- Thứ 7 Tháng 6 06, 2026 7:22 pm
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ.
Con kính đảnh lễ Đức Thầy.
Em kính chào Sư huynh Triệu Nghĩa cùng các sư huynh, tỷ và bạn đạo.
Trước hết, con xin cảm ơn những bài chia sẻ vô cùng hữu ích từ các sư huynh, tỷ, các bạn về chủ đề này.
Thực tế con thấy:
Khi gặp người có cái tôi lớn, trước một vấn đề dù mình sai ít họ sai nhiều, nếu mình càng thanh minh họ càng tỏ ra khó chịu và họ bắt đầu nói cùn để dành phần đúng về họ. Lúc này con chọn im lặng để mọi chuyện dừng ở đó. Mặc dù hơi ấm ức xíu nhưng con chọn bình yên thay vì hơn thua. Sau đó con xét lại nguyên nhân để thấy mình sai chỗ nào từ đó rút kinh nghiệm để sửa. Đồng thời con cũng nhận diện cái sai của đối phương để con cố không làm điều như vậy với người khác.
Thông thường, tâm lý người đời ai cũng thích được ghi nhận cái tốt, ít ai vui vẻ thừa nhận khi bị nhắc nhở điều lỗi. Vì vậy với con cái khi chúng làm tốt con khen ngợi cái tốt chúng làm được, nếu có lỗi con sẽ chỉ ra để chúng nhận thấy mà sửa. Còn người ngoài, hay người trên, dù họ có lỗi con sẽ tránh việc phán xét, nói lỗi họ (ngoại trừ một số ít trường hợp con khá thân, khá hiểu tính họ, biết họ sẵn sàng lắng nghe và tiếp thu ý kiến thì con có thể góp ý riêng với họ sao cho khéo léo để tránh chạm tới lòng tự tôn của họ). Còn nữa, con chỉ quan sát, nhìn cái sai của họ để rút bài học cho mình là đủ.
Gần đây trên mạng xã hội xảy ra nhiều vụ bạo lực học đường. Qua đó có người cho rằng cần dạy con cái phản kháng lại khi bị bạn bắt nạt. Bạn đánh thì đánh lại, bạn chửi thì chửi lại. Con nghĩ làm vậy là đang dạy sai cách. Bởi đánh để hơn thua dễ dẫn đến vòng xoáy bạo lực. Còn dạy trẻ tự vệ nhằm bảo vệ an toàn của mình là quyền chính đáng. Và để an toàn hơn cho con cái, nên chăng hướng cho con cái hạn chế tiếp xúc, va chạm với những người bạn ngỗ ngược hay gây chuyện, để tránh rước họa vào thân.
Bản thân con, gần đây khi biết phản ứng chậm lại cũng giúp con nhận diện được cái tâm của mình hiện thời như thế nào. Mình gọi tên được nó đang tham, chấp, ích kỷ, thể hiện cái tôi hay đang sân si… và tự trong tâm mình nghĩ lại "Ồ! mình là người có tu học, sao lại hành xử vậy?" Con tự xấu hổ, tự kiểm điểm, tự sám hối và nhờ đó biết dừng lại và không đi quá xa mà chuốc thêm phiền não, bất an hay tệ hơn là tạo thêm nghiệp. Tuy nhiên, có lúc con đã làm được, có lúc con vẫn trượt bài ạ.
Được tu học đạo Trời là niềm hạnh phúc lớn trong cuộc đời con. Nhờ tu học con nhận thấy mình khác hồi chưa tu. Trước hành xử toàn theo bản năng, theo cảm tính do tham, sân, si… dẫn dắt. Càng tu học, càng nhận rõ mình đang được Chư Vị nhắc nhở, giúp mình biết dừng đúng lúc, biết đúng mà làm, biết sai để sửa, giúp tâm tánh ngày một thay đổi theo hướng tích cực hơn. Con phần nào biết buông bỏ, biết chấp nhận, biết bằng lòng, nhờ đó giúp con đối diện với mọi chuyện thuận ý hay nghịch ý đều nhẹ nhàng mau qua hơn.
Con học trò nhỏ kính dập đầu tạ ơn Tổ, Thầy đã dày công chỉ dạy đạo cho con. Con nguyện cố gắng tu học, sửa mình sao cho ngày càng xứng đáng là học trò được học dưới mái trường VTHB có cả Thầy hữu hình và Thầy trong vô hình dạy bảo, rèn giũa.
Con Thienluong kính lễ.
Con kính đảnh lễ Đức Thầy.
Em kính chào Sư huynh Triệu Nghĩa cùng các sư huynh, tỷ và bạn đạo.
Trước hết, con xin cảm ơn những bài chia sẻ vô cùng hữu ích từ các sư huynh, tỷ, các bạn về chủ đề này.
Thực tế con thấy:
Khi gặp người có cái tôi lớn, trước một vấn đề dù mình sai ít họ sai nhiều, nếu mình càng thanh minh họ càng tỏ ra khó chịu và họ bắt đầu nói cùn để dành phần đúng về họ. Lúc này con chọn im lặng để mọi chuyện dừng ở đó. Mặc dù hơi ấm ức xíu nhưng con chọn bình yên thay vì hơn thua. Sau đó con xét lại nguyên nhân để thấy mình sai chỗ nào từ đó rút kinh nghiệm để sửa. Đồng thời con cũng nhận diện cái sai của đối phương để con cố không làm điều như vậy với người khác.
Thông thường, tâm lý người đời ai cũng thích được ghi nhận cái tốt, ít ai vui vẻ thừa nhận khi bị nhắc nhở điều lỗi. Vì vậy với con cái khi chúng làm tốt con khen ngợi cái tốt chúng làm được, nếu có lỗi con sẽ chỉ ra để chúng nhận thấy mà sửa. Còn người ngoài, hay người trên, dù họ có lỗi con sẽ tránh việc phán xét, nói lỗi họ (ngoại trừ một số ít trường hợp con khá thân, khá hiểu tính họ, biết họ sẵn sàng lắng nghe và tiếp thu ý kiến thì con có thể góp ý riêng với họ sao cho khéo léo để tránh chạm tới lòng tự tôn của họ). Còn nữa, con chỉ quan sát, nhìn cái sai của họ để rút bài học cho mình là đủ.
Gần đây trên mạng xã hội xảy ra nhiều vụ bạo lực học đường. Qua đó có người cho rằng cần dạy con cái phản kháng lại khi bị bạn bắt nạt. Bạn đánh thì đánh lại, bạn chửi thì chửi lại. Con nghĩ làm vậy là đang dạy sai cách. Bởi đánh để hơn thua dễ dẫn đến vòng xoáy bạo lực. Còn dạy trẻ tự vệ nhằm bảo vệ an toàn của mình là quyền chính đáng. Và để an toàn hơn cho con cái, nên chăng hướng cho con cái hạn chế tiếp xúc, va chạm với những người bạn ngỗ ngược hay gây chuyện, để tránh rước họa vào thân.
Bản thân con, gần đây khi biết phản ứng chậm lại cũng giúp con nhận diện được cái tâm của mình hiện thời như thế nào. Mình gọi tên được nó đang tham, chấp, ích kỷ, thể hiện cái tôi hay đang sân si… và tự trong tâm mình nghĩ lại "Ồ! mình là người có tu học, sao lại hành xử vậy?" Con tự xấu hổ, tự kiểm điểm, tự sám hối và nhờ đó biết dừng lại và không đi quá xa mà chuốc thêm phiền não, bất an hay tệ hơn là tạo thêm nghiệp. Tuy nhiên, có lúc con đã làm được, có lúc con vẫn trượt bài ạ.
Được tu học đạo Trời là niềm hạnh phúc lớn trong cuộc đời con. Nhờ tu học con nhận thấy mình khác hồi chưa tu. Trước hành xử toàn theo bản năng, theo cảm tính do tham, sân, si… dẫn dắt. Càng tu học, càng nhận rõ mình đang được Chư Vị nhắc nhở, giúp mình biết dừng đúng lúc, biết đúng mà làm, biết sai để sửa, giúp tâm tánh ngày một thay đổi theo hướng tích cực hơn. Con phần nào biết buông bỏ, biết chấp nhận, biết bằng lòng, nhờ đó giúp con đối diện với mọi chuyện thuận ý hay nghịch ý đều nhẹ nhàng mau qua hơn.
Con học trò nhỏ kính dập đầu tạ ơn Tổ, Thầy đã dày công chỉ dạy đạo cho con. Con nguyện cố gắng tu học, sửa mình sao cho ngày càng xứng đáng là học trò được học dưới mái trường VTHB có cả Thầy hữu hình và Thầy trong vô hình dạy bảo, rèn giũa.
Con Thienluong kính lễ.