Chưa xemBởi ẩn-danh
T với em từng thân thiết. Qua một lần mâu thuẫn thì cả hai không chơi chung nữa. Sau đó, em thân với một bạn khác tên L, L đối lập với T về tính cách là rất hiền lành vì bạn theo pháp môn Tịnh Độ. Khi thân với L thì em thấy đỡ bị stress hơn do không còn dính dáng vào những lần tụ tập chơi bời rồi cãi vã như hồi còn thân với T. Có lần, em và L cùng chiến thắng một trò chơi trong khi T bị thua. Từ đó, T bày nhiều trò để chọc phá nhưng đều bị em làm lơ nên T chuyển sang nhắm vào ăn hiếp cô bạn hiền lành kia. Gần đây, lớp có nhận áo lớp để mặc dịp trại. Thấy em không có bên cạnh L nên T đến ép đòi đổi lấy áo của L. L không chịu nhưng T cứ làm khó dễ nên L đành phải chịu. Về nhà, thấy áo mặc thùng thình không vừa người nhưng L cũng không biết làm gì hơn. L kể lại cho em nghe thì em vừa tức cái thái độ vênh váo, thấy hiền ức hiếp của T mà em cũng tức sao L lại hiền đến thế? Em định sẽ báo cho GVCN để làm việc với T (vì T cũng chính là người đi đặt áo lớp và thu tiền), điều này cũng sẽ dẫn đến nhiều tranh cãi.

Nhưng em nghĩ lại cũng do L đã đồng ý đổi, còn T ngang ngược như vậy nhưng đâu thể ép buộc, nếu L không đồng ý thì đã không xảy ra chuyện. Em cũng nghĩ phải chăng đó là Thiên ý và nên chấp nhận, đợi tới lúc L được dẫn dắt cho khôn sáng hơn còn T thì bị trừng phạt. Nếu không học đạo thì em đã không có được suy nghĩ như vậy. Nhưng em cũng không biết như thế có phải là nhu nhược không. Em nên chấp nhận để L bị thiệt thòi hay nên giúp L lên tiếng vì em cũng cảm thấy một phần L bị bắt nạt là do bản thân làm liên luỵ.

Mong được sự chỉ bảo của huynh, tỉ.
(ẩn danh)
Chưa xemBởi Triệu Thông
Chào bạn,

Mình thấy việc này rất đơn giản, vì nếu các bạn còn đi học thì chắc đều là tuổi trẻ, tuổi trẻ không cần nghĩ nhiều. Ở trong trường học hay ra đời gì cũng vậy. Mạnh được yếu thua. Nếu bạn T đã có tính cách mạnh dạn và có phần bắt nạt bạn L, thì chỉ có L là người quyết định nhẫn nhịn cho qua hoặc phản đối lật lại. Nếu tính L đã hiền lành là biết không cạnh tranh lại T, nên nhường được thì cứ nhường cho yên thân.

Còn nếu ẩn danh (AD) vẫn là bạn tốt của T, thì nên phải trái nhỏ nhẹ tâm sự, khuyên can bạn hành vi ức hiếp như vậy là không tốt, và có thể hỏi lại T, "Nếu có ai ức hiếp T như vậy T thấy sao?". Và trích dẫn lời dạy của đạo (nếu bạn T theo thiên chúa giáo) "Nếu không thích điều gì người khác làm với mình, thì đừng làm như vậy với người khác". Mong bạn T sẽ hiểu ra mà không tiếp tục làm cho L. buồn nữa.

Thân mến,
Triệu Thông
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi muathu
Chào bạn,

Muathu đọc xong chuyện của bạn mà thấy ngộ nghĩnh ghê, ở đây muathu không rõ T đã làm khó làm dễ với L như thế nào? Muathu nghĩ: T làm vậy với L chủ yếu để chọc tức bạn vì thực tế T từng làm vậy mà bạn đã lơ đi, mà tính L như vậy thì cũng khó lòng mà phản kháng lại, bạn L đã học đạo từ từ cũng được dạy dỗ để khôn sáng, và nếu chuyện này không ảnh hưởng nhiều lắm đến L, theo muathu thì bạn nên tỏ ra làm lơ tiếp tục nhưng một mặt có thể nói sơ với L cách giải quyết để L tự chọn, còn về phần chiếc áo nếu thấy không đẹp thì có thể đem đến nhà may chỉnh sửa lại cũng rất dễ dàng. Còn nếu chọn cách báo cô giáo chủ nhiệm thì người làm điều đó phải là L chứ không nên là bạn, như bạn đã nói nếu bạn làm thì có lẽ sẽ bị phiền vì T có thể chối là do L đồng ý đổi mà, lúc đó bạn lại không biết giải quyết sao, L lại yếu đuối, nên cuối cùng T lại đạt được mục đích là khiến bạn tức giận.

Muathu nghĩ làm người nên tránh bạn bớt thù, cái nào hóa giải được thì nên tìm cách hòa giải, không nên giữ mãi trong lòng, còn những người mình không hòa giải được thì tốt hơn nên tránh để thời gian làm điều đó và cuộc sống cũng cần cho L bài học để giải quyết để trưởng thành hơn, là người bạn tốt không hẳn lúc nào cũng đương đầu ra để giúp bạn để tránh bạn ỷ lại mình, mà có thể chỉ dẫn cho bạn con đường để bạn tự hoàn thiện mình.