Trang 1 / 1 trang

Vong linh chết oan

Chưa xemĐã gửi: Thứ 4 Tháng 6 10, 2009 1:24 pm
gửi bởi nguyenkha
Ngày còn nhỏ Nguyênkha có 1 khoảng thời gian ở trên Đà Lạt. Và có quen biết với gia đình của 1 vị giáo sư, bác Lành trong trường đại học Đà Lạt. Bác ấy được cấp đất và ở ngay trong khuôn viên trường, đối diện đồi cù 3 ngày truớc. Sau này khi Nguyenkha không còn ở Đà Lạt, có một hôm nghe tin một người con gái út của bác ấy, chị Hà bị xe máy tông chết. NK. hơi bàng hoàng và ngạc nhiên vì thời đó Đà Lạt rất ít xe máy, đường trống và người dân thưa thớt và đi lại rất là từ tốn nên ít khi xảy ra tai nạn trong thành phố, nói chi là đến chết người.

Khi gặp trực tiếp chị gái của chị Hà, chị Vân thì được nghe kể rằng chị Hà lúc đó đang là sinh viên đại học và đi làm bán thời gian cho 1 cửa hàng thuốc tây. Chị Hà đang độ tuổi đôi mươi, là người con gái Đà Lạt đặc trưng trắng da dài tóc, đẹp nết đẹp người lại có học thức. Chị lọt vào mắt xanh của rất nhiều anh chàng, trong đó có tên Nghiệp sống ở nhà bên cạnh cửa hàng thuốc tây nơi chị làm. Anh này thuộc thành phần con nhà giàu được nuông chiều ăn chơi từ nhỏ đã quen nết.

Chàng ta đeo đuổi mãi vẫn không được sự chấp nhận của chị Hà. Thế là trong một buổi chiều khi chị Hà cùng chị Vân đang trên đường tản bộ về sau một buổi lễ ở nhà thờ. Hai chị em đi trên lề đường dành cho người đi bộ, chị Vân đi bên ngoài và chị Hà đi phía trong của phần đường. Bất ngờ Nghiệp từ phía sau chạy xe máy leo lên lề đường định đùa ác tông vào chân chị Hà. Không ngờ cú tông đó làm chị Hà mất thăng bằng té ngửa ra phía sau đập đầu xuống đất.

Chị được đưa vào nhà thương ngay lập tức và sau đó thì bị giật lên rồi chết luôn. Gia đình Nghiệp sang năn nỉ gia đình chị Hà, hứa hẹn khoản đền bù lớn bằng tiền bạc để đổi lại một tờ đơn bãi nại từ phía gia đình nạn nhân để Nghiệp tránh được tù tội.

Gia đình bác Lành vốn là những người sống hiền lành và hiểu chuyện. Và dù đau buồn nhưng bác vẫn hiểu có muốn hay không thì chị Hà cũng không thể sống lại. Và bác cũng hiểu tấm lòng những người cha mẹ bên phía Nghiệp cũng đang xót con mình. Thế là bác Lành làm giấy bãi nại cho Nghiệp mà không cần các khoản tiền đền bù nào. Nghiệp ung dung ngoài vòng pháp luật, nhưng lại sống trong sự nơm nớp lo sợ chị Hà “về” tính sổ.

Không biết bàn bạc thế nào mà mẹ của Nghiệp đi tìm một ông thầy pháp làm phép ếm trên mộ chị Hà. Sau đó thì đột nhiên Nghiệp không té mà vô cớ bị trật khớp chân, không thể đi đứng và lúc nào cũng rên la đau dù đã đi bác sĩ thuốc thang. Họ quay lại ông thầy ếm mộ vì nghĩ chắc Nghiệp đã bị phần vô hình phạt. Nhưng ông đó không giúp được gì cho N.

Họ tìm một ông thầy khác xin chữa bịnh và lại giấu không nói ông thầy đó những gì N. đã làm. Thầy đó hỏi N. có phá mồ mả của ai không? Bà mẹ mới đem đầu đuôi câu chuyện ra của N. dính líu tới chị Hà kể cho thầy nghe. Thầy này bày cho gia đình N. đem trầu cau và vài thứ sính lễ tượng trưng ra ngã ba đường, rồi dùng hình nhân thế mạng N. làm lễ cưới với tấm hình của chị Hà, một cái đám cưới ma, xem như cưới vong hồn chị Hà làm vợ cho “hình nhân N.” để chị khỏi về “quậy”.

Toàn bộ những sự việc trên gia đình bác Lành không hề hay biết gì. Cho đến một đêm, chị Hà về báo mộng cho bác Lành và các anh chị trong gia đình. Nhiều người cùng nằm mộng thấy chị Hà đêm đó. Chị Hà về khóc than rằng: ”Bố mẹ anh chị ơi sao để người ta làm vậy với con, với em”. Rồi chị cho gia đình biết chị đang sống bình yên “ở dưới”, chị làm công việc dạy học cho “các em nhỏ ở dưới”, thì bên kia làm đám cưới hình vong thế mạng một cách bất hợp pháp đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống “bình yên” của chị. Chị không đồng ý. Chị bảo rằng đừng để người ta trói buộc con, con không ưng người đó.

Và chị muốn bác Lành qua nói chuyện yêu cầu bên kia phải làm 1 cái lễ cúng khác tạ lỗi với chị và hủy bỏ cái “lễ cưới hình nhân thế mạng” bất hợp pháp kia, thì N. mới khỏi bị “què” chân và những tai nạn sắp tới. Bác Lành làm theo yêu cầu của chị.

Phần bố mẹ N. thì bị một phen hết vía khi nghe rằng chị về nói vậy. Họ không còn cách nào khác là thừa nhận tất cả và răm rắp làm theo lời chị Hà. Sau đó thì đúng là chân N. cũng khỏi. Những người biết chuyện ai nấy cũng nói rằng chị Hà chết ở tuổi 18 nên linh thiêng lắm. Còn Nguyenkha lúc còn bé thường hay theo chị đi hái hoa ngũ sắc mọc dại ven đường rất đẹp, đặc trưng của thành phố Đà Lạt.

Hoặc có khi lên chùa Linh Sơn bắt cá. Trước sân chùa có 1 cái hồ cá nhỏ nằm dưới cây đa. Có lần 2 chị em còn bị sư thầy bắt gặp, 2 chị em run cầm cập vì sợ bị thầy la. Nhưng thầy chỉ cười hiền từ xin lại sự sống tự do cho mấy con cá chứ không một lời la rầy. NK. không ngờ lần đó rời Đà Lạt là lần cuối cùng được nhìn thấy chị, một người con gái đẹp nết đẹp người nhưng yểu mệnh chỉ vì trò đùa quái ác.

Bị vong linh kể tội

Chưa xemĐã gửi: Thứ 2 Tháng 8 29, 2016 9:45 pm
gửi bởi Cafe_den
Câu chuyện tẩm liệm
Bé Lài, hồng nhan tri kỷ đang ngồi chẻ (tách) ổi rốp rốp kế bên bất chợt kể một lèo cho hai thằng bạn nghe chuyện của cha nó:
Cha nó là Út, nông dân chính hiệu ở Tầm Vu (Hậu Giang). Ông biết chút ít về tẩm liệm người chết. Ở khúc đường vô nhà ông, có 2 vợ chồng nọ, có tuổi rồi mà cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, chồng say xỉn chửi vợ tối ngày. Một hôm giác khuya, bà vợ ra cây cầu ở mé sông, người ta đoán là rửa chân hay tắm sao đó mà bà ấy chết đuối ngay luôn chỗ đó. Khi tẩm liệm cho bà ông Út sờ ngay cổ và nói nhỏ cho vợ con ông là người chết không phải sẩy chân té mà do bị bẻ cổ chết. Ông sợ chuyện nên không nói cho người ngoài nghe. Đám tang được ít lâu. Gần 3 giờ sáng ông Út có chuyện đi sớm, tới chỗ tai nạn của người vợ kia thì ông thấy đi phía trước không ai xa lạ chính là bà ta. Một hồn ma đi trước người sống, nếu là ai chắc chạy thục mạng rồi. Nhưng ông Út quen việc tẫn táng thi hài nên cũng dạn. Ông đi nhanh hơn qua mặt vong hồn kia và đi tuốt. Ông càng khẳng định bà ấy chết oan. Hay là chết không phải là hết nhỉ - Lài chen vào. Riêng ngôi nhà của hai vợ chồng kia thì trở thành nhà hoang, đóng cửa suốt.

Hung thủ sát nhân bị nhập
Trên hành trình đi Campuchia, Pin cũng nghe lóm được câu chuyện về một cô gái bị làm nhục đến chết, qua hôm sau kẻ sát nhân bị chính cô nhập vào và kể rõ sự tình. Có ai đời, mình lại vạch tội chính mình, tên hung thủ bị phần vô hình kể tội xong còn phải chịu cảnh tự trần truồng cho thiên hạ một phen tá hỏa. Ôi thôi! "Quả báo nhãn tiền, chớ làm chuyện ác thần linh nghe thấy hết".
Không biết người ta có đọc tới đây không nhỉ? Trời đã về chiều rồi, Trung và Lài cũng chuẩn bị đi làm, tụi nó cũng tin vào tâm linh hoặc là mê tín hoặc là vừa tin vừa nghi. Dù sao Thần linh cũng không cần giải thích hết cho mình biết mà làm gì, con người thật là nhỏ bé ngay trong 1 giây phút của vũ trụ.

Pin hi vọng bạn của Pin sẽ nhấn nút thanks dù qua rồi cuộc thi và Pin hứa sẽ kể thêm nếu bạn ủng hộ. :D/

Bài xem thêm

Ông ngoại chết oan về báo thù

Chưa xemĐã gửi: Thứ 5 Tháng 8 10, 2017 9:05 pm
gửi bởi Thiện Mỹ
Con Kính Đảnh Lễ Tổ,Thầy!

Nhân dịp mẹ con về Việt Nam chơi nên con xin nghỉ làm 2 hôm về quê chơi với mẹ... trong lúc kể về chủ đề xa xưa thì con có ấn tượng về cái chết của ông ngoại con lắm.
Ông ngoại con sinh năm 1914, đi kháng chiến chống Pháp 9 năm, năm 1968 bị 3 người đàn ông nằm vùng đâm thọt vu oan ông ngoại, đêm đó ba người họ vô tận nhà lôi ông ngoại ra đường dùng đá chẻ và cây 3 phân vuông đánh vào đầu, vào mặt. Khi bà ngoại và mẹ được báo chạy ra nhận xác thì đầu ông mềm nhũn, gãy hết răng, toét miệng, sóng mũi tét làm đôi... mẹ nói ông ngoại chết thảm lắm, oan ức lắm. Lúc đó, mẹ con khoảng 14-15 tuổi thôi. Mẹ là con út được ông thương lắm vậy mà mỗi lần thắp nhang đều sợ vì ám ảnh cảnh tượng nhận xác ông ngoại suốt mấy chục năm mới hết sợ!
Cho con hỏi là có cách nào để con có thể biết ông ngoại con đi đầu thai chuyển kiếp hay chưa không ạ? Con nghe xong nổi hết da gà... thấy tội nghiệp ông ngoại quá... mẹ nói sau đó thì ông ngoại con về báo mộng cho người con trai thứ 5... chỉ điểm từng người... trong 3 người đàn ông đó... ai đâm thọt vu oan kiểu gì đều báo mộng cho cậu Năm biết kêu cậu trả thù mà cậu thì tánh hiền từ như cục bột nên không có nghe theo. Mẹ còn kể ông về báo mộng lần nữa nói cậu Năm: "Mày hèn lắm, mày không làm thì tao làm". Mấy năm sau, mẹ nói 3 người đàn ông đó mỗi người chết mỗi kiểu và chết rất thảm. Do câu chuyện xảy ra quá lâu và lúc ấy mẹ con còn rất nhỏ nên con có nghĩ giá mà con có cỗ máy thời gian để con quay về thời điểm ấy xem lại diễn biến sự việc 1 lần nữa!

Mẹ con có kể thêm, ông ngoại mày linh lắm, ông có bà bạn, 1 hôm đi ngang chỗ ông ngoại chết thì bị lật cổ chân đi thầy chữa không hết.... không biết trời xui đất khiến ai bày cho nhớ lại được ông ngoại con rất thích uống cà phê nên bà bạn ấy mua ly cà phê đen ra đúng chỗ ông chết cúng... cúng xong ngồi khấn uống hết ly cà phê đó đi về thì hết đau chân luôn!
Thiện Mỹ con kính bút!

Hồn ma anh bạn chết oan

Chưa xemĐã gửi: Chủ nhật Tháng 8 13, 2017 11:16 am
gửi bởi Hivong
Con có một anh bạn học, nữa đêm đang ngủ tự nhiên có người gọi ra rồi đâm chết ngay tại chỗ, sáng ra người đó mới biết mình đã giết nhầm người. Trước hôm 49 ngày của bạn, đêm đó trời mưa to sấm chớp đùng đùng, làm con giật cả mình không sao ngủ được, đang cố ru giấc ngủ thì nghe thấy có ai gọi mình, lúc này gai ốc nổi lên, con thấy rõ mặt của bạn đang đứng ở cửa sau, bảo con mở cửa cho bạn vào trú mưa. Sợ hãi con đuổi: "Đi đi không được vào", dứt lời thì không thấy nữa.
Ở quê con mọi người đều nghĩ rằng khi nào trời có sấm sét thì lúc đó ma rất nhiều, và ma rất sợ sấm sét nên hay tìm chỗ trốn. Qua ngày mai con mới biết hôm nay là đúng 49 ngày của bạn, con có kể cho một bạn biết rồi bạn ấy đánh đề thì hôm đó đề cũng về đúng tuổi của bạn mất luôn ạ.

Mơ thấy vong xin giải oan

Chưa xemĐã gửi: Thứ 3 Tháng 11 28, 2017 8:59 am
gửi bởi Viên San
Trong hai ngày cuối tuần vừa qua, cả trường con có đưa học sinh đi tham quan trải nghiệm tại một vùng biển, thuộc khu vực Thanh Hoá. Đến tại nơi tham quan trải nghiệm, lớp con chủ nhiệm được phân công ở tại một biệt thự gần cuối dãy 18 biệt thự liền kề. Sau khi đã ổn định sĩ số và điểm danh học sinh lần cuối, tắt điện toàn bộ cả khu biệt thự, cả lớp chúng con ngủ say sau một chuyến đi dài.

Khoảng 2h sáng, con mơ thấy một cô gái trẻ nói với con rằng, cô bị chết oan ở trên đất này, cô muốn con làm lễ giải oan cho mình, con nhìn thấy đàn lễ, có tiền vàng, hình ảnh cô gái rũ rượi tóc rất đau đớn và vật vã khóc. Đúng lúc đó, con nghe thấy tiếng gõ mạnh vào thành giường bên cạnh của học sinh, tiếng gõ to và mạnh lắm, con nghĩ không phải là mơ, bèn mở to mắt thoát ra khỏi giấc mơ để thử tìm hiểu là tiếng gì, có phải học sinh chơi chưa ngủ hay không. Nhưng xung quanh vẫn tối om, tiếng động lạ không còn, học sinh đã đi ngủ hết cả, không thấy có động tĩnh nào. Con quan sát xung quanh khoảng 3 phút rồi chìm tiếp vào giấc ngủ. Ngủ dậy vào buổi sáng hôm sau, con không nghe thấy học sinh kể chuyện gì về tiếng động lạ, chắc chỉ một mình con được nghe thấy. Con không kể với bất cứ ai, mang theo giấc mơ về Hà Nội, đến hôm nay chia sẻ trên diễn đàn thôi ạ :D

Vong chết oan về báo mộng

Chưa xemĐã gửi: Chủ nhật Tháng 2 11, 2018 12:49 am
gửi bởi Tâm Tịnh
Đây là câu chuyện về người bạn con quen biết. Có một thời con quen với anh bạn, con xin tạm gọi là anh Giác. Anh có đặt vấn đề cưới hỏi với con nhưng không được nhà con chấp nhận. Sau đó G cũng lấy vợ và có ba người con. Gia đình người vợ là hàng xóm gần nhà con. Ngày đó G đi làm ca ba về đến đinh công (?) thì bị 1 nhóm người xấu bắt lầm, chúng đưa về nhà chúng trói lại và lấy búa đinh đập nhiều nhát vào đầu. Bọn người đó đưa G đến bệnh viện. Gia đình anh không thấy anh về cứ tưởng là anh phải làm thêm giờ cho đến khi bệnh viện báo cho biết là anh đã tử vong. Bọn người kia còn đến nhà gia đình anh, bảo rằng, "Đêm qua anh bị tai nạn, chúng cháu đưa vào bệnh viện thì đã tử vong trên đường đi". Gia đình cám ơn rối rít.

Sau đó gia đình mời Thầy về cúng trong ba ngày. Ngày đó linh hồn anh G về nhập vào em gái, lúc đó mẹ con cũng có ở đấy. Vong lên khóc thảm thiết, bảo mình bị chết oan. Bọn giết anh cũng có mặt để chia buồn với gia đình nên được chứng kiến vong về kể lại sự tình đêm đó như con đã nói ở trên. Vong nói bọn chúng giết anh rồi lại giả nhân giả nghĩa, muốn đánh lạc hướng nên mới đưa anh đi bệnh viện. Vong còn nói với mẹ con, "Đáng lẽ bác là mẹ vợ cháu có khi cháu không chết oan uổng như vậy". Gia đình anh mang vụ việc đi kiện tụng nhưng nhà không có thế lực nên chẳng ăn thua. Cuối cùng bọn chúng cũng nhận tội với gia đình, và bồi thường cho vợ anh 20 triệu đồng.

Tâm Tịnh.