Chưa xemBởi Tuệ Phúc
Srinivasa Ramanujan là một nhà toán học huyền thoại của Ấn Độ.
Nhà toán học Ramanujan sinh ra vào năm 1887 trong một gia đình nghèo ở Ấn Độ. Theo lời kể của cha mẹ, ngay từ hồi nhỏ ông đã sớm thể hiện đam mê của mình với toán học...Ramanujan được nhận vào trường đại học với kết quả xuất sắc và đã dành hàng đêm để nghiên cứu toán học. Và một điều cực kỳ lạ lùng đã xảy ra sau đó: mỗi lần ông ngủ thiếp đi, ông đều mơ gặp nữ thần Ấn Độ Namagiri!
Ramanujan cho biết, Nữ thần đã đến thăm ông mỗi ngày trong những giấc mơ và đã cho ông nhiều gợi ý. Và mỗi sáng thức dậy, Ramanujan đều cẩn thận ghi chép lại những công thức mà mình đã được học vào đêm qua một cách đơn giản nhất có thể. Chỉ vài năm sau đó, ông đã ghi chép được tổng cộng 3.900 công thức phức tạp!

Tuy nhiên, điều bi hài là vào thời của Ramanujan, trình độ toán học của Ấn Độ tương đối thấp, các giáo viên đã không hiểu những công thức này và cho rằng chúng… vô nghĩa. Sau đó Ramanujan liên lạc với nhà toán học Anh G.H. Hardy, và làm việc với ông ta trong 5 năm. Trong 5 năm hợp tác, họ công bố 29 công trình lớn. Nhưng khi bệnh lao trở nặng, Ramanujan qua đời ở tuổi 32 (1920).
Trước lúc mất, ông còn được Nữ thần ban cho ông một công thức mà ông không thể hiểu nổi. Mãi đến năm 2012, người ta mới phát hiện công thức ấy có ý nghĩa trong nghiên cứu lỗ đen – một khái niệm mà 100 năm trước chưa hề tồn tại. Điều này càng khiến thế giới kinh ngạc trước sự kỳ diệu từ giấc mơ và niềm tin tâm linh của Ramanujan.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Tam_Tu_Bi
Trong Thế chiến thứ I, rất nhiều binh lính đã tử trận vì vết thương nhiễm trùng quá nặng, nhưng chất sát trùng khi đó lại không đủ hiệu nghiệm để sát khuẩn vết thương, vì vậy rất nhiều binh sĩ phải nhận cái chết đau đớn, từ từ trong cái nhìn bất lực của đội quân y.

Bác sĩ Alexander Fleming, một nhà vi khuẩn học khi đó gần 40 tuổi làm việc tại bệnh viện Saint Mary ở London, đã gửi một bài báo cho tạp chí y khoa Lancet, lý giải tại sao những chất sát trùng quân đội sử dụng thậm chí còn làm vết thương trở nên trầm trọng hơn.
Thực tế, chúng chỉ có tác dụng sát khuẩn bề mặt, còn với những vết thương sâu, chúng hoàn toàn vô dụng. Ông khuyên quân đội nên ngừng sử dụng những chất sát khuẩn đó nhưng không được, bởi “thuốc tiên” chưa xuất hiện, những người lính bị thương vẫn phải quằn quại với cơn đau của mình.

Kết thúc Thế chiến, ám ảnh với những cái chết chậm rãi mà đau đớn của binh sĩ, ông dành nhiều công sức nghiên cứu, thực hiện hàng trăm thí nghiệm mong tìm ra loại chất kháng khuẩn cực mạnh. Nhưng việc ông làm như đãi cát tìm vàng, có lẽ phải thực hiện thêm hàng nghìn thí nghiệm với hàng nghìn hợp chất khác nữa mới mong ra kết quả.

Mùa hè năm 1928, sau quãng thời gian dài lâm vào bế tắc, ông quyết định trở về Scotland nghỉ ngơi ít ngày. Và đây chính là bước ngoặt của câu chuyện, khi trở lại phòng thí nghiệm, ông phát hiện ra mình đã quên đậy nắp một số đĩa nuôi cấy vi khuẩn.
Và ở một đĩa nuôi cấy, nơi có rất nhiều mảng nấm mốc xanh kỳ lạ. Soi dưới kính hiển vi, ông bàng hoàng lẫn vui mừng nhận ra những mảng vi khuẩn xung quanh mảng mốc đều chết hết. Ngày 7/3/1929, người ta biết tới hợp chất kỳ diệu đó với cái tên penicillin.

“Khi tôi thức dậy vào ngày 28/9/1928, tôi không có ý định làm một cuộc Cách mạng y học với việc phát hiện ra chất kháng khuẩn đầu tiên trên thế giới hay một “sát thủ diệt vi khuẩn”. Nhưng có lẽ đó chính là điều tôi đã làm.” bác sĩ Alexander Fleming phát biểu.

Chỉ nhờ một sơ suất nhỏ của bác sĩ, việc không đóng nắp đĩa cấy khuẩn, ông đã góp phần cứu hàng triệu người trong Thế chiến II nói riêng và triệu triệu người bị thương sau này. Năm 1945, ông nhận giải Nobel sinh lý học và y khoa cho những đóng góp to lớn của mình với nền y học thế giới.

Nguồn internet.