- Thứ 7 Tháng 9 18, 2021 4:04 am
Xin kể lại một câu chuyện lấy từ quyển “Chuyện giải buồn” (xuất bản năm 1886) của ông Huỳnh Tịnh Của để các bạn đạo tham khảo.
Địa ngục ở miền dương gian
Có một người chết oan phải đi theo quỷ xuống âm phủ, Diêm Vương tra sổ không có tên, nói quỷ bắt lầm, dạy quỷ phải đem trả lại dương gian. Người bị quỷ bắt lầm có ý tọc mạch, muốn coi chỗ âm ty ra làm sao, mới nói nhỏ với quỷ, xin cho đi coi cho biết. Quỷ nghe lời, dẫn người ấy đi coi khắp chín cửa ngục, tới một chỗ thấy có một ông sư bị cột ngang bắp vế mà treo ngược lên, đang kêu rên thống khổ. Người ấy bước gần, coi tận mặt, thì phát hiện ra là anh ruột mình, liền thất kinh hỏi quỷ làm sao mà anh mình lại bị treo lên khốn khổ như vậy. Quỷ nói: "Tại nó quyên tiền người ta, lấy danh nghĩa là làm phước, nhưng mà nó lại đem đi cờ bạc, cho nên phải phạt tội nó như vậy". Người ấy lại hỏi quỷ: "Có cách gì để cứu anh mình chăng?" Quỷ nói: "Phải ăn năn sám hối thì khỏi".
Đến khi người bị quỷ bắt lầm sống lại, nhớ việc mình thấy dưới âm phủ, bèn đi qua chùa Tập Phước để thăm người anh đang tu tập ở đó. Tới nơi thấy anh nằm trong kẹt nhà, cái chân bị treo lên do ở bắp vế mọc một cái mụt ung nhọt lớn. Cảnh tượng y như chuyện thấy dưới âm phủ, thì lấy làm sợ hãi, hỏi anh làm sao mà phải treo chân lên? Người anh nói: "Tao đau cái ung độc dữ quá, nếu không treo chân lên, thì nó đau thấu ruột gan." Người em kể lại mọi việc mình đã thấy dưới âm phủ cùng các lời quỷ nói, thì người anh thất kinh ăn năn sám hối, qua ít ngày chỗ ung độc lành; từ ấy mới trở nên một ông thầy chùa tốt.
Lời bàn của tác giả: Đứa tiểu nhân thường nói chừng nào xuống địa ngục sẽ hay; mà chẳng biết những sự tai ương hoạn nạn ở đời này chẳng khác gì hình phạt dưới địa ngục.