Chia sẻ kinh nghiệm thực tế của bạn đạo về trị bệnh, dinh dưỡng, làm đẹp... từ nguyên liệu thiên nhiên
Nội quy - Khuyến cáo: Kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe, chữa bệnh chỉ mang tính tham khảo. Bạn đọc nên thận trọng khi áp dụng vì cơ thể mỗi người mỗi khác, sẽ có những phản ứng khác nhau. Thần dược với người này cũng có thể là độc dược với người khác (Tham khảo). Hãy thử dùng với liều lượng nhỏ để tránh cho cơ thể bị những phản ứng bất ngờ và chỉ nên thử nghiệm với những bệnh thông thường. Bệnh nặng nên tham vấn với bác sĩ.
Liệu pháp day bấm huyệt cũng không nên áp dụng tùy tiện vì nếu làm không đúng có thể dẫn đến những biến chứng nguy hiểm.
Chưa xemBởi Tuệ San
Chào các bạn,

Gần đây Tuệ San nhận thấy rất nhiều trẻ em bị chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ một cách dễ dàng cẩu thả, và bị cho uống thuốc trong thời gian dài khiến các bé dần bị tê liệt hệ thần kinh, mất khả năng ngôn ngữ, trở nên khờ dại hơn. Tình trạng này thật đáng báo động, nên TS viết bài hy vọng các phụ huynh nếu có con em rơi vào tình huống này thì biết để né được cảnh biến các em từ trâu lành thành trâu què.

Về chuyên môn, Tuệ San là thạc sĩ có bằng cấp trong lĩnh vực này, và có kinh nghiệm dạy trẻ tự kỷ từ năm 2000 đến nay, từ năm 2004 thì có thành lập trung tâm can thiệp cho trẻ rối loạn phổ tự kỷ cho đến khi vào Nam, TS đã đào tạo nhiều lớp giáo viên và dạy hàng ngàn trẻ em mắc hội chứng này. Thông qua các sách vở tài liệu mà TS được đọc thì người ta vẫn chưa tìm ra nguyên nhân thực sự gây nên hội chứng tự kỷ. Cũng vì thế mà chưa có thuốc chữa, nhưng bác sĩ vẫn kê đơn thuốc cho trẻ uống. Thuốc đó ngoài thuốc bổ não thì còn có cả thuốc chữa động kinh, nằm trong hệ thống thuốc dành cho bệnh nhân tâm thần. Trẻ uống vào sẽ dần dần bị tê liệt hệ thần kinh, bị thoái lùi, mất trí khôn.
Khi nhận dạy trẻ, TS vẫn luôn yêu cầu cha mẹ không cho trẻ uống thuốc, trừ những trường hợp hành vi của bé quá mất kiểm soát thì TS phải đồng ý cho bé uống một thời gian ngắn.

Gần đây, thông qua các phụ huynh đã liên hệ với TS xin tư vấn, TS nhận thấy việc thăm khám, chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ cho trẻ đã trở nên cẩu thả và hời hợt hơn rất nhiều. Cùng với đó việc trị liệu thường gắn liền với thuốc tây. Các bậc cha mẹ, các giáo viên mầm non, các bác sĩ ở bệnh viện, kể cả bác sĩ không có chuyên môn tự kỷ, họ đều dựa vào vài đặc điểm bên ngoài của trẻ như ít nói, ít chơi với bạn bè, nhút nhát mà vội vàng và dễ dàng kết luận rằng trẻ ĐÃ BỊ BỆNH TỰ KỶ.

Rõ ràng những đứa trẻ đó đã biết nói, biết giao tiếp bình thường hoặc gần như bình thường, nhận biết được bản thân và xung quanh, có kỹ năng cơ bản để tự lập phù hợp với độ tuổi. Thậm chí chúng còn biết quan tâm, để ý đến cảm xúc của cha mẹ, biết lo lắng khi cha mẹ buồn… Nhưng ở lớp chúng ít nói, ít chơi với bạn bè và thường từ chối các hoạt động chung của lớp. Khi được cô giáo nhắc nhở thì chúng chỉ biết gào khóc (theo lời cô kể). Thậm chí cô nhắc nhở các bạn khác trẻ cũng khóc. Cô giáo đem những dấu hiệu đó để nhắc nhở cha mẹ trẻ cho trẻ đi khám và cô cũng tự kết luận luôn rằng trẻ bị bệnh tự kỷ. Cha mẹ trẻ đưa đi khám ở vài nơi khác nhau thì đều được kết luận rằng con mình bị rối loạn phổ tự kỷ và phải dùng thuốc để trị liệu.

Trong lúc cha mẹ trẻ còn đang bối rối thì giáo viên tiếp tục ép gia đình đưa trẻ đi điều trị tự kỷ chuyên biệt, chỉ cho gia đình đi khám lại ở những chỗ khác và tệ hơn cả là nếu trẻ không uống thuốc, thì nhà trường sẽ không nhận trẻ. Giáo viên còn tỏ rõ thái độ phân biệt và miệt thị trẻ.

Có những trẻ bị ốm sốt được cha mẹ đưa đi khám tai mũi họng, sau vài biểu hiện của trẻ ở phòng khám, bác sĩ đó cũng thản nhiên nói: đứa bé này bị bệnh tự kỷ rồi!
Nhiều cha mẹ vì không có đủ hiểu biết nên giáo viên và bác sĩ nói gì cũng tin và đâm ra lo lắng. Họ vì những lý do như không có thời gian để tự dạy con, không có đủ kiến thức, không thể nghỉ việc .v.v để phó mặc con mình làm con chuột bạch cho giáo viên và bác sĩ thí nghiệm.
Hậu quả là những đứa trẻ, từ nhanh nhẹn thành lờ đờ; từ biết nói thành mất ngôn ngữ; từ khôn lanh thành chậm khôn…..

TS xin kể hai trường hợp điển hình mà TS mới tư vấn gần đây.
Trường hợp 1: Bé trai 6 tuổi tên H ở thành phố Hồ Chí Minh
Lúc H 2 tuổi H đã biết nói câu dài, biết đếm đến 100, hát được cả bài hát dù có từ còn ngọng. Hồi nhỏ có một lần H bị lên cơn co giật và chỉ đúng 1 lần đó. Bác sĩ khám cho là bé bị tự kỷ. Từ đó đến nay H đã học ở hai trung tâm trị bịnh tự kỷ khác nhau, trung tâm nào cũng yêu cầu mẹ H phải cho con uống thuốc thì mới nhận H.
Nay H 6 tuổi và đã uống thuốc được 4 năm thì H không còn nói được, không thể đi lại chạy nhảy như hồi bé, bị khó khăn trong vận động hàm và vận động tay chân. Chính mẹ H cũng nói “Em biết con mình bị chậm đi do uống thuốc tây nhưng em không thể ngừng cho con uống vì trung tâm bắt buộc con phải uống, và vì con thích uống”.
Sau khi nghe mẹ H nói thế thì TS cũng từ chối dạy H vì TS biết chẳng thể dạy được gì cho bé.

Trường hợp 2: Bé trai 4 tuổi tên T ở Hà Nội
TS chỉ tiếp xúc với bé qua video call nhưng thấy bé rất hoạt bát, nói năng đối đáp bình thường, hiểu biết thậm chí có phần trội hơn so với tuổi. T biết tìm cách lấy lòng để xin xỏ mẹ, biết quan tâm lo lắng cho mẹ, biết động viên các chị gái. T đã hoàn toàn tự lập trong các kỹ năng tự phục vụ bản thân cơ bản nhất. Trước người lạ, ở nơi đông người T cũng dễ dàng thể hiện bản thân và giao tiếp với người khác. Nhưng ở lớp T gần như không nói gì với cô, với bạn. T luôn im lặng, tránh né các hoạt động tập thể và rất hay khóc dù cô chỉ nhắc bạn khác. Mẹ cho T đi khám hai bệnh viện lớn ở Hà Nội, trường mầm non nơi T học cũng mời một nhóm chuyên viên về tự kỷ tới trường đánh giá cho T và các bạn. Kết luận là T bị tự kỷ- phải uống thuốc.

TS đã chỉ cho mẹ T các dẫn chứng cho thấy T đang phát triển phù hợp với độ tuổi. TS cũng gợi ý việc T không nói ở lớp có thể vì một va chạm nào đó từng xảy ra với cô. Mẹ không nên điều tra lại việc đó và cũng không cần quan tâm đến mấy cái phiếu định bệnh kia. Việc mẹ T cần làm bây giờ là chuyển lớp cho con, cho con tham gia các hoạt động ngoại khóa như học nhảy, học vẽ. Quan trọng nhất là mẹ T phải dành thời gian mỗi ngày ít nhất 1 tiếng nói chuyện, chơi cùng con.

Chỉ trong gần 2 tuần thì mẹ T đã gửi cho con những phản hồi vô cùng tốt, bé T đã hoàn toàn vui vẻ ở lớp.

Các cha mẹ khi thấy con mình có biểu hiện chậm nói, ít nói, nhút nhát, e dè thì trước tiên hãy dành nhiều thời gian bên con, kiên nhẫn để tìm hiểu rõ về con. Sau đó hãy đưa đi khám chuyên khoa để tham khảo thêm kiến thức từ bác sĩ nhưng chớ vội lo lắng trước những kết luận của bác sĩ. Việc đứa trẻ được cha mẹ dành nhiều thời gian hơn, trẻ được vui chơi đúng cách và được thấu hiểu đôi khi lại mở ra mọi nút thắt.

Tuệ San
Chưa xemBởi Hoa Duc
Hoa Đức rất cảm ơn bài viết hữu ích của Tuệ San. Hoa Đức cũng có bé 5 tuổi được chẩn đoán bị tự kỷ như bé T ở Hà Nội.
Hoa Đức rất lo lắng cho bé, cũng sợ bé bị uống thuốc thì khổ. Bé vẫn vui vẻ, hoạt bát với gia đình nhưng khi đến trường, bé lại nhút nhát với cô giáo và bạn bè và bé cũng hay khóc mà cô giáo không biết lý do.
Tuệ San đã chia sẻ như thế thì Hoa Đức sẽ dành nhiều thời gian nói chuyện với bé và cho bé học lớp năng khiếu mà bé thích.
Cám ơn Tuệ San rất nhiều đã giúp Hoa Đức có cái nhìn khác hơn, trẻ con nhút nhát ở trường không phải là bệnh, không cần phải có chữa trị gì bằng thuốc, mà phải để cho bé được tự nhiên phát triển tánh cách của mình.
Hoa Đức
Chưa xemBởi Lá nhỏ
Kính thưa Tổ,Thầy.

Đọc xong chủ đề này con thấy rất hay và nhẹ nhõm ạ. Con cũng từng thắc mắc sao con nít giờ mắc bệnh rối loạn phổ tự kỷ nhiều như vậy. Lý do là gì?

Nhiều bậc cha mẹ đăng video con mình lên mạng nói rối loạn phổ tự kỷ hoặc tự kỷ vì có một số dấu hiệu xoay vòng, quay bánh xe, lắc đầu, chạy lăng xăng hoặc chậm nói. Con xem video thì thấy mấy bé bình thường. Chỉ trừ những trường hợp biểu hiện thật sự của bệnh.

Không biết bố mẹ rồi giáo viên có bị ảnh hưởng từ những video trên mạng khi nói về vấn đề rối loạn phổ tự kỷ, tự kỷ không nên thấy con mình có một vài dấu hiệu đó là rồi áp đặt vào con mình.

Con tìm hiểu vấn đề này cũng do bé sau nhà con 18 tháng chậm nói mà 18 tháng chưa nói được dễ bị rối loạn phổ tự kỷ làm con hoang mang ngang. Nhưng đến nay gần 22 tháng bé bắt đầu nói rồi ạ.

Còn bé lớn của con 3 năm mẫu giáo không thích đi học, tới trường không chơi, không nói chuyện với ai.
Con chở bé tới cổng trường là nét mặt bé buồn chán vì đi học không vui, ăn chậm cô la, mấy bạn đánh, rụt rè sợ đến nỗi không dám đi tiểu luôn. Khi ở nhà bé nói rất là nhiều, chỉ tới lớp là bé im ru. Đến mẫu giáo lớn đỡ hơn bắt đầu chơi và nói chuyện với vài bạn.

Con đọc nhiều bình luận trên mạng người thì cho con mình có dấu hiệu rối loạn phổ tự kỷ như là con nhìn máy quạt lâu. Người thì con mình cứ đi nhón gót chân, đứa thì chậm nói... rồi lo sốt vó... Làm con phân vân không biết khi nào diễn đàn có chủ đề nói về vấn đề này để mọi người hiểu rõ hơn. May quá hôm nay đọc được bài của tỷ TS như nói lên nỗi lòng con vậy.

Con Lá nhỏ.
Chưa xemBởi Pioneer
Pioneer xin chân thành cảm ơn bài viết rất hữu ích và có nghiệm chứng, và tinh thần trách nhiệm của người làm nghề như Tuệ San.

Pioneer cũng cảm ơn BBT của VTHB đã cho đăng những bài viết chất lượng này.
Kính chào
Chưa xemBởi Văn Nam
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ,
Con kính đảnh lễ Đức Thầy,
Văn Nam kính chào các Sư huynh tỷ và bạn đạo,

Con thấy việc lạm dụng thuốc tây liên quan đến thuốc an thần cho trẻ con rất là nguy hại cho trẻ.

Con có người chị gái năm nay 56 tuổi, chị không được bình thường như mọi người. Cơ thể của chị bị còi suy dinh dưỡng nặng nên gầy còm bé nhỏ như một bé gái 7, 8 tuổi. Chị không có khả năng nhận thức như người bình thường, và cũng không tự vệ sinh cá nhân cho mình được mà luôn phải có người chăm sóc cho chị.

Hồi ba má của con còn sống có kể cho con lý do mà chị bị như vậy như sau:
Thời chiến tranh Việt Nam, lúc đó ba của con đi lính (miền Nam), má và các anh chị của con ở cùng với ba trong khu gia binh. Chị của con lúc đó còn nhỏ xíu. Đêm đêm, doanh trại quân đội gần khu gia binh thường bị pháo kích, chị nghe tiếng pháo bị sợ hãi nên chị cứ khóc hoài. Ba của con mới cho chị uống thuốc an thần để chị ngủ, khỏi khóc nữa. Chị uống thuốc an thần thời gian dài nên mới bị như vậy.

Dạ, con xin hết.

Con kính
Văn Nam
Chưa xemBởi Sen Đá
Con xin kính đảnh lễ Đức Sư Tổ,
Con xin kính đảnh lễ Đức Thầy,
Kính chào các sư huynh tỷ cùng các bạn đạo,

Trước đây con có được học tầm soát cơ bản vấn đề tự kỷ, xin được chia sẻ ý kiến về chủ đề này.

Môi trường sống cũng ảnh hưởng lớn đến biểu hiện của trẻ, như trẻ được trò chuyện với người thân nhiều, được hướng dẫn, chơi cùng ba mẹ thì sẽ khác với những trẻ chỉ được cho xem tivi, điện thoại mà không có tương tác trực tiếp, vì trẻ em học hỏi thông qua quan sát và bắt chước mà không ai làm mẫu cho trẻ.
Ngoài ra, nếu đưa trẻ đi khám, cần lưu ý họ có dành thời gian đủ lâu cho trẻ không, một buổi đánh giá thông thường cần ít nhất 30 phút và có thể cần nhiều buổi mới có thể đưa ra kết luận, vì khi bước vào môi trường xa lạ, trẻ có thể cảm thấy không an toàn, sẽ thu mình không bộc lộ bản thân, dẫn đến đánh giá không chính xác.

Thêm nữa là tự kỷ cũng có nhiều mức độ, được gọi là phổ tự kỷ, nên không phải trường hợp nào cũng cần sử dụng thuốc. Một chuyên gia tâm lý trẻ em có chia sẻ là không nên xem tự kỷ là bệnh, mà các bạn tự kỷ nhìn cuộc sống một cách khác, phản ứng theo cách khác nên mình cần bước vào thế giới của con, tìm hiểu thế giới qua lăng kính của con và từng bước giúp con thích nghi với cuộc sống.

Con xin hết ạ.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi khachtrangian
Con kính lễ Đức Sư Tổ, Đức Thầy,

Con xin kể ra các trường hợp những trẻ mà người xung quanh cho rằng các em bị rối loạn phổ tự kỷ mà con biết.
Gia đình các em là hàng xóm trong khu phố con sống thời gian hơn chục năm trước:

1/ Nam, sinh khoảng năm 2015, ít nói nhưng hoạt bát biết phụ việc nhà, không được tới trường đi học. Con cũng không rõ em có được chữa trị hay thuốc men gì không.

2/ Nữ, sinh khoảng năm 2000, rụt rè và ít nói. Vài lần con có chạm mặt khi em 10 tuổi thì em biết chào hỏi con nhưng nhìn cách nói và cử chỉ hành động của em khá chậm chạp, hơi khó khăn. Gia đình em cũng hạn chế cho em tiếp xúc nhiều với hàng xóm, khi đến tuổi đi học chỉ được đưa tới trường và rước về là chui thẳng vào nhà. Năm 2015, em đã được cho đi Đức học, sau này lấy chồng và có 3 đứa con. Khi em về Việt Nam thăm nhà, thấy em và các con của em hoàn toàn khỏe mạnh, bình thường. Mới đây khi con hỏi lại mẹ của em về chuyện bệnh tình hồi nhỏ có chữa trị gì không thì bà ấy đáp là hồi đó nó không có bệnh, hồi đó chỉ là hiểu lầm. Bà nói vậy thì con cũng không hỏi thêm.

3/ Nữ, sinh khoảng năm 2008, từ nhỏ ít nói hầu như không được ra ngoài xóm chơi với bạn bè cùng tuổi, là con của một huấn luyện viên võ thuật cấp quốc gia. Biểu hiện cụ thể thì con không rõ lắm, chỉ nghe người nhà con kể là từ nhỏ cho đến nay em cũng không được đến trường mà luôn mời gia sư về nhà dạy. Bây giờ, khi em đã là thiếu nữ xinh xắn vẫn không giao tiếp với người ngoài và không làm được việc nhà. Ngoài ra con cũng không rõ có được chữa trị thuốc men liệu pháp gì không.

Trước đây, khi con chứng kiến những trường hợp đó, con và những người láng giềng đều nghĩ các em bị rối loạn phổ tự kỷ, ở dạng hiền và tỉnh táo, không gây hại gì cho gia đình hay xã hội.
Qua bài của bạn Tuệ San con hiểu ra việc trẻ em, thiếu niên hay thanh niên có biểu hiện ít nói hay có thái độ tách biệt với bạn cùng trang lứa, hay sợ đám đông có khi chỉ là do khúc mắc tâm lý cá nhân chứ chưa hẳn là rối loạn phổ tự kỷ. Biết đâu khi được chuyển đổi hoàn cảnh sống như em gái trong trường hợp số 2, em đã phát triển khỏe mạnh bình thường, và mẹ của em đó cũng không coi đó là bệnh. Trong khi 2 em trường hợp 1 và 3 đến lớn vẫn không được cải thiện.

Về khúc mắt tâm lý thì sự phân biệt đối xử từ cha mẹ, nhà trường, hay bạo lực học đường cũng là một vấn đề đáng xem xét. Gần đây con có xem các phim Hàn Quốc chuyên nói về tệ nạn bạo lực tại trường trung học như phim “Anh hùng yếu ớt” trên Netflix làm con cũng nhớ lại bản thân con thời trung học cũng hay bị những đứa lớn con hơn bắt nạt trong giờ ra chơi. Hay em trai con kể lại bị thằng bé cùng lớp 5 bắt xách cặp cho nó mỗi khi tan trường.

Con xin đóng góp những trường hợp đời thực mong mở thêm góc nhìn về chủ đề này. Kính mong Đức Thầy khai sáng thêm cho chúng con.

Con xin kính hết,
khachtrangian
Chưa xemBởi Giáng Tiên
Con kính lễ Tổ Thầy,
Xin chào các bạn,

Theo Giáng Tiên được biết thì thuốc cho chứng rối loạn phổ tự kỷ chỉ kềm chế hành vi chứ không chữa khỏi bệnh. Và thuốc không phải là thuốc bổ, mà là độc dược mang đến rất nhiều tác dụng phụ. Nếu cho trẻ uống bừa bãi, khi xảy ra vấn đề thì ai sẽ chịu trách nhiệm? Chỉ trong trường hợp thật sự cần thiết, như chụp não cho thấy có khiếm khuyết não, khiếm khuyết DNA hay rối loạn ribosome v.v. hoặc trẻ tự gây hại cho mình hay cho người khác, mới bất đắc dĩ phải dùng đến thuốc. Nhưng ngay cả như vậy cha mẹ cũng cần theo dõi sát và ngưng kịp thời để giảm tác hại.

Nếu khám y khoa mà không phát hiện bệnh của não, thì hãy quay qua tâm linh mà tìm đường cứu chữa. Bởi nếu không phải là do bệnh thể xác thì rối loạn phổ tự kỷ cũng giống như bệnh tâm thần, có các vị quỷ thần giữ xác để làm một số chuyện, dạy một số bài học.

Và đằng sau sự khác biệt, mỗi đứa trẻ có thể đang ẩn giấu một tài năng đặc biệt. Điều quan trọng là cha mẹ kiên nhẫn, đồng hành và tìm ra con đường phù hợp để con tỏa sáng. Có câu chuyện về một bé đi học không tập trung, không tiếp thu được chữ bị nhà trường phàn nàn. Người mẹ thương con đưa đi nhiều nơi chữa trị, đến một bác sĩ ông quan sát thấy đứa bé ngồi cứ lắc lư chân nên khuyên: “Cháu có năng khiếu vũ đạo, hãy cho cháu học nhảy thay vì ép học chữ.” Quả thật, sau đó em bé tỏa sáng và trở thành ngôi sao vũ đạo. Nhiều danh nhân thế giới từng như vậy:
  • Albert Einstein – nhà vật lý thiên tài, thuở nhỏ chậm nói, khó hòa nhập, nhưng tư duy vượt bậc.
  • Isaac Newton – nhà khoa học vĩ đại, ít giao tiếp, rất tập trung vào nghiên cứu.
  • Nikola Tesla – nhà phát minh, có hành vi ám ảnh lặp lại và rất nhạy cảm với môi trường.
  • Wolfgang Amadeus Mozart – thiên tài âm nhạc, nhạy cảm với âm thanh, nhiều hành vi đặc trưng.
  • Michelangelo – họa sĩ, nhà điêu khắc, thường thu mình, sống khép kín nhưng để lại kiệt tác bất hủ.
  • Thomas Jefferson – tổng thống Mỹ, cũng được cho là có nhiều đặc điểm của rối loạn phổ tự kỷ.
  • Temple Grandin – giáo sư, nhà khoa học nổi tiếng, đồng thời là người tự kỷ truyền cảm hứng, chia sẻ kinh nghiệm giúp thay đổi cách xã hội nhìn nhận người tự kỷ.
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Hướng Tâm
Gần nhà HT cũng có một bé trai, sinh ra nó đáng yêu, hoạt bát vô cùng, mập mạp và khỏe mạnh mà ai nhìn cũng chỉ muốn ẵm nó để nựng. Gia đình bé trai này thì có ông nội bao bọc cháu quá kỹ lưỡng, không cho cháu trèo cầu thang, không cho chạy đi chơi lung tung vì sợ cháu mình bẩn chân tay, đi đâu cũng bế nó trên tay mặc dù nó đã đến tuổi đi lại, chạy nhảy như bao đứa trẻ khác. Dần dần đứa bé đó lớn lên thì lại thấy trong mắt nó có sự vô định, mới đầu nó ít nói, sau này càng rõ rệt hơn khi nó không bao giờ nhìn vào ai đó, mắt cứ nhìn xung quanh cười nói một mình. Chân tay thì lỏng khỏng đi đứng không vững vàng, không còn sự hoạt bát cũng không nói chuyện với ai trong gia đình trừ mẹ nó.

Mẹ nó đưa đi chữa bao năm nay mà vẫn không khỏi, bây giờ thì coi như cuộc sống nó sau này phải nhờ có sự chăm sóc của người khác, hoàn toàn không nhận thức được nhiều nên không được đi học như các bạn. Tính theo tuổi thì năm nay nó phải được học lớp 5 rồi.

LDĐ:Trường hợp này, chúng ta có thể nghĩ nguyên nhân của chứng bệnh có phải là do sự bao bọc trẻ quá mức mà ra hay không? Hay còn có những nguyên nhân khác?
Hình đại diện của tài khoản
Chưa xemBởi Vô Lạc
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ!
Con kính đảnh lễ Đức Thầy!
Em kính chào sư huynh Triệu Nghĩa!

Kính thưa Tổ, Thầy, con xin phép được gửi ý hiểu của con về trường hợp tỷ Hướng Tâm đã nêu ở trên ạ.
Theo con hiểu thì việc một đứa trẻ được ông bà, cha mẹ bảo bọc, cưng chiều quá mức đi nữa thì cũng không thể biến một đứa trẻ từ khỏe mạnh, hoạt bát bình thường mà chuyển qua bất thường, đờ đẫn như vậy được. Mà những biểu hiện như mắt nhìn vô định, cười nói một mình, chân tay lỏng khỏng như trên bài đã nêu thì rất có thể bé đang có bệnh về tâm linh, có phần âm dựa vào.

Con được hiểu con người đến với thế gian nầy thường nghiệp nhiều hơn phước. Nếu cha mẹ thiếu phước thì đứa trẻ đó cũng sẽ là linh hồn không có phước để cùng với cha mẹ trả nghiệp lẫn nhau theo quy tắc cộng nghiệp. Đứa trẻ sẽ là gánh nặng cho cha mẹ, có thể bệnh tật, ốm đau, lớn lên thì hư hỏng khiến cha mẹ cả đời lao tâm, khổ tứ. Nếu cha mẹ mà biết tu, biết tích cóp âm đức thì may ra con cái mới được tốt đẹp, và dần dần được khỏi bệnh. Diễn đàn cũng đã có những trường hợp cha mẹ được điểm đạo để tu với Tổ Thầy thì con cái được khỏi bệnh tự kỷ, trở nên hoạt bát và phát triển bình thường.
Con xin hết ạ,
Con Vô Lạc