Câu chuyện tâm linh của chị Phượng*
Con Hà Nghĩa kính đảnh lễ Tổ, Thầy.
Hà Nghĩa kính chào tỷ Diệu Chi và các huynh tỷ.
Tối hôm qua con được nghe chị Phượng sống tại Tây Ninh (Long An cũ), phụ huynh học sinh tại trung tâm con chia sẻ câu chuyện tâm linh của chị như sau:
Chị năm nay hơn 55 tuổi, dáng vóc trang phục dân dã như phụ nữ nông thôn thuần túy, da mặt khá căng ít nếp nhăn, ngăm đen. Mái tóc chị vẫn rất đen, ít tóc bạc. Nghề chính của chị là bốc thuốc, kê đơn chữa bệnh từ thiện tại quán thuốc mà chị gọi là "Quán thuốc tâm linh".
Chị vốn là con lai, mẹ là người Hoa, cha là người Ấn Độ. Ông ngoại chị có nghề bốc thuốc truyền đến mẹ chị và giờ là chị. Nhà chị có gen di truyền là bệnh máu trắng. Chị kể hồi chị còn nhỏ mẹ chị phát bệnh suýt chết, bệnh viện trả về thì một đêm bà nằm mơ thấy vị chỉ cho bài thuốc: "Hái hoa sen trái mùa cùng bông vạn thọ trái mùa, sao vàng hạ thổ uống liên tục 3 bát thì khỏi". Vật liệu hoa sen và bông cúc vạn thọ không hiếm nhưng khó là trái mùa thì không tìm đâu ra. Cơ duyên có một người quen đi làm tận Đồng Tháp Mười tìm ra được hoa sen. Trên đường về, ông bắt gặp nắm cúc vạn thọ trong xô rác nhà gần đó và đem về cho mẹ chị dùng. Mẹ chị sau khi được cứu khỏi thì chuyển qua ngồi thiền và có khấn phát nguyện xin dâng hiến phần đời còn lại bốc thuốc cứu người. Sau 39 năm, bà mới phát bệnh ung thư máu và qua đời.
Về phần chị Phượng từ nhỏ có căn duyên thích nghe nhạc kinh Phật. Mới 5 tuổi chị xin mẹ cho đi tu vì thấy rất thích sống trong chùa (cạnh nhà chị là một ngôi chùa) nhưng mẹ chị nói còn bé người ta chưa nhận và chỉ chị ngồi thiền cho tịnh tâm. Chị ngồi thấy thanh tịnh. Sau đó chị phát bệnh máu trắng và cũng suýt chết giống mẹ mình. Thời khắc ấy chị ngồi thiền và thấy được cảnh thiên đình, chị lạc vào khu vườn trên mây rất đẹp và thanh tịnh. Sau khi tỉnh lại chị cũng phát nguyện tu thân, làm thiện và học bốc thuốc cứu người. Chị kể đa số bài thuốc, vị thuốc là chị được "người ta" sang tai trong khi thiền định. Từ khi nhập thiền chị không ăn thịt, cơm nữa mà ăn chay hoàn toàn và cũng "không cần ăn gì mà vẫn khoẻ". Tuy nhiên nếu ai cho hoa quả, bánh trái đồ chay chị sẽ nhận ăn cho họ vui, không từ chối nhưng ăn rất ít, còn đâu chia lại hết cho bệnh nhân và người nhà. Vì nếu chị ăn vào chị sẽ bị nặng người dẫn đến khó chịu khi hành thiền.
Chị kể, chị có thể thấy người âm và khẳng định "họ cũng sống như chúng ta". Nghề chị đi hái lá thuốc phải đi vào chỗ bãi hoang, nghĩa địa... khi đến chị xin khấn với người âm để vào khu đó hái thuốc, hoặc nhỡ đi gặp họ chị bóp còi xe xin đường trước nên không bị làm sao hết.
Để có thể hoạt động bốc thuốc, chị cũng có học lấy chứng chỉ hành nghề hẳn hoi tại bệnh viện khoa y học cổ truyền trên TP HCM và là bạn ông Giám đốc bệnh viện. Chị chỉ bốc thuốc và đổ thuốc bệnh chứ không bấm huyệt, châm cứu dù chị có bằng về nghiệp vụ này. Một số bệnh nhân đau khớp nặng bệnh viện trả về nhưng khi đến chỗ chị đắp thuốc sau ba ngày hồi phục kể cả người bị đột quỵ.
Một mình chị không chồng nhưng nuôi hơn 40 người con nuôi và rất nhiều người thành đạt, đi nước ngoài. Hiện nay chị đang nuôi cháu ruột (là học sinh của Hà Nghĩa, bé cũng có biểu hiện giảm chú ý, bị bệnh bạch cầu và cũng suýt chết khi mới sinh).
Khi con hỏi chị có bị mệt đau đớn gì không khi chị xin Ơn Trên chữa bệnh cho bệnh nhân như thế thì chị trả lời là có và hiểu là chịu mất phước, mất sức khoẻ nếu xin chữa cho ca bệnh nặng nhưng chị vẫn tự nguyện và vui vì làm được việc đó.
Ngoài ra trong quá trình ngồi thiền chị được trên cho khả năng biết trước thông tin bệnh nhân. Chị chỉ cần nhìn sắc mặt, cầm tay, chân người bệnh là biết họ sắp tới phát u (mọc u bướu trong cơ thể) hoặc bị đột quỵ... Tuy nhiên, những gì chị nói thuộc về tương lai nên có người tin, có người không. Tùy duyên chị nói ra hoặc im lặng quan sát.
Con hỏi chị tu theo tôn giáo nào không, chị nói chỉ ngồi thiền và cố gắng tu nhân làm người. Chị có nhiều khả năng tâm linh nhưng con thấy chị không quá tự kiêu và biết là nhờ Trên cho chứ không phải của mình.
Cuối câu chuyện, chị mời con đến thăm quán thuốc của chị (chị nói nó khá nổi tiếng) để thấy sự khác biệt giữa chữa bệnh tâm linh với chữa bệnh ở quầy thuốc thông thường.
Câu chuyện con xin hết ạ.
Hà Nghĩa kính chào tỷ Diệu Chi và các huynh tỷ.
Tối hôm qua con được nghe chị Phượng sống tại Tây Ninh (Long An cũ), phụ huynh học sinh tại trung tâm con chia sẻ câu chuyện tâm linh của chị như sau:
Chị năm nay hơn 55 tuổi, dáng vóc trang phục dân dã như phụ nữ nông thôn thuần túy, da mặt khá căng ít nếp nhăn, ngăm đen. Mái tóc chị vẫn rất đen, ít tóc bạc. Nghề chính của chị là bốc thuốc, kê đơn chữa bệnh từ thiện tại quán thuốc mà chị gọi là "Quán thuốc tâm linh".
Chị vốn là con lai, mẹ là người Hoa, cha là người Ấn Độ. Ông ngoại chị có nghề bốc thuốc truyền đến mẹ chị và giờ là chị. Nhà chị có gen di truyền là bệnh máu trắng. Chị kể hồi chị còn nhỏ mẹ chị phát bệnh suýt chết, bệnh viện trả về thì một đêm bà nằm mơ thấy vị chỉ cho bài thuốc: "Hái hoa sen trái mùa cùng bông vạn thọ trái mùa, sao vàng hạ thổ uống liên tục 3 bát thì khỏi". Vật liệu hoa sen và bông cúc vạn thọ không hiếm nhưng khó là trái mùa thì không tìm đâu ra. Cơ duyên có một người quen đi làm tận Đồng Tháp Mười tìm ra được hoa sen. Trên đường về, ông bắt gặp nắm cúc vạn thọ trong xô rác nhà gần đó và đem về cho mẹ chị dùng. Mẹ chị sau khi được cứu khỏi thì chuyển qua ngồi thiền và có khấn phát nguyện xin dâng hiến phần đời còn lại bốc thuốc cứu người. Sau 39 năm, bà mới phát bệnh ung thư máu và qua đời.
Về phần chị Phượng từ nhỏ có căn duyên thích nghe nhạc kinh Phật. Mới 5 tuổi chị xin mẹ cho đi tu vì thấy rất thích sống trong chùa (cạnh nhà chị là một ngôi chùa) nhưng mẹ chị nói còn bé người ta chưa nhận và chỉ chị ngồi thiền cho tịnh tâm. Chị ngồi thấy thanh tịnh. Sau đó chị phát bệnh máu trắng và cũng suýt chết giống mẹ mình. Thời khắc ấy chị ngồi thiền và thấy được cảnh thiên đình, chị lạc vào khu vườn trên mây rất đẹp và thanh tịnh. Sau khi tỉnh lại chị cũng phát nguyện tu thân, làm thiện và học bốc thuốc cứu người. Chị kể đa số bài thuốc, vị thuốc là chị được "người ta" sang tai trong khi thiền định. Từ khi nhập thiền chị không ăn thịt, cơm nữa mà ăn chay hoàn toàn và cũng "không cần ăn gì mà vẫn khoẻ". Tuy nhiên nếu ai cho hoa quả, bánh trái đồ chay chị sẽ nhận ăn cho họ vui, không từ chối nhưng ăn rất ít, còn đâu chia lại hết cho bệnh nhân và người nhà. Vì nếu chị ăn vào chị sẽ bị nặng người dẫn đến khó chịu khi hành thiền.
Chị kể, chị có thể thấy người âm và khẳng định "họ cũng sống như chúng ta". Nghề chị đi hái lá thuốc phải đi vào chỗ bãi hoang, nghĩa địa... khi đến chị xin khấn với người âm để vào khu đó hái thuốc, hoặc nhỡ đi gặp họ chị bóp còi xe xin đường trước nên không bị làm sao hết.
Để có thể hoạt động bốc thuốc, chị cũng có học lấy chứng chỉ hành nghề hẳn hoi tại bệnh viện khoa y học cổ truyền trên TP HCM và là bạn ông Giám đốc bệnh viện. Chị chỉ bốc thuốc và đổ thuốc bệnh chứ không bấm huyệt, châm cứu dù chị có bằng về nghiệp vụ này. Một số bệnh nhân đau khớp nặng bệnh viện trả về nhưng khi đến chỗ chị đắp thuốc sau ba ngày hồi phục kể cả người bị đột quỵ.
Một mình chị không chồng nhưng nuôi hơn 40 người con nuôi và rất nhiều người thành đạt, đi nước ngoài. Hiện nay chị đang nuôi cháu ruột (là học sinh của Hà Nghĩa, bé cũng có biểu hiện giảm chú ý, bị bệnh bạch cầu và cũng suýt chết khi mới sinh).
Khi con hỏi chị có bị mệt đau đớn gì không khi chị xin Ơn Trên chữa bệnh cho bệnh nhân như thế thì chị trả lời là có và hiểu là chịu mất phước, mất sức khoẻ nếu xin chữa cho ca bệnh nặng nhưng chị vẫn tự nguyện và vui vì làm được việc đó.
Ngoài ra trong quá trình ngồi thiền chị được trên cho khả năng biết trước thông tin bệnh nhân. Chị chỉ cần nhìn sắc mặt, cầm tay, chân người bệnh là biết họ sắp tới phát u (mọc u bướu trong cơ thể) hoặc bị đột quỵ... Tuy nhiên, những gì chị nói thuộc về tương lai nên có người tin, có người không. Tùy duyên chị nói ra hoặc im lặng quan sát.
Con hỏi chị tu theo tôn giáo nào không, chị nói chỉ ngồi thiền và cố gắng tu nhân làm người. Chị có nhiều khả năng tâm linh nhưng con thấy chị không quá tự kiêu và biết là nhờ Trên cho chứ không phải của mình.
Cuối câu chuyện, chị mời con đến thăm quán thuốc của chị (chị nói nó khá nổi tiếng) để thấy sự khác biệt giữa chữa bệnh tâm linh với chữa bệnh ở quầy thuốc thông thường.
Câu chuyện con xin hết ạ.