Trang 1 / 1 trang

Gia đình cựu công an bị hành căn

Chưa xemĐã gửi: Thứ 6 Tháng 1 14, 2022 4:59 pm
gửi bởi expansion
Xin chào mọi người,

Tôi xin chia sẻ câu chuyện hành căn của gia đình anh chị tôi. Anh rể ghế nệm của Đức Ông, chị họ ghế nệm của Quý Bà Tổ Cô ngũ đại họ Nguyễn mà tôi đã chia sẻ ở bài trước. Anh rể trước đó từng làm Công an điều tra kinh tế và trật tự xã hội ở Đà Nẵng rồi được thăng cấp đại úy, được điều về làm Trạm phó trại giam ở Quảng Nam. Sau đó, tự nhiên anh nghỉ ngang về học nghề phở Bắc gia truyền.

Năm 1996, anh cưới chị họ tôi về thì đã có một cơ ngơi khá giả, với ngôi biệt thự 3 tầng 300 mét vuông tọa lạc tại mặt tiền đường hạng nhất quận Hải Châu, Đà Nẵng. Đến Năm 1997, con trai đầu lòng của anh chị là cháu Hùng ra đời. Từ đây là bắt đầu chuỗi ngày tháng vất vả, gian nan nuôi con của anh chị. Cháu sinh ra đã ốm đau dặt dẹo suốt. Đến năm 7 tuổi, cháu xem phim Tây Du Kí thấy Tôn Ngộ Không bay, một hôm trên gác cao hơn 2m ở nhà ông nội, cháu chơi và hỏi: “Ông nội! Con bay nha?!”. Ông nội lúc này đang chăm chú làm việc nên trả lời: “Ừ”. Sau đó, nghe cái “uỳnh” thì cháu đã bay thật, rơi xuống đất khóc toáng lên.

Thật may phúc có ông bà tổ tiên phù hộ cho nên cháu chỉ bị chấn thương khá nặng ở chân. Bác sĩ kết luận cháu bị chấn thương tủy, có khả năng không đi lại được nhưng sau một thời gian điều trị, cháu đã khỏe mạnh như bình thường. Trong suốt thời gian đó, tài sản, cơ ngơi kếch xù của gia đình anh chị cũng lần lượt ra đi theo bệnh tình của cháu.

Đến năm 2008, gia đình anh chị với số tiền ít ỏi còn lại sau khi bán nhà, thu xếp cuốn gói trở về làng Thanh Vinh, huyện Hoà Vang, tỉnh Quảng Nam lập nghiệp, mở lại quán phở Bắc gia truyền cho đến nay.
Viết đến đây, tôi càng thêm thấm thía lời Đức Thầy giảng cho tỷ Triệu Yên về bài học phúc phận vợ chồng con cái.

Cháu Hùng chính là nhân vật tôi đã kính thưa Đức Ông để trao truyền tâm ấn của Đức Sư Tổ cho cháu tu học mà tôi có nhắc đến ở bài trước. Đức Ông nghe tôi bẩm xong thì dạy lời là khi nào cháu có công ăn việc làm ổn định, có tâm cầu học và hiểu biết được giá trị đích thực của việc tu học thì lúc đó mới thích hợp điểm đạo cho cháu. Đức Ông dạy: “Học đạo thì phải tôn sư trọng đạo, cúng dường cầu pháp mới tiến xa, vững chãi, bền vững trên con đường tu học được”. Thế mới thấy "Diệu đạo vô thượng đừng tưởng dễ cầu”. Dù đạo ở ngay trước mắt mình nhưng muốn cầu học, cần phải có quyết tâm tầm đạo thì mới được cho tu học.

Đầu năm 2011, sau khi đi lễ vía Phật Bà về, anh rể có ý định ra lễ trả nợ tứ phủ cho hai vợ chồng. Anh sẽ chuyên tâm vào buôn bán, lo lắng việc nhà để cho chị ngồi làm việc âm khi ơn Trên về. Vì ở giai đoạn này, ai cũng nghĩ là chị sẽ ngồi đồng làm việc âm mà không ngờ rằng sau này người đó lại chính là anh. Anh chị đã xuống nhà dì Hoa (người chữa bệnh căn hành cho tôi) để đặt lễ. Nhưng lạ là, lần nào xuống cũng có chuyện mà không thể nhận lễ được. Sau này, Đức Ông dạy lời cho biết rằng dì Hoa có căn Thượng Ngàn được ơn Trên giao cho công việc bốc dược chữa bệnh, chứ dì ấy không có căn của Tứ phủ để đứng lễ trình đồng được.

Rồi anh cũng có đi cùng chị họ là chị Diễm (có sư phụ là cựu đồng thầy mấy chục năm, chuyên ra lễ trình đồng tứ phủ Huế) qua dự lễ xem hầu đồng vài lần ở nhà sư phụ của chị, tuy nhiên ở đó cũng không nói cho anh về việc âm được vì không có duyên.
Sau đó, trong một lần đến chơi nhà, anh được chị Diễm giới thiệu cho biết người bạn tên Sen (hơn 60 tuổi, cũng là cựu đồng thầy mấy chục năm). Cô Sen là nghệ nhân dân gian hầu đồng đạo Mẫu theo lối Huế.
Hôm đó, sau khi ở chơi nhà chị Diễm về thì bỗng nhiên lúc đó như có người điều khiển anh chạy xe máy vào thẳng nhà cô Sen, mặc dù trước đấy anh chưa hề biết địa chỉ chính xác nhà của cô. Đến nơi, cô Sen không có nhà mà chỉ có cô Chúc là thư ký phụ việc cho cô Sen. Cô Chúc nhìn bằng mắt thứ 3, thấy bà Tổ cô theo anh, nên nói anh ngồi đợi cô Sen về. Khi cô Sen về, anh thưa chuyện xem gia sự nhưng cô nói vừa đi đám ma về mệt nên hẹn anh quay lại hôm sau. Lúc này, cô Chúc nói với cô Sen: “Lúc cậu ấy vào, tôi thấy có bà Tổ cô đi theo cậu ấy”. Cô Sen nghe xong thì dặn: “Vậy chị nấu nước gừng cho tôi tắm. Tẩy uế xong sẽ lên hầu Thánh soi cho cậu ta”.

(Còn tiếp)

*Tên các nhân vật trong bài đã đổi

Re: Gia đình cựu công an bị hành căn

Chưa xemĐã gửi: Thứ 6 Tháng 1 14, 2022 5:03 pm
gửi bởi expansion
Sau đó, cô Sen ngồi nguyện xin cô Chín Thượng Ngàn nhập đồng về dạy lời một tràng tiếng đồng bào miền núi. Anh nghe mà không hiểu gì nên kính xin cô Chín dạy lời tiếng Kinh. Cô Chín cười tươi vui vẻ, trả lời bằng giọng Huế đặc sệt (cô Sen nói giọng Quảng Nam): “Hồi nãy nói tiếng Thiên với quý bà Tổ cô ngũ đại nhà họ Nguyễn nhà con vậy”. Trong khi đó, anh chưa kể gì đến tên họ đầy đủ và chuyện vợ anh có bà Tổ cô ngũ đại nhập xác.
Cô Chín Thượng Ngàn tiếp tục cười vui vẻ, nhai trầu, hút thuốc lá phì phà nhả khói, dạy lời: “Quý bà Tổ cô ngũ đại họ Nguyễn nhà con nói chuyện với cô Chín là đã cho lộc, chuẩn bị ngân xuyến hết rồi, nhờ cô Chín Thượng Ngàn dạy lời là để cháu trai Bà cùng ghế nệm của cô Chín là cô Sen lo lễ trình tứ phủ cho cả đôi liền bạn là vợ chồng con đó hỉ”. Anh rể thưa: “Dạ, con kính vâng lời Cô dạy ạ”.

Sau đó, cô Chín dặn dò cô Chúc thư ký một số công việc rồi cười vui vẻ chào tạm biệt và thăng xuất ra khỏi xác cô Sen. Lúc này, anh có bàn chuyện với cô Sen đặt tiền trước 30 triệu. Xong việc, nếu lễ thành thì dâng thêm 40 triệu là đủ 70 triệu lễ đôi của hai vợ chồng. Đến lúc chọn ngày ra lễ, anh tự nhiên được mở khẩu cho biết ngày ra lễ là ngày 8/3 âm lịch vía Phật A Di Đà. Cô Sen thì xem ngày tốt cho là ngày 10/3 âm lịch. Cuối cùng, anh quyết định dâng lễ vào ngày 8/3.
Trước ngày làm lễ, anh chia sẻ với tôi: “Anh chưa tin tưởng hẳn, nếu tiến lễ không thành thì anh không dâng thêm 40 triệu nữa đâu cậu ạ”. Tôi cười nói: “Anh đúng là nghiệp vụ công an, làm việc gì cũng phải thấy thực tế tâm phục khẩu phục”.

Đến ngày làm lễ, tôi có đi theo dự cùng bà con nội ngoại bên 2 nhà anh chị. Đến lúc anh ngồi đồng, cô Sen hầu giá Đức Bà Chầu Ngoại để sang bóng lấp khăn phủ diện màu đỏ trùm kín đầu anh. Anh ngồi đồng thấy lâng lâng như say rượu và tự nhiên cái đầu đảo tròn xoay vòng. Anh trấn tĩnh và cố gượng lại rồi tự nghĩ trong đầu là từ sáng đến giờ chưa ăn gì, nên có thể do đói rồi sinh ra cảm giác như vậy chứ làm gì có ai nhập vào, nếu thật sự có ơn Trên về trên xác con thì nhập 100% cho con tin, chứ như này thì không có ai nhập hết”.
Lúc này, bên ngoài ban kinh văn hát chầu văn mời bóng giáng đồng thì 3 người thay nhau hát hết hơi, toát mồ hôi hột như tắm, đúng cảnh "Cày đồng đang buổi ban trưa, mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày". Tôi ngồi mà thấy tội cho mấy bác hát hơn 1h đồng hồ mà bóng vẫn chưa về, anh rể thì ngồi tỉnh rụi. Cứ một chạp hầu dâng phụ đồng là cô Chi hỏi nhỏ: "Kính thưa Ngài đã về xác trần thì hãy phất khăn phủ diện ra cho ghế nệm được quang rạng sáng bóng sang đồng làm ăn cho được hanh thông ạ". Thì anh rể tôi nói nhỏ ra: "dạ chưa có Vị nào giáng nhập về trên xác con hết cô ơi, con đây Trung đấy ạ". :D

Tôi thấy vậy thì rời xuống phòng khách ngay phía dưới nằm nghĩ trưa, còn tất cả mọi người vẫn ở trên Điện thờ trên gác lửng.
Khoảng 30 phút sau tôi đang phiêu diêu theo tiếng nhạc chầu văn thiu thiu ngủ, thì bất chợt giật nẩy mình. Tôi bật dậy nghe rầm rập, thình thịch, ầm ầm rung cả cái gác lửng bê tông như nhà muốn sập. Phóng lên gác tôi thấy cảnh tượng thật ngoạn mục và kinh ngạc.
Anh rể tôi với hình dáng, cử chỉ biến thành y chang một cụ già quắc thước, da dẻ hồng hào, tay chân người cứng ngắt như lực sĩ gồng lên khi cử tạ. Tác phong uy nghi lẫm liệt, khí chất hào hùng nhảy đồng rầm rập, hai mắt sáng quắc không chớp mắt, hai vành tai tía đỏ, cằm bạnh to ra, tóc mai, râu quai nón, tóc phía sau gáy dựng ngược ra trông như ông Ngao Bái trong phim “Vi Tiểu Bảo Khang Hy vi hành ký” vậy.
Lần đầu tiên trong đời tôi được trải nghiệm một giá Ngài về xác đồng ấn tượng như vậy.

Sau đó, Đức Ông ngồi kinh văn và cô phụ đồng hỏi gì cũng không trả lời. Lúc sau, Ngài phì phà mấy hồi thuốc lá rồi giơ ra 6 ngón tay. Về sau, tôi mới nghiệm ra là 6 năm sau tự Ngài mới cho biết tước vị là ai vậy. Lúc này, Ngài chỉ cho biết là Tôn Ông đệ lục Ngoại càn, một trong lục vị Tôn Ông về xác đồng và về sau cứ y giá đồng vậy mà phụ đồng, đóng đồ y áo cho xác đồng để hầu. Ngài ngồi hút thuốc phì phà một lúc rồi phát lộc xong và thăng đồng. Sau khi Ngài thăng, xác anh tôi vẫn đang mê man như đang ngủ, mặc kệ mọi người đang vây quanh kêu tên, gọi 3 hồn 7 vía, thổ vào lưng rầm rầm, lay người cho anh tỉnh lại. Mãi một lúc sau, anh mới bất ngờ tỉnh lại như bình thường.
Sau trải nghiệm này, anh tâm phục khẩu phục cung kính gọi cô Sen là Thầy.

Tôi cũng có thời gian ra trình căn hầu đồng và được các cụ đồng cựu dạy lời rằng:
    “Một ngàn lính nữ không bằng một cử lính nam
    Sạch sành sanh mới ra manh chiếu đỏ”.
Viết tới đây thì tôi thấy Vị độ cười rồi ấn tâm dạy rằng: “Ngựa hoang khó thuần, thuần được rất trung thành với chủ nhân. Cứng đầu bao nhiêu sẽ trung thành bấy nhiêu. Con à, vào đường tâm linh học đạo đều phải trải nghiệm qua thử thách. Đạo khai ma khởi, ơn Trên sẽ khảo đảo tâm hồn con người như cái bánh trôi nước vậy.
    Bảy nổi ba chìm với nước non
    Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
    Mà em vẫn giữ tấm lòng son.
    Có buông bỏ mới sáng tỏ tâm hồn
    Biết vâng lời thì mới tròn cửa đạo
    Đạo của Trời, Phật, Tiên, Thánh, Thần ban ân cứu rỗi mới theo được chân lý của Tổ, Thầy học hành cho tới ngày được vinh thăng vậy”.

Hết.
expansion