờ tôi thấy một sợi dây thừng, một đầu cột dính vào cái quạt, còn đầu kia là cái thòng lọng đang đu đưa hướng về phía tôi! Tôi nhớ rõ là lúc bước vào tôi đâu thấy nó đâu! Thấy nó vươn về phía mình tôi lấy tay hất ra và nhanh chân phóng ra cửa! Nhưng cái thòng lọng nhanh hơn là tôi tưởng! Nó quàng vào cổ tôi từ phía sau và siết lại! Cái dây tự động rút dần lên và kéo tôi hổng khỏi sàn nhà gần nửa thước! Tôi bị nghẹt thở phải cố dùng hai tay để gỡ sợi dây nơi cổ ra! Vô ích nó siết rất chặt tôi không tài nào gỡ ra được! Tôi nghẹt thở quá rồi! Mắt tôi bắt đầu trơn trắng lên và tôi phải há to miệng để cố hít thở. Trong giây phút này tôi nghĩ là sẽ bỏ mạng với cái dây này rồi! Tay tôi yếu dần và tuột dần khỏi sợi dây nơi cổ! Đột nhiên tay tôi chạm vào sợi dây "thẻ bài" có cái thánh giá bằng ngà mà tôi luôn đeo trên cổ! Ba tôi đã mua cái thánh giá này cho tôi lúc tôi chịu phép thêm sức, nó đã được chính Đức Giám Mục làm phép hôm đó! Tôi nhớ lại lời mẹ tôi thường nói khi nào gặp ma quỷ thì cầm thánh giá và đọc kinh "Tin Kính" thì sẽ thoát được sự hiểm nghèo! Với sức lực cuối, tôi thò tay vào ngực nắm cây thánh giá ra và dí vào sợi dây, trong đầu đọc thầm mấy câu kinh! Thật là không ngờ! Cái sợi dây tuột khỏi cổ tôi, rút lên cái quạt rồi biến mất.
Tôi rớt xuống sàn đánh bịch! Tôi lồm cồm đứng dậy và chạy một mạch xuống lầu không nghĩ gì đến việc đóng cửa phòng lại!

Bác trai nghe tiếng động và thấy đèn sáng dưới nhà bèn xuống coi! Thấy tôi ngồi hoảng hốt co ro ở góc sa lông liền hỏi:
- Bộ có ai té hả? Bác nghe cái rầm mà? Khuya rồi sao cháu còn chưa đi ngủ?
- Cháu đi tiểu bị vấp ngã, cháu ngồi đây một chút rồi sẽ lên ngủ! Tôi nói dối bác.

Bác trở về phòng, còn tôi vẫn ngồi co ro ở phòng khách nào dám trở lên trên đó! Rồi tôi thiếp đi lúc nào không biết! Khi bác trai dậy mở cửa tiệm thấy tôi nằm co ro trên ghế bèn lay dậy!
- Bộ cháu ngủ ở đây suốt đêm à?

Tôi chưa kịp trả lời thì mặt bác tôi chợt biến sắc! Bác lượm cái chìa khoá nằm trên sàn - Nó đã rớt xuống đó khi tôi ngủ quên! Bác gằn giọng:
- Cái chìa khoá của phòng trên đó phải không?
- Dạ! Tôi cúi đầu lí nhí trả lời.

Bác tôi chạy trở lên lầu! Tôi vội vàng rửa sơ mặt mày rồi quơ lấy sách dông đi học! Tôi sợ chạm mặt bác vì sự thất hứa của mình!

Đến chiều vừa về tới nhà tôi đã thấy cái va ly của tôi được để sẵn trước cửa tiệm, và cô tôi đang đứng chờ sẵn ở đó! Thấy tôi cô nói:
- Cháu đoán biết được gì rồi chứ! Cháu không thể ở đây được đâu, cô dẫn cháu sang nhà chú Nam ở thôi!

Thế là tôi dọn sang nhà chú Nam ở đường Trần Quý Cáp. Chú tôi là sĩ quan huấn luyện viên trong trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang. Gia đình chú cũng chỉ đủ ăn đủ mặc thôi! Nhà chú là một căn nhà gác gỗ, vợ chồng chú ở phòng dưới còn tôi và hai đứa con trai nhỏ của chú chiếm tầng gác. Tầng này tuồng luông từ trước ra sau! Nhưng không sao, Miễn có chỗ ở là tốt rồi! Nhất là tôi không phải chạm trán với "Con Ma Thần Vòng" là êm rồi! Chiều hôm sau cô tôi lại thăm, hai cô cháu ngồi nói chuyện một lúc rồi cô tôi hỏi:
- Đêm trước cháu vào phòng trên đó phải không?
- Dạ. Tôi trả lời rồi kể cho cô biết việc tôi suýt chết vì sợi thòng lọng trong phòng đó!
- Các bác đã dặn cháu rồi mà sao cháu chẳng chịu nghe lời. Bác trai vì sự an toàn của gia đình đành phải đuổi cháu đi thôi! Để cô kể cho cháu nghe đầu đuôi câu chuyện thì cháu sẽ rõ lý do!

"Năm năm trước gia đình cô từ Sài Gòn chuyển về đây để làm ăn, trước đó thì bác trai đã có nhờ người quen dò hỏi mua giùm nhà ở nơi thuận tiện để có thể mở tiệm may được! Họ nói có một căn nhà đang đề bán với giá rất rẻ! Bác trai vì nôn nóng nên cũng không tìm hiểu gì cho kỹ cho nên nhờ họ mua giùm! Sau đó gia đình bác dọn về ở. Chỉ một tuần sau là cả nhà đã nghe tiếng thì thầm nói chuyện ở trên lầu hai rồi. Bác trai bèn đi hỏi dò hàng xóm mới biết ra sự thật. Căn nhà bị ma ám cả bốn năm rồi! Cô gái đầu lòng của người chủ nhà đầu tiên đã treo cổ tự vận trong căn phòng trên lầu vì ba mẹ cô ấy nhất định không bằng lòng cho cô ta lấy một anh bạn học nghèo! Và từ đó hồn cô ta chiếm cứ căn phòng đó và phá rối người trong nhà! Gia đình cô ta phải bán nhà đi chỗ khác ở. Căn nhà này đã đổi chủ mấy lần rồi! Ai ở được một thời gian cũng phải bán tháo để đi thôi! Hai bác rất sợ nhưng bao nhiêu vốn liếng đã bỏ hết vào tiền nhà rồi, có muốn đi cũng không có chỗ mà ở. Đành phải liều ở lại chứ biết làm sao đây! Nhưng mà hàng đêm nó cứ rì rầm và gây ra những tiếng động dị thường trên đó! Bác trai không có đạo, nên ông ấy đi thỉnh thầy cúng về để tế hồn cho nó! Ông thầy pháp và bác trai cúng bái rì rầm trên đó cả buổi mới xong. Khi thầy pháp đã về bác trai mới cho mọi người biết là bác đã hứa với hồn của cô gái là sẽ dành riêng căn phòng đó cho cô ta và sẽ cúng bái nhang đèn cho cô ấy, chỉ xin cô ấy đừng phá gia đình! Từ đó cô ta không phá gì nữa! Không biết bác trai kiếm đâu ra cái hình của cô ta và đem phóng to ra rồi để trên bàn thờ trên ấy. Chỉ có mình bác trai là ngày ngày lên nhang đèn trên đó chứ trong gia đình chẳng một ai dám bước lên lầu hai cả. Vì cháu là con cháu trong nhà nên hai bác cho cháu ở phòng kế bên, nghĩ là chắc cô ta cũng để yên cho cháu! Nào ngờ vì tính tò mò mà cháu gây ra đại sự! Hôm qua bác trai phải lên trên đó xin lỗi và hứa là đuổi cháu đi để cô ấy vừa lòng. Cháu cũng đừng trách bác trai nhé!"

Từ đó về sau mỗi khi có dịp tới thăm gia đình cô tôi, tôi chỉ dám lảng vảng ở nhà dưới mà thôi và không bao giờ dám ngủ lại đêm cả. Cho đến bây giờ mỗi khi hồi tưởng về cái đêm hôm đó tôi vẫn cảm thấy rờn rợn cả người.
Chú thích:
Viết theo lời kể của một người quen hiện sống tại MA, USA.

Nguồn music.vietfun.com
Chưa xemBởi nhulong
Đệ tử kính lễ Tổ, Thầy.

Trong dân gian Việt Nam con ranh, con lộn là tiếng để gọi con cái sinh ra khó nuôi, thường khi sanh ra vài tháng thì lại chết. Ðặc biệt những người mẹ có con trong trường hợp này lại rất mau có thai trở lại, nhưng khi sanh đứa con thứ hai thì đứa bé này cũng èo ọt, đau ốm hoặc lại chết. Thường khi phải 3 hay 4 lần xảy ra như vậy. Có nghĩa rằng người mẹ khốn khổ này phải chịu đau khổ vì những đứa con sinh ra đều chết và đôi khi sự chết của người con xảy ra cùng trong khoảng một thời gian nào đó giống nhau. Thường thì người con sinh ra khoảng 5 tháng sau thì chết. Ðây là một vấn đề kỳ lạ mà chính các nhà y học cũng chưa giải thích được thỏa đáng.

Giải thích:

Theo quan niệm người xưa và nhất là những người tin vào thuyết luân hồi nghiệp báo thì con ranh con lộn chính là chứng tích của những nghiệp quả mà cha mẹ đứa bé đã gây nên ở tiền kiếp. Có nghĩa rằng ở kiếp trước cha mẹ đứa bé đã làm điều ác nên phải chịu hình phạt ấy. Có thể người mẹ, người cha đã làm hại con cái kẻ khác, hành nghề phá thai hay cố ý làm cho kẻ khác bị hư thai v.v... Giờ đây kẻ đã gây tội lỗi ấy phải chịu quả báo...

Giải thích theo truyền thuyết Quỷ Phạm Nhan:

Theo quan niệm trong dân gian của người Việt Nam thì những người đàn bà nào có sinh đẻ nhưng không nuôi được con là do bị tà ma hay hồn ma theo đuổi. Tà ma là những vong hồn người chết thường vì lẽ gì đó, theo đuổi ám ảnh khiến người đàn bà ấy không thể gần gũi chồng hoặc nếu có gần gũi phối hợp với chồng và có thai thì khi sinh con, đứa con cũng không sống được bao lâu. Vì những đứa con này thường có sự pha hợp với những vong linh theo ám ảnh người đàn bà nên rất khó sống.

Cũng theo quan niệm trên thì có thể người đàn bà này kiếp trước có chồng và 2 vợ chồng lúc đó gặp trắc trở éo le không sống được bên nhau nên ở kiếp này người chồng của kiếp trước quyết tâm theo đuổi ám ảnh không thôi. Ðôi khi người chồng lại bị người vợ kiếp trước ám ảnh. Vì thế mà cặp vợ chồng ở kiếp này khó có con để nối dòng. Ngoài ra, cũng theo quan niệm trên, ngay ở kiếp hiện tại người vợ người chồng trước khi cưới nhau thì một trong hai người đã thề ước với một người khác nhưng vì người ấy chết bởi tai nạn, bệnh hoặc tự vận nên vong hồn người ấy cứ theo đuổi ám ảnh người vợ hay người chồng khiến họ khó có con hay nếu có sinh con thì cũng khó sống. Người xưa tin rằng sở dĩ có con ranh con lộn là do quỷ Phạm Nhan gây ra.

Theo truyền thuyết này thì Phạm Nhan tên thật là Nguyễn Bá Linh là con của hai vợ chồng sống tại huyện Ðông Triều tỉnh Hải Dương (đầu đời Trần). Mẹ Linh là người Việt còn cha là người Tàu (Phúc Kiến). Khi Linh khôn lớn người cha đem về Tàu để học thì Linh rất sáng trí khôn ngoan. Về sau đỗ tiến sĩ (đời nhà Nguyên). Nguyễn Bá Linh còn học được phép phù thủy nên trở nên kiêu ngạo thường làm nhiều điều phạm pháp và bị triều đình nhà Nguyên xử phạt tử hình. Gặp lúc quân Nguyên đang chuẩn bị sang đánh Việt Nam, Nguyễn Bá Linh xin được làm tiên phong để chuộc tội. Vua Nguyên đồng ý. Nhờ tài phù thủy, Nguyễn Bá Linh thắng nhiều trận nhưng trong trận phong thủy chiến ở sông Bạch Ðằng, Nguyễn Bá Linh bị một danh tướng Việt Nam là Yết Kiêu có tài lặn sâu và lâu dưới nước, đêm khuya lẻn lên thuyền bắt sống và dùng dây thừng 5 màu (dây ngũ sắc) trói lại. Nguyễn Bá Linh bị đóng cũi đưa về tỉnh Hải Dương chém. Nhờ phép phù thủy, Linh làm nhiều điều kỳ dị khiến tả đao khiếp sợ không dám chém vì chém đầu xong thì đầu khác lại mọc ra. Chuyện lạ được cấp báo lên Hưng Ðạo Vương, ngài liền đích thân gặp Nguyễn Bá Linh và rút kiếm báu của mình ra phạt ngang một đường trước mặt Linh. Ðường gươm vút đi như lưỡi tầm sét khiến Linh kinh hãi biết mình khó toàn tính mạng nên cất tiếng hỏi:

- Trước khi chết phải dọn mâm cỗ cho tôi ăn chứ?

Hưng Ðạo Vương cả giận thét lên:

- Mày là đồ phù thủy xấu xa, chỉ có máu huyết người đàn bà sinh đẻ dành cho ngươi uống trước khi chết mà thôi.

Nói xong Hưng Ðạo Vương trao kiếm cho đao Phủ để chém đầu Nguyễn Bá Linh.

Sau khi Linh chết, đầu được cho vào một cái giỏ mây đem liệng xuống sông Thanh Lương. Dân chài quẳng lưới bắt cá thấy đầu Bá Linh mắc vào lưới, và lần nào cũng vậy. Sợ quá họ đem chôn đầu của Bá Linh ở cạnh bờ sông. Từ đó Nguyễn Bá Linh thường trở về vùng Ðông Triều tác oai tác quái. Vì căm giận lời nguyền rủa của Hưng Ðạo Vương, Nguyễn Bá Linh bắt đầu ám ảnh và gây bất trắc cho phụ nữ trong vùng. Khiến vô số sản phụ bị chứng sản hậu, xuất huyết, bị bệnh về đường kinh nguyệt và sinh dục và nhất là sinh con yểu tử v.v... Những người tin vào sự tích này đã dùng câu chuyện này để giải thích hiện tượng con ranh, con lộn.

Và câu chuyện dưới đây là trường hợp con ranh, con lộn.

Hai vợ chồng ông Marius Freres sống tại Lyon (Pháp) sinh hạ một bé trai vào tháng 2 năm 1950. Ðứa bé chỉ sống được 3 tháng thì mất. Ðứa con thứ hai sinh vào tháng 12 năm đó (sanh sớm) nhưng cũng chỉ sống được 3 tháng.

Một bác sĩ Pháp, ông Maurice quan tâm hiện tượng này khi thấy đứa con thứ 3 của hai vợ chồng Marius Freres lại sanh sớm hơn các thời gian sanh con bình thường và đứa con này cũng chỉ sống được có 3 tháng 10 ngày rồi mất. Bệnh viện Lyon lưu trữ hồ sơ này và cuộc khám nghiệm tử thi đứa bé cùng 2 tử thi trước đó được tiến hành kỹ lưỡng. Một chuyên viên giải phẫu đã tìm thấy một dấu vết màu xám nâu rất nhỏ bằng đầu chiếc đũa nằm ở trong nách đứa bé. Ðặc biệt dấu vết này đều xuất hiện ở cả 3 đứa bé và cùng ở tại một vị trí giống nhau là phía trong nách rất khó phát hiện.

Ðiều kỳ lạ là trước đó hai vợ chồng này sống cuộc đời bình dị nếu không nói là nghèo. Nhưng trước khi họ sinh đứa con đầu lòng độ hai năm thì dân quanh vùng thấy hai vợ chồng ăn xài sang trọng và mua một xe hơi bóng loáng loại đắt tiền.

Năm 1953, bỗng nhiên cảnh sát Pháp ập vào nhà 2 vợ chồng ông bà Marius Freres lục soát và đào bới khắp nơi. Cuối cùng họ tìm thấy vô số nữ trang và tiền bạc. Nhưng điều kinh dị là dưới lò sưởi, cảnh sát đào lên xác một người đàn bà bọc trong một tấm drap, khám nghiệm tử thi, các chuyên viên điều tra thấy một dấu vết thâm tím trong nách người đàn bà ấy. Hai vợ chồng Marius Freres bị bắt. Họ khai là đã dùng độc dược chích vào nách người đàn bà này sau khi chụp thuốc mê bà ta để đoạt viên kim cương đáng giá. (Bà này là dì ruột của ông Marius). Hai vợ chồng đã gọi điện thoại cho bà này và yêu cầu bà đến chơi luôn tiện giúp bà thử nghiệm lại viên kim cương vì bà ta nghi là có giả mạo. Ông Marius là một người giàu kinh nghiệm về kim hoàn vì trước đó mấy năm, ông ta giúp việc cho một cửa tiệm kim hoàn nhưng bị thải hồi vì tánh ông quá thô lỗ cộc cằn.

Tội lỗi hai vợ chồng đã rành rành. Cuộc điều tra tội phạm khởi sự khi đứa cháu nạn nhân đến khai với cảnh sát là bà này đã đến Lyon và mất tích không còn liên lạc gì về gia đình. Cảnh sát đã phanh dần các mối dây liên hệ và tìm đến nhà hai vợ chồng Marius Freres thăm dò lần đầu bằng cách đột nhập vào nhà và thấy có những dụng cụ khả nghi cũng như chất hoá học lạ giấu sau cánh cửa giả. Riêng đối với các bác sĩ theo dõi hồ sơ những đứa con liên tiếp của ông bà Marius chết yểu và dấu vết lạ lùng xuất hiện ở trong nách cả 3 hài nhi, họ cảm thấy có cái gì đó hết sức kỳ dị lạ lùng, đầy vẻ huyền bí khi biết thêm rằng nạn nhân bị chôn dưới lò sưởi cũng có dấu vết y hệt đó. Tại sao lại có sự trùng hợp hết sức lạ kỳ đó? Ðã có sự liên hệ nào giữa nạn nhân bị giết một cách mờ ám với 3 hài nhi này?

Trích nguồn chuyenhvt.net.