- Thứ 5 Tháng 12 04, 2014 9:41 am
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 12/08/2024
DThanh xin kể câu chuyện vô hình do DT chứng kiến.
Vào năm 1995, sát cạnh bên trái nhà cũ của DT có một khoảng đất trống rộng hơn 4000m2, trước đó là cái kho của một công ty bị bỏ hoang, ở đó có hai dãy nhà và khoảng đất trống ở giữa rất rộng, những thanh niên quanh xóm thỉnh thoảng trèo rào vào đó tổ chức nhậu nhẹt. Một hôm như thường lệ, buổi trưa họ lại rủ nhau qua đó nhậu, trong lúc nhậu họ nói chuyện về khu đất có ma, một người trong số họ sau khi bị đám bạn thách thức, người này lại ở căn nhà sát vách bên phải nhà của DT, vì chỉ là bạn ở xa đến ở nhờ nên đang lúc hứng chí mới nhặt mấy viên sỏi ở gần đó ném vào mấy bụi cỏ, vừa ném vừa la to: “Ma hả, có ngon ra mặt chơi với tao nè, có ngon thì ra đây…”
Sau khi tiệc tàn, ai về nhà nấy. Đến khoảng 3 giờ chiều, DT nghe có tiếng ồn ào của nhà bên cạnh nên chạy ra xem. Nghe mọi người kể về người thanh niên ném đá lúc trưa. Không biết sao tự nhiên khi ngủ dậy, cái mặt sưng to, giống y như mặt một con heo, sợ quá đang ngồi khóc, và đóng kín cửa phòng không dám ra ngoài. Mãi đến 5-6 giờ chiều, bà chủ nhà đi bán về, nghe chuyện mới tức tốc ra chợ mua hoa quả, đem qua bên bãi đất trống khấn xin. Đến tối thì cậu kia mới được trở lại như cũ.
Kể ra khu đất đó cũng có vấn đề, sau đó không lâu, những người chủ của khu đất đó ký hợp đồng may mặc với một chủ đầu tư người nước ngoài, họ tổ chức tuyển công nhân may rất lớn. Trong lúc đang tuyển dụng, người nước ngoài lên máy bay về nước có việc, và người đó đã chết ngay trên chuyến bay đó. Còn người trực tiếp đứng ra ký hợp đồng với người nước ngoài thì không lâu sau đó đột quỵ và ngồi xe lăn, trí óc thì như một đứa trẻ rất tội. Mọi người đều nói vì họ làm ăn mà không thấy cúng kiếng gì cả.
Lúc DT mua nhà và xây mới năm 1993 (căn nhà này là của một người bảo vệ được cấp miếng đất đó để ở). Khi dọn đến ở được một tháng, gặp ai cũng hỏi ở trong nhà đó có thấy gì không? DT thật sự chẳng thấy gì, thì họ mới kể rất nhiều người mua mà không ở được, họ nói cứ nằm xuống ngủ là bị hất văng xuống giường, con cái thì đau ốm liên miên,... Nhưng DT thì lại không thấy gì, chỉ biết cứ rằm hoặc mùng một đều có mâm cúng ngoài trời. Lúc đó chỉ biết cúng thổ thần trong đất trong đai thôi. Bây giờ được học đạo, DT mới được hiểu thêm về thế giới vô hình chứ lúc trước cũng không tin lắm. Nghe kể chuyện ma cũng giống như kể chuyện chơi cho vui là chính.
Vào năm 1995, sát cạnh bên trái nhà cũ của DT có một khoảng đất trống rộng hơn 4000m2, trước đó là cái kho của một công ty bị bỏ hoang, ở đó có hai dãy nhà và khoảng đất trống ở giữa rất rộng, những thanh niên quanh xóm thỉnh thoảng trèo rào vào đó tổ chức nhậu nhẹt. Một hôm như thường lệ, buổi trưa họ lại rủ nhau qua đó nhậu, trong lúc nhậu họ nói chuyện về khu đất có ma, một người trong số họ sau khi bị đám bạn thách thức, người này lại ở căn nhà sát vách bên phải nhà của DT, vì chỉ là bạn ở xa đến ở nhờ nên đang lúc hứng chí mới nhặt mấy viên sỏi ở gần đó ném vào mấy bụi cỏ, vừa ném vừa la to: “Ma hả, có ngon ra mặt chơi với tao nè, có ngon thì ra đây…”
Sau khi tiệc tàn, ai về nhà nấy. Đến khoảng 3 giờ chiều, DT nghe có tiếng ồn ào của nhà bên cạnh nên chạy ra xem. Nghe mọi người kể về người thanh niên ném đá lúc trưa. Không biết sao tự nhiên khi ngủ dậy, cái mặt sưng to, giống y như mặt một con heo, sợ quá đang ngồi khóc, và đóng kín cửa phòng không dám ra ngoài. Mãi đến 5-6 giờ chiều, bà chủ nhà đi bán về, nghe chuyện mới tức tốc ra chợ mua hoa quả, đem qua bên bãi đất trống khấn xin. Đến tối thì cậu kia mới được trở lại như cũ.
Kể ra khu đất đó cũng có vấn đề, sau đó không lâu, những người chủ của khu đất đó ký hợp đồng may mặc với một chủ đầu tư người nước ngoài, họ tổ chức tuyển công nhân may rất lớn. Trong lúc đang tuyển dụng, người nước ngoài lên máy bay về nước có việc, và người đó đã chết ngay trên chuyến bay đó. Còn người trực tiếp đứng ra ký hợp đồng với người nước ngoài thì không lâu sau đó đột quỵ và ngồi xe lăn, trí óc thì như một đứa trẻ rất tội. Mọi người đều nói vì họ làm ăn mà không thấy cúng kiếng gì cả.
Lúc DT mua nhà và xây mới năm 1993 (căn nhà này là của một người bảo vệ được cấp miếng đất đó để ở). Khi dọn đến ở được một tháng, gặp ai cũng hỏi ở trong nhà đó có thấy gì không? DT thật sự chẳng thấy gì, thì họ mới kể rất nhiều người mua mà không ở được, họ nói cứ nằm xuống ngủ là bị hất văng xuống giường, con cái thì đau ốm liên miên,... Nhưng DT thì lại không thấy gì, chỉ biết cứ rằm hoặc mùng một đều có mâm cúng ngoài trời. Lúc đó chỉ biết cúng thổ thần trong đất trong đai thôi. Bây giờ được học đạo, DT mới được hiểu thêm về thế giới vô hình chứ lúc trước cũng không tin lắm. Nghe kể chuyện ma cũng giống như kể chuyện chơi cho vui là chính.