Trang 1 / 1 trang

Hành trình tìm mộ chú ruột và người cha vô thần

Chưa xemĐã gửi: Chủ nhật Tháng 10 24, 2021 8:06 am
gửi bởi Tugia78
Tugia (TG) xin kể câu chuyện tâm linh về hành trình gia đình đi tìm mộ người chú ruột (em kế của cha TG) vào năm 2012. Chú tên là Toản, quê ở Thái Bình, đã hi sinh ở chiến trường biên giới A Lưới - Thừa Thiên Huế, nhưng mộ bị thất lạc. Gia đình TG quyết tâm đi tìm mộ cho chú sau khi được chứng kiến vong chú làm nhiều chuyện linh ứng.

Cha vô thần và bị bệnh lạ
Cha của TG là con trưởng trong gia đình 7 người con, vốn là người vô thần, chuyện cúng bái gia tiên đều phó mặc cho vợ và con. Ông bị đau đầu đi viện 2 tuần mà bác sỹ tìm không ra bệnh, vợ con bảo ông lên thắp hương xin gia tiên, nhưng ông không nghe. Có lần, đang ngồi chơi uống nước, tự nhiên cứ ôm đầu kêu đau, rồi lúc khóc lúc cười; thấy vậy mẹ TG lên thắp nhang khấn xin tổ tiên thì cha tỉnh lại. Bản thân cha gặp không ít chuyện huyền bí, nhưng không lay chuyển được sự vô thần của ông.
Mẹ TG kể, sau những năm mới giải phóng, nhiều đêm ngủ cha TG mơ được gặp em trai về, anh em ôm nhau khóc rồi bảo: “Anh chị không phải đi tìm em đâu, xác em chẳng còn gì”. Từ đó cha nằm lòng chuyện không phải đi tìm.

Chú báo mộng cho em dâu và cháu trai
TG được nghe bà thím (em dâu chú Toản) kể lại: Vào năm 2008, có đêm thím đang ngủ, nhà đóng kín cửa mà gió cứ thổi bay tung mùng lên và có bóng người bảo với thím: “Anh về đây, trông gà cẩn thận không nó rơi xuống hố phân, lúa ngoài đồng nữa, chuột nó ăn phá đấy, thằng út nữa, không cẩn thận là đổ nợ với nó”. Vậy là anh chồng về báo cho biết và mọi chuyện xảy ra thật. Gà chết, chuột phá thóc, làm thím bực mình; nhưng vì không hiểu biết nên trách móc anh về báo tốt không báo, lại toàn báo xấu. Từ đó tới giờ không thấy chú Toản về trong giấc mơ của thím nữa.

Cũng trong năm 2008, chú còn về báo qua giấc mộng cho con trai út của thím, tả nơi chú hi sinh trong một khu rừng thiêng của người dân tộc Tà Ôi. Chú nói là nếu vào đó là sẽ thấy con suối rẽ 2 dòng và 1 cây đại thụ 3 chạc rất linh thiêng. Dòng bờ bên phải là nơi chú bị thương và chết, dòng bên trái là nơi chôn hài cốt của chú. Chú dặn nếu đi tìm thì nhớ làm lễ Thần linh và các vong hồn liệt sĩ ở đây đầu tiên. Đứng từ cây đại thụ nhìn sang bên kia suối sẽ có một cây to đã chặt vát ngọn.
Em kể cho cha mình và mọi người trong nhà thì có chú thứ 6 là người khởi tâm quyết đi tìm.

Lần đầu gọi vong lên
Đầu tiên là cả nhà đi xem thầy ở Hải Phòng thì thầy cũng nói đúng như giấc mơ của em kể. Rồi về Hà Nội mời thầy làm lễ cầu vong lên tại nhà TG để xin vong chỉ đường. TG không tham gia lễ cầu vong nhưng được mọi người kể lại việc vong bà nội nhập vào thầy để dạy dỗ cha TG: “Mày mà vái cái gì, vái thì như bổ củi ấy, tin gì đâu”. Cha cãi lại liền bị nhập làm cho ngã vật ra kêu đau bụng đau đầu. Mẹ TG nhìn vậy thì rất sợ, xin vong xuất ra khỏi người cha. Bị như vậy, nhưng chưa đủ thuyết phục được phe vô thần trong gia đình, đặc biệt là cha TG, nên cả nhà dù tốn rất nhiều tiền mà vẫn chưa đi được.

Nhờ chị Bảy tìm mộ
TG được một người quen chỉ cho chị Bảy ở Chương Mỹ - Hà Nội có khả năng tìm mộ rất giỏi. Chị Bảy làm tiệm uốn tóc. Chị là cháu dâu của chú liệt sỹ tên Khoát. Mỗi lần làm việc, chị được chú Khoát dựa xác để mời các vong linh liệt sỹ lên để nói chuyện.
Sau Tết 2012 một thời gian TG tìm đến nhà chị thì thấy chị đã đứng ở ngoài đường. TG hỏi thăm thì chị nói: “Hèn chi sao mình thấy nóng ruột, không biết có liệt sĩ nào muốn tìm về”. Xách đồ lễ vào nhà chị, TG run lên, chị nói: “Em run lắm phải không? Có chú liệt sĩ đi theo đấy. Lên phòng thờ chú của chị em sẽ hết thôi”.
Khi lễ ở bàn thờ xong, chú liệt sỹ qua xác chị Bảy xin tên, địa chỉ, giấy báo tử và nói: “Chú của cháu vẫn còn nằm trong rừng, chứ chưa được đưa lên nghĩa trang. Các chú (ám chỉ chú Khoát) là lính cụ Hồ, được Bác giao cho đi tìm đồng đội, nhất là những đồng đội còn ở trong rừng là thích nhất, vì đưa được họ về với cha mẹ, gia đình. Nhưng nay có mình cháu thì chú chưa giúp được. Phải có thêm vài người thân nữa đến, chú sẽ mời vong lên nhập vào ai như thế nào, để cho cả nhà chứng kiến chứ chú không tự nói vì sẽ có người không tin”.
TG báo tin này cho người chú thứ 6, chú báo cho mọi người biết kế hoạch đi tìm mộ chú Toản thì chỉ có 3 ông chú đồng ý, 2 bà cô không ủng hộ vì không tin, còn cha và em trai TG miễn cưỡng đồng ý đi và trách TG sao không nói với người nhà trước, nhưng để được việc nên TG im lặng.

Ngày thứ nhất, vong chú Khoát nhập vào chị Bảy tự xưng: “Tôi là Khoát, liệt sĩ hi sinh ở Quảng Trị năm 1968”. Vong chú Khoát qua xác chị Bảy nói: “Mời vong liệt sĩ Toản lên”. Chú Toản đã nhập vào hai người trong đoàn nhưng không nói gì, chỉ khóc thút thít với vẻ mặt buồn rầu vì lý do cô đơn trong rừng hơn 40 năm. Riêng cha TG vốn là người không khéo, cộng với lòng nghi ngờ không tin, cha hỏi chú Khoát như tát nước: “Xác em tôi còn gì không? Còn xương cốt hay cái gì không? Không còn tôi không tin, vớ vẩn!”. Chú Khoát điềm tĩnh nói: “Chúng em hi sinh khi tuổi đời 19-20, anh bảo đến giờ làm gì còn cái gì hả anh, có chăng chỉ là nắm đất. Ai may mắn hơn thì còn kỷ vật”.

Ngày thứ 2, gia đình tiếp tục đi nhưng không có manh mối.

Một tháng sau đi tiếp lần 3, lần này không để cha TG đi cùng. Trong 5 người, em trai TG là người miễn cưỡng đi theo vì nó không mấy tin vào việc đi tìm mộ này. Đến nơi nó ngồi một góc vẻ khó chịu.
Lần này, khi chú Khoát lên qua xác chị Bảy, TG thấy chú Khoát nói khéo với chú Toản (lúc này chưa nhập vào ai): “Thôi thì anh em mình là đồng đội với nhau, anh thương em, thương các em của anh thành tâm, không chấp với người anh trai vô thần nữa, ngày mừng đất nước giải phóng sắp đến rồi, anh cho mọi người cơ hội đón anh về với quê hương cha mẹ, em sẽ mời cháu trưởng ra hầu anh nhé”.
Lúc đó gọi em trai TG vào, vừa vào thì nó bị nhập xác luôn, người mềm nhũn, rồi như con lật đật, bị quay như cối xay, mặt nhợt mệt lử. Mọi người thấy vậy ai cũng sợ, cố gắng chào hỏi vỗ về vong, để mong vong quay em trai TG nhẹ nhàng hơn nhưng vong càng hành cho nặng hơn.
Chú Khoát xin, nói mãi thì chú Toản hành nhẹ hơn và nói chuyện với mọi người, cho ngày giờ xuất phát. Chú dặn phải lễ bái ở đình chùa tại quê nhà để xin Thần linh dẫn dắt đi tìm. Mọi người về chuẩn bị, đợi đến ngày đi tìm.

(Còn tiếp)

Re: Hành trình tìm mộ chú ruột và người cha vô thần

Chưa xemĐã gửi: Chủ nhật Tháng 10 24, 2021 8:33 am
gửi bởi Tugia78
(Tiếp theo)

Ngày khởi hành
Ngày 11/4/2012 cả đoàn tìm mộ khởi hành từ Thái Bình. Theo lời chú Toản dặn là phải đi hơn 5h sáng mà nhà TG có người bà con làm thầy cúng lại bảo đi 5h kém. Khi lên đón chị Bảy, TG hỏi chị đi kém giờ có sao không chị? Chị nói: “Chết rồi, bị phạt rồi. Lẽ ra cho đi 5 ngày tất cả nhưng không đúng như đã dặn sẽ bị phạt tăng lên”.

Điểm đến đầu tiên, cả đoàn sẽ vào nghĩa trang Trường Sơn để thắp hương tri ân các anh hùng liệt sỹ, nhưng đã bị cho đi ngược sang đường khác gần 20km rồi quay lại. Khi vào nghĩa trang, khu vực chôn các liệt sỹ quê ở tỉnh Thái Bình, em trai TG lại bị chú Toản nhập xác. Chú Khoát (qua xác chị Bảy) hỏi: “Anh có biết giờ anh nằm ở đâu không?”. Chú Toản nói: “Tôi được lên nghĩa trang rồi, không phải tìm tôi làm gì!”. Chú Khoát nói: “Anh không giấu được em đâu, anh vẫn còn trong rừng, anh đừng thử mọi người nữa!”, nhưng chú Toản không nhận rồi lảng chuyện khác.

Bỗng chú Toản nói lớn: “Thế thằng lái xe đâu? Gọi nó vào đây tao hỏi!”. Chú út lên tiếng: “Chúng em thuê nó chở nhà mình, còn việc nhà mình không liên quan nên không gọi nó vào”. Chú Toản mắng: “Cứ gọi vào đây!”. Mọi người cuống lên đi gọi lái xe tên Hưng. Hưng vào chú hỏi luôn: “Mày có xe tại sao không mời tao lên xe?”, làm Hưng lúng túng xin lỗi: “Dạ cháu không biết, cháu sẽ chú ý ạ!”. Chú liền vui vẻ và đồng ý cùng cả nhà đi vào rừng.

Trên đường vào đến nghĩa trang liệt sĩ huyện A Lưới tỉnh Thừa Thiên Huế thì xe khựng lại không đi được. Chị Bảy nói cả nhà tập trung làm lễ tri ân nhưng cha TG chỉ ngồi một lát lại bỏ đi. Chị gọi cha TG lại, vừa ngồi xuống thì cha TG bị chú Toản nhập xác, tả cảnh đi ra suối rửa tay, lúc quay lại lán thì bị trúng mảnh bom, đau đớn, kêu cứu nhưng vì mất nhiều máu không qua được. Cha TG nằm lịm xuống, mọi người hiểu ý là chú đã hi sinh. Vài phút sau cha TG tỉnh lại. Lúc này chú Khoát lại nhập vào chị Bảy chỉ đường và nói với mọi người: “Đi đến đoạn cách rừng khoảng 25km thì người nhà mình sẽ tự tìm đường vào tận nơi”.

Những ngày tìm mộ trong rừng
Ngày hôm sau, khi đến nơi, khung cảnh đập vào mắt đúng như giấc mơ mà người cháu kể! Khi mọi người đang làm lễ Thần linh thì cha TG bị nhập chạy ra ôm cây đại thụ ba chạc, vỗ vào cây chan chát, nhảy múa vui sướng hô vang: “Chúng mày ơi, tao được người nhà đến đón về rồi. Tạm biệt anh em nhé!”. Tiếp đến cha TG ngồi dưới gốc cây tụng kinh, giới thiệu tên mọi người làm ai cũng ngạc nhiên. Sau đó đứng lên chạy nhẹ như bay quanh khu rừng rồi về nằm vật ra mô đất như nấm mồ bên con suối.

Cha TG bị vô hình nhập xác cho chạy tứ tung nhưng vẫn chưa tin nên bị hành nặng hơn. Cha bị nhập cho đi tìm hài cốt em mình, cha chỉ mọi người tìm chỗ chôn chú ở khắp nơi. Ông cùng các em đào 4-5 hố to như hố bom. Khu rừng bị xới tung, mà càng đào lại càng không thấy gì, làm ông bực phát khùng nói ý như là lừa đảo, thế là ông lại bị nhập.
Cha TG nhỏ và gầy, nhưng khi bị nhập xác thì ông có sức khỏe lạ thường, chạy khắp khu rừng, lội suối, ca hát mà không biết mệt; có lúc cha còn bay một phát từ bên này sang bên kia suối, rồi lại về nằm đúng mô đất. Ông còn chui vào bụi cây cào bới đất bằng hai tay, để tìm một cách ngấu nghiến với vẻ mặt đầy phẫn nộ; ông điên lên nhổ cây, bê tảng đá lăn xuống chân đồi. Có lúc vô hình xuất ra, ông lại như không có chuyện gì. Ông nói: “Không thấy thì đi cho biết, coi như đi du lịch.”

Có lúc chú Toản nhập vào con út của chú thứ 3, lên nói chuyện với mọi người, ý để dạy bảo con cháu, trong đó có kể xấu về tính nết của cha TG như thế nào. Ông nghe được thì ông quát lại, thế là ông lại bị chạy và bị giấu vào rừng cây.
Không những vậy, mọi người còn bị vong chú Toản quay như chong chóng, nào là phải lễ Thần rừng, cúng chúng sinh, lễ đồng đội nằm bên cạnh chú Toản do họ không muốn chú về ... rất nhiều chuyện không kể hết.

Vong chỉ nơi hi sinh
Đến ngày thứ 8-9 vẫn chưa cho thấy đúng chỗ, mọi người bắt đầu lo lắng, TG thì nghĩ hay mình bị lừa, nếu vậy thì mang tiếng mê tín. Các chú em vẫn không nản lòng lại hỏi chú Khoát: “Bác thương chúng em!”. Nhưng chú Khoát nói chỉ giúp thế thôi còn lại là người nhà tự tìm.

Mọi người bàn tính và gọi điện cho 2 thầy cúng quen ở quê để hỏi việc tìm hài cốt thì cả 2 đều nói: “Phải 10 ngày mới thấy”. Đúng lúc đó, có một người dân bản địa vô tình đi ngang qua suối, dừng lại cúi nhìn xuống dưới lòng suối và nói: “Chỗ này là có bộ đội Trường Sơn nằm nhưng không biết người ở đâu”.
Mọi người chờ chú Toản lên để xác nhận mà mãi mới thấy chú lên. Lúc này chú Toản vui vẻ nói: “Thôi anh hi sinh lúc còn trẻ, đồng đội lo chôn cất mà mấy chục năm rồi anh không nhớ được chỗ của anh nằm đâu. Anh em cứ về đi, bao giờ thấy anh báo”. Các chú em nhất quyết không chịu: “Cơ hội ngàn năm có một, không tìm được bác em không về!”. Chú Toản quay ra nói với chú Khoát: “Thôi thì anh thương anh em chúng em thì thương cho trót. Anh chỉ chỗ cho mọi người đi, chứ em không biết em nằm đâu cả”.
Cha TG lại nổi đóa la ầm cả khu rừng.
Chú Khoát khóc: “Bảy ơi! Chú thương cháu chú quá! Vì chú mà cháu phải khổ như vậy”. TG đến ôm chú Khoát: “Xin chú thương cháu và gia đình cháu ạ”. Chú khóc thật to rồi chỉ ra chỗ có mảnh nilon nằm dưới suối và nói: “Chúng em giờ chẳng còn gì, còn anh và các em có tin thì ra chỗ đó mà đào mấy nắm đất gói lại rồi làm lễ rước vong anh ấy về”.
Gia đình TG làm theo lời chú Khoát, lấy nắm đất tượng trưng chú Toản, đưa về nghĩa trang liệt sĩ quê nhà vào ngày 21/4/2012.

Trở về nhà
Sau khi đưa chú Toản về quê, cha TG tiếp tục bị vong nhập xác. Việc đầu tiên là đi lễ tạ Thần linh ở đình làng, vong cho nhảy múa vui sướng, sau đó chạy một mạch ra nghĩa trang nằm vật đúng ngôi mộ của em trai mình. Rồi đứng dậy phát biểu cảm ơn họ hàng anh em trong nhà và dân làng đã đón chú Toản về. Khi lễ hương khói cho tổ tiên sau bao năm xa quê, chú mới không nhập vào cha nữa. Sau này do kết quả của việc chạy nhảy không ngừng nghỉ, chân của cha sưng to như quả bưởi đi lại khó khăn. Sau thời gian tìm mộ em trai về, trải qua bao nhiêu việc như vậy nhưng cha vẫn giữ thái độ phản bác không tin, nên mỗi lần cha TG đi ngủ là bị vô hình cho gông cổ lại, cho nói nhảm cả đêm.

Xin hết.

Bài đọc thêm: