Chưa xemBởi Jthai
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ, Đức Thầy
Em chào huynh Huebat và sư huynh tỷ.

Con xin đóng góp một ca trừ quỷ của linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch, giáo xứ Tây Hải, giáo phận Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai.
Bài viết được đăng trên trang Công Giáo và Sự Thật ngày 07/10/2025.
https://cgvst.com/trai-nghiem-phep-la-c ... bo-cong-an

Sự việc xảy ra:

20g50 ngày thứ ba ngày 23/7/2012, tôi mới lên giường chuẩn bị nghỉ đêm như mọi lần, tôi nhận được điện thoại lạ của một người xin tôi đi xức dầu cho người thân của họ đang hấp hối. Người thân của họ là một phạm nhân đang thụ án, việc gặp gỡ như thế là khó khăn. Nhưng lạ thay việc xức dầu này lại được cán bộ trại giam yêu cầu. Tôi nhận lời.

Tôi hỏi: “Người thân của họ đang ở đâu?”
Họ bảo: “Ở tận Tánh Linh.”
Chúa ơi nơi đó cách giáo xứ Tây Hải, Hố Nai 150 km đường bộ, khó đi, lại đi trong đêm.
Họ bảo họ thuê xe 7 chỗ, tôi xin họ thêm một chỗ nữa cho thêm một ông ban hành giáo đi với tôi và gia đình họ.
Hơn 9g00 đêm chiếc xe 7 chỗ chở vợ, 2 con, mẹ và anh của họ cùng đi với tôi và ông phó ngoại ban hành giáo.
Lên xe với mọi người. Thăm hỏi những người hiện diện, lúc đó tôi mới biết gia đình của bệnh nhân ở giáo xứ Hà Nội, Hố Nai, nơi tôi đã làm cha phó 4 năm nên họ biết tôi và xin tôi đồng hành. Còn đương sự là một phạm nhân, anh tên là Tín đang thụ án thì bị bệnh và không biết sống chết ra sao. Anh đã có vợ và 2 con, nhưng cuộc sống của anh không chuẩn và bị vướng vào lao lý.
Tôi bảo mọi người chúng ta cùng lần chuỗi Mân Côi cầu ơn bình an cho bệnh nhân và cho chúng ta. Tất cả lần chuỗi suốt sáng. Lần chuỗi xong tôi và mọi người ngủ lấy sức cho cuộc hành trình dài trong đêm tối.

Đang ngủ tôi giật mình dậy, nhìn phía trước là các anh cảnh sát chặn xe lại vì chạy quá tốc độ. Anh tài xế xin tôi xuống nói với họ.
Tôi bảo được rồi và xuống bảo rằng: “Tôi là một linh mục, chúng tôi đang có một bệnh nhân cần giúp đỡ nên đi nhanh là vậy, xin lỗi anh em!”
Anh cảnh sát cũng rất cảm thông, vui, cười và chúc tôi đi bình an! Nghĩa cử đẹp!
Trên đường đi thấy anh công an đang phụ trách trông coi anh Tín gọi điện thoại nhiều lần cho chị vợ anh Tín là “Đi mau lên, phải lên trước 12g00 đêm nếu không anh sẽ chết! Bảo tài xế đạp ga mau mau”.
Tôi không hiểu sao lại có cán bộ công an quan tâm và thúc giục chúng tôi đi mau và phải lên trước 0g00 như thế. Chiếc xe có đà và có lý do chính đáng chạy nhanh hơn trong đêm đen.

Gần 12g00 đêm chúng tôi cũng đến Tánh Linh và đi vào bệnh viện Tánh Linh, nơi phạm nhân được đưa đến điều trị. Đây là chính sách nhân đạo của nhà nước khi có các bệnh nhân đau bệnh nặng không chữa trong trại giam được thì đưa họ ra các bệnh viện chữa.
Tôi đã hiểu hơn vì tôi cũng hay đi bệnh viện gặp các bệnh nhân kiểu này cũng khá nhiều, các cán bộ thường cho chúng tôi vào giúp các bệnh nhân về cả cuộc sống và tâm linh.
Cán bộ mặc thường phục của công an ra đón chúng tôi tại cổng bệnh viện, vui vẻ mau mắn dẫn chúng tôi vào nơi phạm nhân nằm. Tôi chưa thấy cán bộ trại giam nào tốt như anh cán bộ này.

Vào phòng bệnh, tôi thấy một anh thanh niên mập, chân tay lạnh ngắt, bất động, hơi thở nặng nề với bình oxy, xem chừng rất nguy kịch, bệnh nhân đang hấp hối.
Tôi nói với bệnh nhân vài điều để chuẩn bị tâm hồn, ban ơn toàn xá mà Toà thánh uỷ cho và xức dầu bệnh nhân, trao Mình Thánh Chúa cho bệnh nhân với tất cả lòng tín thác.

Xức dầu xong, bệnh nhân vẫn nằm bất động lại còn có dấu hiệu xấu đi, mắt muốn đứng lại. Vợ anh vào chào, anh không nhận ra, không có phản ứng gì.
Đến 2 đứa con trai 1 đứa 5 và đứa 2 tuổi vào anh cũng không biết chúng là con của mình. Còn chúng không biết vì sao nhìn thấy bố lại sợ, không dám lại gần cứ giữ chặt lấy mẹ, mặt lấm lét.
Mẹ bệnh nhân vào và khóc thút thít, anh cũng chẳng có chút động tĩnh chi. Tôi nghĩ chắc không còn bao lâu nữa rồi.

– Một phạm nhân khác vào bảo với tôi: “Thưa cha anh Tín này bị anh Phêrô Bùi Văn Sơn nhập vào và nói nếu sau 12g00 đêm mà cha không lên kịp bệnh nhân sẽ chết.”
Anh ta nói xin cha đọc kinh cầu nguyện và đặc biệt phải lấy dây lưng của cha đánh vào bệnh nhân này, anh Sơn sẽ ra khỏi người đó?!?
Anh giải thích thêm: anh Phêrô Bùi Văn Sơn là một người lính thời Cộng Hoà, bị bắt và bị chết oan trong trại, anh nhập vào anh Tín và bảo chỉ có Cha mới đưa anh Sơn này ra thôi.

Câu chuyện đó lâu rồi, nhưng bây giờ mới có anh Tín hợp với anh Sơn và làm như thế.
Thấy tôi còn nghi ngờ và lưỡng lự, anh ta mới bảo cha không tin để con gọi và hỏi.
– Anh ta bắt đầu hỏi: “Tên anh là gì?”
– “Phêrô Bùi Văn Sơn” (không phải là Tín, tên thật của anh) – anh ta đáp.
Một giọng nói nhỏ từ trong cổ họng của anh ta thoát ra, khác hẳn giọng nói bình thường, môi chỉ mấp máy, nhưng tiếng nói rất trầm, giống như giọng của người cõi âm trong các phim kinh dị. Tôi nghe thấy rợn rợn người.
– “Anh thấy thế nào?”
– “Đang chết đến chân rồi!” anh ta đáp. Tôi sờ vào chân, chân đã lạnh ngắt, không một tí máu nào, bất động, cảm giác mất hoàn toàn.
– “Bây giờ phải làm sao mới ra?”
– “Bây giờ phải đọc kinh, lấy dây lưng của cha đánh lên người thì mới ra được, nếu không sẽ chết” Anh ta đáp vẫn với giọng từ trong dạ dày thoát ra.

Tôi chỉ nghĩ mình đi thăm hỏi bệnh nhân, ban các ơn thánh cho bệnh nhân mà linh mục vẫn thường làm. Nhưng không, tôi đang đối diện với vấn đề quỷ nhập, hồn nhập, đối diện thực sự với ma quỷ rồi. Lần đầu tiên trong đời linh mục, nghĩ đến đó tôi thấy lạnh cả người!
Tôi cầu nguyện lấy thêm niềm tin và bảo anh ta: “Con hãy đặt niềm tin vào Chúa, con kêu cầu danh Ba Ngôi Thiên Chúa đến cứu chữa con, xin Chúa làm chủ bản thân con. Con kêu cầu Chúa Giêsu đến giải thoát con, con cũng kêu cầu Đức Mẹ và thánh Giuse đến giúp con. Chỉ cần tin thôi con ” Sau mỗi câu của tôi, anh ta đều chớp mắt nhẹ, tôi biết anh ta đã nghe, hiểu và cộng tác.
Lúc này thực sự tôi không biết phải làm như thế nào, không thể lấy dây các phép đánh lên người anh ta được. Tôi chỉ biết chắp tay cầu nguyện: xin ơn soi sáng cho mình biết cách thức làm việc và xin ơn đức tin cho bản thân mình.

Phép lạ xảy đến

Khoảng 3 phút chắp tay nhắm mắt nguyện cầu, tôi nhận được ơn soi sáng và mạnh mẽ lạ thường, không một chút sợ hãi hay nghi ngờ về quyền năng của Chúa cho một linh mục nhỏ nhoi như tôi.
Tôi lấy dây các phép đặt dài lên người bệnh nhân từ cổ đến bụng, đè mạnh 2 tay lên dây các phép, lên bệnh nhân và kêu xin với tất cả lòng tín thác như thể khi phó linh hồn:
• Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến cứu giúp người này!
• Lạy Chúa Giêsu, xin hãy thương đến người này!
• Lạy Chúa Giêsu xin hãy đến giải thoát người này khỏi sự dữ!

Thật lạ lùng, bệnh nhân thở mạnh ra như người thở phào ra khi giải quyết được một vấn đề gì đó, như một người bị mắc nghẹn trong họng làm cho bật ra ngoài, mắt anh trợn lên rồi liếc qua liếc lại, chân cục cựa. Anh đã được ơn giải thoát, ma quỷ đã xuất khỏi anh. Anh ta đã tỉnh lại thật.

Tôi hỏi anh:
– Con tên là gì?
– Con tên là Tín (tên thật)!
– Có vợ và con của con lên thăm con đó
– Con không biết.
– Con co chân lên. Anh ta co một chân sau đó là hai chân lên.
– Con ngồi dậy. Anh ta ngồi bật dậy như một người bình thường.

Rồi anh ta cứ hôn thánh giá ở chuỗi hạt tôi đeo tặng anh ta, cử chỉ đức tin của một anh thanh niên mà tôi chưa thấy ai hôn kính như thế.
Anh ta bình phục hoàn toàn về mọi phương diện, không còn dấu hiệu của bệnh tật, hoang tưởng, mất trí hay đa nhân cách nữa.
Tôi rởn cả da gà. Một phép lạ đã xảy ra nơi một linh mục đã tín thác và làm theo ý Chúa, quả thật tôi chỉ muốn quỳ xuống tạ ơn Chúa. Toàn thân tôi thấy bủn rủn, niềm vui tràn ngập.

Chính Chúa Giêsu đã làm một việc cả thể lớn lao qua con người linh mục mong manh của tôi. Ngay sau đó công an, bác sĩ, phạm nhân người nhà ùa vào với bệnh nhân. Vợ con vào nói chuyện mừng vui khôn tả.
Mọi người đều nói không tin cũng phải tin: Chúa đã được tôn vinh và quyền năng giải thoát con người đau khổ giữa nơi bệnh viện của một xã hội vẫn cho là vô thần và dưới sự chứng kiến của khoa học của cán bộ công an.

Sau đó vị bác sĩ trước đây nói chuyện, giờ ra ngoài gặp lại tôi xác nhận: “Thực sự đây là việc tâm linh, nằm ngoài lãnh vực của chúng con. Còn về y khoa, chúng con chỉ làm đến đó. Còn nói về yếu tố giả vờ thì không phải vì mắt của bệnh nhân này đứng mãi như vậy mấy tiếng đồng hồ rồi mà không nhắm lại. Nhưng rõ ràng có một chuyện gì thật lạ nơi người này”. – một xác nhận chí lý cho thấy nhiều điều vẫn rất siêu nhiên mà khoa học không giải quyết được.
Các anh em Công an còn tin mạnh hơn nữa, họ cám ơn tôi và đã bảo nhau làm những việc linh thánh cầu nguyện, xin lỗi người tên “Sơn” đã bị chết oan uổng.
Sau khi ở lại khoảng 20 phút, chúng tôi ra về. Về đến dòng Mến Thánh Giá Xuân Lộc vừa kịp lúc dâng lễ 4g45 sáng, tôi bảo xe dừng lại tôi vào dâng lễ tạ ơn Chúa.
Hết.

Qua câu chuyện này, con nhận thấy đây là một bài kiểm tra mà Thánh Thần dành cho linh mục này, thật đáng khen là vị linh mục đã không ngạo mạn trừ quỷ như trong sách vở Công Giáo dạy, thay vào đó là chắp tay cầu nguyện. Sự kiện này cũng là bài học về siêu hình dành cho các cán bộ công an, các bác sĩ, bệnh nhân, người nhà bệnh nhân tại bệnh viện này. Theo con được biết, khi bên Công Giáo trừ quỷ thường rất hiếm khi công khai danh tính người bị tà nhập vì để giữ thanh danh cho người ấy.

Con Jthai kính bút.