- Thứ 3 Tháng 1 04, 2022 10:42 am
KMVT Channel
Công Anh lược dịch
Jang Jaiswal - từng là một nhà trí thức vô thần người Ấn Độ - đã trải qua một ca phẫu thuật thay tim và thận kéo dài hơn 12 giờ đồng hồ. Trong quá trình đó, ông đã như chết đi và sau khi được trải nghiệm về thế giới bên kia ông đã trở thành một người duy tâm.
1. Trải nghiệm cận tử của Jang Jaiswal
Phóng viên: Ông có thể kể lại cho chúng tôi về cuộc phẫu thuật và những trải nghiệm cận tử mà ông đã trải qua vào năm ngoái không?
Jang Jaiswal: Vào ngày 22 tháng 11 năm ngoái, ngày hôm sau cuộc phẫu thuật cấy ghép tim và thận kéo dài hơn 12 tiếng, khi tôi tỉnh dậy sau cơn mê, thoạt đầu tôi hơi bất ngờ khi thấy mình nằm trên giường, sau đó thì tôi thấy rất thanh bình và hạnh phúc kỳ lạ. Đó không phải vì cuộc phẫu thuật thành công, mà là do những gì tôi trải qua trong quá trình phẫu thuật trong trạng thái bị gây mê. Tôi thấy mình đang đứng ở một thung lũng với những ngọn đồi bao quanh. Lúc đó cơ thể vật lý của tôi không ở đó, nhưng ý thức tôi thì đang hiện hữu nơi đó. Nơi ấy có rất nhiều cây mà cây thì chỉ có hai cành mà thôi. Trên trời có rất nhiều mây, tôi đứng dưới một bóng mây. Trước mắt tôi có nhiều người đứng quay mặt về vùng ánh sáng. Tôi chỉ có thể nhìn được dáng người của họ vì có nhiều tia sáng chiếu xuyên qua họ, cơ thể họ cứ như là trong suốt. Tôi không thể nhìn thấy được gương mặt họ.
Lúc đó tôi có nhiều câu hỏi và trong đầu tôi như nghe có ai đó đang giao tiếp với tôi bằng thần giao cách cảm. Khi tôi khởi lên một câu hỏi trong đầu thì ngay lập tức có câu trả lời dù tôi còn chưa hỏi xong. Rồi tôi nghe có ai đó nói về tôi: “Ồ, cuối mầy cùng đã đến rồi à!?”, “A thằng chó! Cuối cùng mày đã đến đây rồi!” – Đó là một cách nói khinh khi xúc phạm trong tiếng Ấn Độ dành cho những người hạ đẳng. Trong lòng tôi thắc mắc vì sao người ta gọi tôi là “thằng chó!.” Lập tức, trí tôi hiện lại những hoạt cảnh trong quá khứ, khi đó tôi đã nói rất nhiều lần: “Trên đời này không có Thượng Đế”, tôi đã có nhiều lần diễn thuyết để xác định không có Thượng Đế kéo dài gần 8 giờ đồng hồ trước nhiều người, tôi thấy lại những lúc tôi gặp gỡ những người thực hành những lễ nghi tôn giáo hay cầu nguyện thì tôi đã nói vào mặt họ rằng: "Trên đời làm gì có Thượng Đế! Sao mấy người làm mấy trò mê tín này làm gì?" Sau đó tôi hỏi: "Tôi đang ở đâu?”, tôi nhận được câu trả lời trong trí tôi bảo: “Anh biết rõ anh đang ở đâu mà!”.
Tôi thắc mắc tiếp: "Thượng Đế là ai? Thượng Đế là gì?" Câu trả lời là: "Anh biết tất cả những câu trả lời, hãy nhìn vào bên trong anh, lắng nghe bên trong của anh, mọi câu trả lời đều ở đó cả."
Và có ai đó bảo tôi: “Anh nghĩ anh là trung tâm của vũ trụ sao? Anh nghĩ anh là người quan trọng sao? Anh nghĩ anh có thể kiểm soát được mọi thứ sao? Không đâu! Anh không phải là trung tâm của vạn vật. Để tôi cho anh thấy trung tâm của vạn vật và vũ trụ trông ra sao". Tôi đi đến phía bờ vực thung lũng – một khoảng trống rất nhỏ giữa hai ngọn đồi; nhìn vào khoảng không đó tôi thấy trái đất đang quay quanh trục của nó và đang di chuyển trên quỹ đạo của nó trong hệ mặt trời. Rồi tôi thấy các hành tinh, dải ngân hà, rồi đến cả thiên hà trong vũ trụ. Tôi liền nhận ra rằng mình thật tầm thường trong toàn cảnh vũ trụ đó; tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mê ngu muội của mình. Rồi những đám mây trên trời dần trở nên quang đãng, có những tia sáng dần xuất hiện và dần phủ khắp người tôi. Đó là trải nghiệm tuyệt vời nhất mà tôi từng trải qua trong cõi đời này. Đó là một ánh sáng màu vàng trắng, giống màu sắc của vàng khi được nung chảy (Tôi đã từng làm trong lãnh vực luyện kim trước đây), ánh sáng đó không nóng mà rất dễ chịu. Khi ánh sáng đó phủ lên người tôi, trong đầu và thâm tâm tôi cảm thấy rất tuyệt vời, không còn một suy nghĩ hay ý niệm xấu tốt nào cả, không còn gì ngoài cảm giác rất bình yên và thanh thản, và tôi cảm giác tôi như đang tan ra trong ánh sáng. Có người nói với tôi rằng: "Đã đến lúc anh phải quay trở về rồi." Sau đó là tôi tỉnh dậy. Tôi đã nghe một vài trải nghiệm cận tử của người khác, về việc họ đến thế giới bên kia và không muốn quay trở về. Thật ra là lúc đó tôi không chống đối hay tỏ thái độ không muốn quay về, nhưng không hiểu sao tôi lại mong muốn được ở lại nơi đó. Nơi đó đối với tôi như là nhà vậy, nhưng theo văn hóa người Ấn thì chúng tôi có xu hướng vâng lời và phục tùng theo người lãnh đạo hay người có thẩm quyền. Chúng tôi thường nói “vâng, dạ” khi được người lớn sai bảo – đó là những gì chúng tôi được dạy khi còn nhỏ. Cho nên tôi đã chấp hành mệnh lệnh khi được bảo phải quay trở lại.
Khi trải nghiệm cận tử kết thúc, tôi không nhớ gì về việc hồn tôi nhập vào xác tôi hay là thấy cảnh bác sĩ phẫu thuật tôi như những trải nghiệm của người khác.
2. Sự thay đổi về nhân sinh quan của Jang Jaiswal trước và sau trải nghiệm cận tử
Phóng viên: Đã một năm kể từ khi ca phẫu thuật của ông thành công, bây giờ ông cảm thấy như thế nào?
Jang Jaiswal: Tôi cảm thấy rất khỏe, cứ như trẻ lại 20 tuổi vậy. Bác sĩ rất ngạc nhiên về khả năng hồi phục của cơ thể tôi, tim và thận tôi không có dấu hiệu bị đào thải. Bây giờ thì tôi có thể đi bộ 5 dặm mỗi ngày, tôi đến phòng tập thể hình, đi bơi và tham gia các hoạt động như người khỏe mạnh bình thường.
Phóng viên: Kể từ năm 33 tuổi, ông đã trải qua nhiều lần chụp X-quang mạch vành, 15 lần cấy ghép mạch vành, trải qua 3 cuộc phẫu thuật, 2 lần bị đột quỵ và suy thận. Trong suốt thời gian này, ông đã theo chủ nghĩa vô thần, trong thời gian đó ông đã đối mặt với bệnh lý của mình ra sao? Ông có sợ chết không? Ông có bị suy sụp không?
Jang Jaiswal: Tôi rất chán nản vì tôi phải đối mặt với cả đống bệnh án đó. Vì tôi là người làm việc trong lĩnh vực khoa học, mọi thứ tôi suy nghĩ tính toán đều theo logic, phải phân tích đánh giá tổng hợp, phải khách quan, nên tôi rất khó chấp nhận những gì chủ quan. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình theo đạo Hindu với những nghi lễ của Hindu giáo. Vậy mà khi tôi lớn lên, tôi bắt đầu hoài nghi, tôi khó chấp nhận những lễ nghi tôn giáo hơn là khái niệm tâm linh của tôn giáo đó mang lại. Tôi phản đối việc những tu sĩ làm lễ cầu nguyện, hay là khi họ xin tiền cúng dường,...
Phóng viên: Thưa ông, bây giờ ông có còn cho rằng mình là người vô thần không?
Jang Jaiswal: Tôi đang dần trở thành một người duy tâm. Tôi có suy nghĩ thoáng hơn về vấn đề tâm linh, tôi đã được khai thị nên tôi cởi mở hơn. Đôi lúc tôi cũng còn đấu tranh nội tâm đối với nhiều thứ nhưng nói chung là tôi đã dần trở thành một người duy tâm. Và tôi biết tôn trọng những vấn đề tâm linh hơn.
Phóng viên: Khi nhìn lại quá khứ, ông đã từng là một người vô thần cực đoan, ông thiếu kiên nhẫn với những ai không phải là người vô thần. Còn bây giờ ông đánh giá thế nào về con người ông hiện tại?
Jang Jaiswal: Bây giờ tôi rất dễ chấp nhận với bất cứ ai tin theo có tín ngưỡng của họ, cho dù họ là người theo đạo Hindu, đạo Sikh, đạo Thiên chúa, đạo Hồi hay bất cứ đạo nào. Tôi rất cởi mở với điều đó. Tôi lắng nghe họ và thay đổi từng ngày.
Phóng viên: Khi ông còn là một người vô thần, mục đích sống của ông lúc đó là gì? Ông nghĩ điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống?
Jang Jaiswal: Khi đó trong đầu tôi chỉ nghĩ đến tiền! Tôi muốn trở nên nổi tiếng, trở thành người đứng đầu, có thể kiểm soát được mọi thứ. Tôi không bao giờ hài lòng với bản thân, lúc nào cũng nghĩ rằng mình làm chưa đủ, và chưa có đủ quyền lực mà tôi mong muốn.
Khi tôi đi tranh luận với mọi người, tôi luôn độc đoán tìm cách ép người khác phải nghe theo ý kiến của tôi. Nếu mọi người không nghe thì tôi cảm thấy khó chịu, tôi cứ tự hỏi rằng tại sao mọi người không hiểu quan điểm của tôi, tôi muốn nói cho họ biết là họ phải làm như thế này, như thế kia, phải như vậy mới đúng. Sau này tôi mới đặc biệt chú ý đến lý do tại sao có cớ sự như vậy, thế là tôi mới suy nghĩ thoáng hơn, rằng họ là họ, còn tôi là tôi, tôi cũng là con người như họ, và họ có quyền làm những gì họ chọn, tin vào những gì họ tin. Trải nghiệm này đã làm cho tôi hiểu thêm về cuộc sống. Hành tinh này là của tất cả mọi người, và mọi người có quyền làm những gì họ muốn để mưu cầu hạnh phúc cho bản thân.
Phóng viên: Vậy ông nghĩ rằng ông có được những gì trước khi trải qua kinh nghiệm cận tử này?
Jang Jaiswal: Như tôi đã nói trước đó, lúc đó tôi có cái đầu tư duy kiểu khách quan và vô cùng thực dụng, tôi chỉ quan tâm đến đời sống vật chất.
(còn tiếp)
KMVT Channel
Công Anh lược dịch
Jang Jaiswal - từng là một nhà trí thức vô thần người Ấn Độ - đã trải qua một ca phẫu thuật thay tim và thận kéo dài hơn 12 giờ đồng hồ. Trong quá trình đó, ông đã như chết đi và sau khi được trải nghiệm về thế giới bên kia ông đã trở thành một người duy tâm.
1. Trải nghiệm cận tử của Jang Jaiswal
Phóng viên: Ông có thể kể lại cho chúng tôi về cuộc phẫu thuật và những trải nghiệm cận tử mà ông đã trải qua vào năm ngoái không?
Jang Jaiswal: Vào ngày 22 tháng 11 năm ngoái, ngày hôm sau cuộc phẫu thuật cấy ghép tim và thận kéo dài hơn 12 tiếng, khi tôi tỉnh dậy sau cơn mê, thoạt đầu tôi hơi bất ngờ khi thấy mình nằm trên giường, sau đó thì tôi thấy rất thanh bình và hạnh phúc kỳ lạ. Đó không phải vì cuộc phẫu thuật thành công, mà là do những gì tôi trải qua trong quá trình phẫu thuật trong trạng thái bị gây mê. Tôi thấy mình đang đứng ở một thung lũng với những ngọn đồi bao quanh. Lúc đó cơ thể vật lý của tôi không ở đó, nhưng ý thức tôi thì đang hiện hữu nơi đó. Nơi ấy có rất nhiều cây mà cây thì chỉ có hai cành mà thôi. Trên trời có rất nhiều mây, tôi đứng dưới một bóng mây. Trước mắt tôi có nhiều người đứng quay mặt về vùng ánh sáng. Tôi chỉ có thể nhìn được dáng người của họ vì có nhiều tia sáng chiếu xuyên qua họ, cơ thể họ cứ như là trong suốt. Tôi không thể nhìn thấy được gương mặt họ.
Lúc đó tôi có nhiều câu hỏi và trong đầu tôi như nghe có ai đó đang giao tiếp với tôi bằng thần giao cách cảm. Khi tôi khởi lên một câu hỏi trong đầu thì ngay lập tức có câu trả lời dù tôi còn chưa hỏi xong. Rồi tôi nghe có ai đó nói về tôi: “Ồ, cuối mầy cùng đã đến rồi à!?”, “A thằng chó! Cuối cùng mày đã đến đây rồi!” – Đó là một cách nói khinh khi xúc phạm trong tiếng Ấn Độ dành cho những người hạ đẳng. Trong lòng tôi thắc mắc vì sao người ta gọi tôi là “thằng chó!.” Lập tức, trí tôi hiện lại những hoạt cảnh trong quá khứ, khi đó tôi đã nói rất nhiều lần: “Trên đời này không có Thượng Đế”, tôi đã có nhiều lần diễn thuyết để xác định không có Thượng Đế kéo dài gần 8 giờ đồng hồ trước nhiều người, tôi thấy lại những lúc tôi gặp gỡ những người thực hành những lễ nghi tôn giáo hay cầu nguyện thì tôi đã nói vào mặt họ rằng: "Trên đời làm gì có Thượng Đế! Sao mấy người làm mấy trò mê tín này làm gì?" Sau đó tôi hỏi: "Tôi đang ở đâu?”, tôi nhận được câu trả lời trong trí tôi bảo: “Anh biết rõ anh đang ở đâu mà!”.
Tôi thắc mắc tiếp: "Thượng Đế là ai? Thượng Đế là gì?" Câu trả lời là: "Anh biết tất cả những câu trả lời, hãy nhìn vào bên trong anh, lắng nghe bên trong của anh, mọi câu trả lời đều ở đó cả."
Và có ai đó bảo tôi: “Anh nghĩ anh là trung tâm của vũ trụ sao? Anh nghĩ anh là người quan trọng sao? Anh nghĩ anh có thể kiểm soát được mọi thứ sao? Không đâu! Anh không phải là trung tâm của vạn vật. Để tôi cho anh thấy trung tâm của vạn vật và vũ trụ trông ra sao". Tôi đi đến phía bờ vực thung lũng – một khoảng trống rất nhỏ giữa hai ngọn đồi; nhìn vào khoảng không đó tôi thấy trái đất đang quay quanh trục của nó và đang di chuyển trên quỹ đạo của nó trong hệ mặt trời. Rồi tôi thấy các hành tinh, dải ngân hà, rồi đến cả thiên hà trong vũ trụ. Tôi liền nhận ra rằng mình thật tầm thường trong toàn cảnh vũ trụ đó; tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mê ngu muội của mình. Rồi những đám mây trên trời dần trở nên quang đãng, có những tia sáng dần xuất hiện và dần phủ khắp người tôi. Đó là trải nghiệm tuyệt vời nhất mà tôi từng trải qua trong cõi đời này. Đó là một ánh sáng màu vàng trắng, giống màu sắc của vàng khi được nung chảy (Tôi đã từng làm trong lãnh vực luyện kim trước đây), ánh sáng đó không nóng mà rất dễ chịu. Khi ánh sáng đó phủ lên người tôi, trong đầu và thâm tâm tôi cảm thấy rất tuyệt vời, không còn một suy nghĩ hay ý niệm xấu tốt nào cả, không còn gì ngoài cảm giác rất bình yên và thanh thản, và tôi cảm giác tôi như đang tan ra trong ánh sáng. Có người nói với tôi rằng: "Đã đến lúc anh phải quay trở về rồi." Sau đó là tôi tỉnh dậy. Tôi đã nghe một vài trải nghiệm cận tử của người khác, về việc họ đến thế giới bên kia và không muốn quay trở về. Thật ra là lúc đó tôi không chống đối hay tỏ thái độ không muốn quay về, nhưng không hiểu sao tôi lại mong muốn được ở lại nơi đó. Nơi đó đối với tôi như là nhà vậy, nhưng theo văn hóa người Ấn thì chúng tôi có xu hướng vâng lời và phục tùng theo người lãnh đạo hay người có thẩm quyền. Chúng tôi thường nói “vâng, dạ” khi được người lớn sai bảo – đó là những gì chúng tôi được dạy khi còn nhỏ. Cho nên tôi đã chấp hành mệnh lệnh khi được bảo phải quay trở lại.
Khi trải nghiệm cận tử kết thúc, tôi không nhớ gì về việc hồn tôi nhập vào xác tôi hay là thấy cảnh bác sĩ phẫu thuật tôi như những trải nghiệm của người khác.
2. Sự thay đổi về nhân sinh quan của Jang Jaiswal trước và sau trải nghiệm cận tử
Phóng viên: Đã một năm kể từ khi ca phẫu thuật của ông thành công, bây giờ ông cảm thấy như thế nào?
Jang Jaiswal: Tôi cảm thấy rất khỏe, cứ như trẻ lại 20 tuổi vậy. Bác sĩ rất ngạc nhiên về khả năng hồi phục của cơ thể tôi, tim và thận tôi không có dấu hiệu bị đào thải. Bây giờ thì tôi có thể đi bộ 5 dặm mỗi ngày, tôi đến phòng tập thể hình, đi bơi và tham gia các hoạt động như người khỏe mạnh bình thường.
Phóng viên: Kể từ năm 33 tuổi, ông đã trải qua nhiều lần chụp X-quang mạch vành, 15 lần cấy ghép mạch vành, trải qua 3 cuộc phẫu thuật, 2 lần bị đột quỵ và suy thận. Trong suốt thời gian này, ông đã theo chủ nghĩa vô thần, trong thời gian đó ông đã đối mặt với bệnh lý của mình ra sao? Ông có sợ chết không? Ông có bị suy sụp không?
Jang Jaiswal: Tôi rất chán nản vì tôi phải đối mặt với cả đống bệnh án đó. Vì tôi là người làm việc trong lĩnh vực khoa học, mọi thứ tôi suy nghĩ tính toán đều theo logic, phải phân tích đánh giá tổng hợp, phải khách quan, nên tôi rất khó chấp nhận những gì chủ quan. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình theo đạo Hindu với những nghi lễ của Hindu giáo. Vậy mà khi tôi lớn lên, tôi bắt đầu hoài nghi, tôi khó chấp nhận những lễ nghi tôn giáo hơn là khái niệm tâm linh của tôn giáo đó mang lại. Tôi phản đối việc những tu sĩ làm lễ cầu nguyện, hay là khi họ xin tiền cúng dường,...
Phóng viên: Thưa ông, bây giờ ông có còn cho rằng mình là người vô thần không?
Jang Jaiswal: Tôi đang dần trở thành một người duy tâm. Tôi có suy nghĩ thoáng hơn về vấn đề tâm linh, tôi đã được khai thị nên tôi cởi mở hơn. Đôi lúc tôi cũng còn đấu tranh nội tâm đối với nhiều thứ nhưng nói chung là tôi đã dần trở thành một người duy tâm. Và tôi biết tôn trọng những vấn đề tâm linh hơn.
Phóng viên: Khi nhìn lại quá khứ, ông đã từng là một người vô thần cực đoan, ông thiếu kiên nhẫn với những ai không phải là người vô thần. Còn bây giờ ông đánh giá thế nào về con người ông hiện tại?
Jang Jaiswal: Bây giờ tôi rất dễ chấp nhận với bất cứ ai tin theo có tín ngưỡng của họ, cho dù họ là người theo đạo Hindu, đạo Sikh, đạo Thiên chúa, đạo Hồi hay bất cứ đạo nào. Tôi rất cởi mở với điều đó. Tôi lắng nghe họ và thay đổi từng ngày.
Phóng viên: Khi ông còn là một người vô thần, mục đích sống của ông lúc đó là gì? Ông nghĩ điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống?
Jang Jaiswal: Khi đó trong đầu tôi chỉ nghĩ đến tiền! Tôi muốn trở nên nổi tiếng, trở thành người đứng đầu, có thể kiểm soát được mọi thứ. Tôi không bao giờ hài lòng với bản thân, lúc nào cũng nghĩ rằng mình làm chưa đủ, và chưa có đủ quyền lực mà tôi mong muốn.
Khi tôi đi tranh luận với mọi người, tôi luôn độc đoán tìm cách ép người khác phải nghe theo ý kiến của tôi. Nếu mọi người không nghe thì tôi cảm thấy khó chịu, tôi cứ tự hỏi rằng tại sao mọi người không hiểu quan điểm của tôi, tôi muốn nói cho họ biết là họ phải làm như thế này, như thế kia, phải như vậy mới đúng. Sau này tôi mới đặc biệt chú ý đến lý do tại sao có cớ sự như vậy, thế là tôi mới suy nghĩ thoáng hơn, rằng họ là họ, còn tôi là tôi, tôi cũng là con người như họ, và họ có quyền làm những gì họ chọn, tin vào những gì họ tin. Trải nghiệm này đã làm cho tôi hiểu thêm về cuộc sống. Hành tinh này là của tất cả mọi người, và mọi người có quyền làm những gì họ muốn để mưu cầu hạnh phúc cho bản thân.
Phóng viên: Vậy ông nghĩ rằng ông có được những gì trước khi trải qua kinh nghiệm cận tử này?
Jang Jaiswal: Như tôi đã nói trước đó, lúc đó tôi có cái đầu tư duy kiểu khách quan và vô cùng thực dụng, tôi chỉ quan tâm đến đời sống vật chất.
(còn tiếp)