Trang 1 / 2 trang

Ma bắt

Chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 1 23, 2016 1:58 pm
gửi bởi Thái Sơ Đạo
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Chuyện của Nam và Thúy

Một đêm mùa đông năm 2006 một nhóm sinh viên y khoa trực đêm tại khoa nhi – Bệnh viện đa khoa khu vực thị xã Phú thọ - tỉnh Phú Thọ. Sau khi làm xong các việc của khoa mọi người phân ca trực. Một ca từ 0h00 – 2h30, một ca từ 2h30 – 5h00. Tôi trực ca đầu, sau mấy câu chuyện nhàm chán mấy sinh viên lại lôi chuyện ma ra kể, luật là mỗi người phải kể một chuyện, ai không kể được dĩ nhiên là dính phạt rồi. Tôi cũng kể một câu chuyện đã đọc trên mạng, mấy bạn khác cũng kể mấy câu chuyện hầu như ai cũng biết. Tới phiên Dũng, bạn thề rằng chuyện bạn kể là chuyện đã xảy ra với một người bạn của mình và bạn là người chứng kiến chuyện này từ đầu tới cuối. Câu chuyện như sau:

Một buổi trưa hè năm 2005 Dũng cùng nhóm bạn rủ nhau ra sông tắm, nhà Dũng ở gần sông hầu như trưa hè nào các bạn cũng ra sông bơi cả. Trong nhóm bạn có một bạn tên Nam là nổi trội hơn cả, học giỏi, đẹp trai lại bơi lội rất cừ. Thường khi đi bơi Nam hay lặn xuống kéo chân, kéo quần các bạn làm cho cả đám ầm ĩ cả lên. Hôm nay cũng vậy sau khi bơi một lúc Nam lặn xuống trêu các bạn nhưng một lúc sau mọi người vẫn không thấy Nam trồi lên mặt nước, đám bạn lo lắng cùng lặn xuống tìm. Một lát sau một người hô “Tao thấy thằng Nam rồi” Dũng thấy vậy liền bơi lại chỗ người bạn kia, tới nơi thì thấy mặt bạn kia tái mét cả người vẫn còn run. Một người hỏi: “Thằng Nam đâu?” người bạn kia sau một lúc mới nói được “Tao túm được tay nó rồi nhưng tay nó nhớt lắm lại như bị cái gì kéo ấy, mạnh lắm tao không giữ được nên tuột tay rồi” mấy người thấy vậy vội chạy lên bờ tìm người giúp.

Gia đình Nam hay tin vội chạy ra tìm, hàng xóm cũng bơi thuyền trải lưới tìm Nam nhưng không có kết quả, sau ba ngày tìm kiếm không thấy gia đình Nam nghe theo hàng xóm mách đi nhờ ông thầy đồng ở gần đó trợ giúp. Dũng và các bạn cùng tắm hôm đó cũng được mời đi cùng. Thầy đồng làm lễ gọi hồn ở ngoài sân cách bờ sông không xa.
Dưới bàn thờ khói hương nghi ngút là những hình nộm, ngoài ra còn có một cây cầu làm bằng giấy (thầy đồng nói đây là cầu nại hà), những người nhà và các bạn của Nam ngồi phía dưới. Sau khi thầy đồng làm lễ có gió nổi lên và theo cảm nhận của Dũng thì cơn gió này lạnh hơn bình thường mặc dù ngoài sông luôn có gió. Cây cầu giấy bỗng đong đưa theo từng nhịp như có người đi trên đó, khi cây cầu hết rung thì chị của Nam đang ngồi bỗng ngã ra sau và được mọi người đỡ lấy.
Chị của Nam tự nhận mình là Nam và nói với gia đình “Bố mệ đừng buồn, con bây giờ sướng lắm, sướng hơn ở nhà nhiều, ở dưới thủy phủ đang thiếu một chức quan nhỏ các vị thấy con có tài nên bắt con đi cho con làm. Con sẽ phù hộ cho gia đình khỏe mạnh làm ăn phát đạt, nhưng ở dưới này con có một mình hơi buồn nên muốn đưa cái Thúy người yêu con xuống ở cùng con”.

Bố Nam nói “Con đừng dẫn nó đi tội nghiệp nó, thế thân xác con nơi nào mà bố mẹ tìm mãi không thấy”. Chị gái Nam trả lời “Con đã quyết rồi, xác con các vị để nằm dưới bụi tre dọc bờ sông cách đây 600m, cứ đi xuôi xuống khắc thấy”. Gia đình Nam hỏi thêm mấy chuyện nữa về nguyện vọng của Nam xem cần những gì để nhà đốt vàng mã hóa cho. Được một lúc Nam nói “con đi đây” rồi chị Nam ngã vật ra và khi tỉnh lại thì không nhớ những gì đã xảy ra.
Dũng theo gia đình Nam theo dọc bờ sông và thấy một bụi tre tươi tốt nằm sát bờ sông, có những ngọn cây rũ xuống sát cả mặt nước. Bố Nam cùng hai chú nữa vội lội xuống lần tìm dưới gốc bụi tre, được một lát thì bố Nam kêu lên “Nó đây rồi” mọi người vội xúm lại chỗ bố Nam thì thấy bố Nam đáng kéo chân con mình ra khỏi một hốc nước ngầm dưới bụi tre. Mọi người đưa Nam về và cử hành đám ma ngay ngày hôm đó.

Sau tang lễ mẹ Nam cũng nói với bố mẹ Thúy về việc Nam nói khi gia đình mình đi gọi hồn con để tìm cách giải quyết nhưng bố Thúy không tin việc này còn nói mẹ Nam mê tín. Tuy vậy, gia đình cũng quản lý con gái chặt chẽ hơn, tối đến là cấm tuyệt con gái ở nhà và khóa cổng từ sớm. Nhưng vào đêm bảy ngày sau, Thúy mất tích. Buổi sáng hôm ấy sau khi ngủ dậy mẹ Thúy không thấy con gái đâu bèn làm toáng lên cả nhà đổ xô đi tìm, tìm khắp cũng ra tới bờ sông thì thấy đôi dép con gái để ngay ngắn ở đó. Buổi sáng hôm ấy Dũng đi học ngang qua thấy mọi người tập trung đông ở đây mới dừng lại hỏi thăm xem có việc gì, hỏi xong thì lạnh hết cả người vì bãi sông này cũng là bãi sông Nam tắm cuối cùng hôm đó.

Gia đình Thúy sau nhiều nỗ lực tìm kiếm mà không có kết quả mẹ Thúy cũng đi gọi hồn con, Thúy cũng lên và nhập vào em gái của mình. Sau một hồi nghe mẹ khóc lóc kể lể em Thúy nói: “mẹ đừng buồn, cũng là cái số của con nó thế, con bây giờ tốt lắm bố mẹ không cần lo lắng cho con. Về phần xác của con thì bố mẹ đi xuống cách đây 2km chắc con cũng sắp nổi lên rồi đấy”.
Bố mẹ Thúy tìm được xác con gái mình và tổ chức tang lễ, đám ma rất đông phần vì người làng thương tiếc cô gái xinh đẹp nết na này cũng có phần vì bị hấp dẫn bởi câu chuyện li kỳ mà dân làng truyền tai nhau mà tìm đến.

Câu chuyện Dũng kể đến đây là hết, sau chuyện này chúng tôi cũng không tiếp tục kể chuyện ma cho nhau nghe nữa. Cũng đến giờ thay ca chúng tôi được đi ngủ, nhưng tôi cũng rất khó vào giấc khi nghĩ về câu chuyện Dũng kể, lúc ấy tôi cũng chưa tin là có ma. Sau chuyện này cũng như rất nhiều gặp gỡ của tôi với những linh hồn thân nhân, tôi dần thay đổi quan điểm của mình về một thế giới khác....

Ma về đòi con

Chưa xemĐã gửi: Thứ 4 Tháng 5 17, 2017 7:35 pm
gửi bởi Hivong
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Con xin kể câu chuyện có thật được bà nội kể lại.

Bà sinh được một bác gái nữa rồi mới đến bố con, bác rất xinh đẹp, nước da trắng nõn, môi thì đỏ thắm, trên đầu có ba chỏm tóc đào, rất dễ thương. Bà sinh bác được mấy tháng mà không ai biết trong nhà có con nít, vì bác không quấy khóc như bao đứa trẻ khác, bú no là bác lăn ra ngủ. Bà bảo có một điều kỳ lạ là lúc bà mang bầu, đêm đến bà hay thấy bóng một người đàn ông (ông nội con làm nghề đánh bắt cá, hầu như một tháng thì chỉ khi nào trời sáng trăng thì mới ở nhà ban đêm, còn đa số là ở đêm ngoài biển.) và thấy nhiều lần nên bà không còn sợ hãi nữa. Bẵng đi một thời gian không thấy người đó nữa và đúng ngày bác gái được 5 tháng tuổi, bóng người đó lại xuất hiện và lần nầy bà nghe được ông ấy gọi tên và nói: "Chuyên, đưa con đây cho tôi".

Cứ như vậy liên tục mấy ngày làm bà sợ quá, bà kể chuyện lại cho ông nội nghe. Thế rồi ông không đi biển nữa mà ở nhà với bà. Tối lại ông lấy một con dao cò người ta hay dùng để chặt củi, để ngay gối nằm của bác gái, còn bố của ông nội thì cầm một con dao, ngồi ngay ghế chỗ cửa ra vào, rồi dặn bà nội không được trả lời nếu như nghe ai kêu tên.

Cứ như vậy ban ngày thì không sao nhưng đến tối thì lại thấy bóng người đàn ông đó về đòi con, lần này ông nội phải bí mật đưa hai mẹ con lên nhà ông cố nội để ở, hòng đánh lạc hướng con ma kia, mấy ngày trôi qua không thấy bóng người đàn ông ấy, mọi người đều nghĩ có lẽ ổn.

Rồi một hôm mọi người đều đi ngủ, bà nội thấy bóng người đàn ông ngay cửa sổ, lần này ông nói như quát: "Đưa con đây cho tôi, nó là con tôi đã đến lúc phải đi".
Và ông gọi rất to tên của bà: CHU...Y...Ê...N
Bà bất ngờ lên tiếng thưa: Vâng.
Cái bóng đó biến mất. Qua ngày mai bác nhỏ cứ vặn mình khóc hoài khóc đến khản tiếng luôn. Nghĩ có thể bác nhỏ bị đau bụng, ông Nội gọi y tá tới tiêm cho bác nhỏ thuốc giảm đau, ai cũng lo lắng vì bác xưa nay không quấy khóc bao giờ.
Cô y tá mới đưa mũi kim tiêm vào bắp đùi thì cây kim liền bị gãy, mọi người ngạc nhiên. Cô y tá không dám tiêm nữa đành ra về. Còn bác nhỏ cứ khóc suốt đến ngày thứ ba thì bác nhỏ chết.

Phần bà nội thì chỉ hiểu là bà lỡ trả lời với ma nên bác nhỏ mới bị ma bắt.

Ma bắt

Chưa xemĐã gửi: Thứ 2 Tháng 7 03, 2017 11:39 am
gửi bởi Hivong
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Đây là câu chuyện của anh họ con.

Mới 5h chiều bỗng nghe thấy tiếng thất thanh của anh con trai ngoài cửa bố mẹ anh vội vàng chạy ra thì thấy anh mặt mày xanh mét đang bò lết vào cửa rồi ú ớ nói không rõ tiếng. Một lúc sau bình tĩnh lại anh kể rằng: Đang đi thì thấy một đoàn ngựa chạy qua rồi thấy rõ ràng cô Hai - Cô Hai là người hàng xóm mới mất được 40 ngày nhưng hàng xóm ở đây thấy cô ấy về rất nhiều toàn là thấy đi ngựa và đi chung với một tốp người, người nhà đi xem bói thì bảo cô chết giờ xấu nên về bắt người nhà, sợ quá người nhà cô có cúng bái và mượn thầy về yểm không cho vong hồn cô về nhà nữa. Từ khi cô hai mất cả xóm đó không ai dám đi khuya nữa. Bình thường anh không tin lắm về lời mọi người nói, hôm nay anh thấy rõ mồn một. Cô Hai chỉ tay vào anh ra hiệu thì có mấy người đến trói tay trói chân lôi anh đi. Trong lúc sợ hãi anh vội kêu cứu thì thấy ông nội đã mất và mấy người nữa cũng đi ngựa về và lao vào giằng co rồi đánh nhau với một tốp người bên cô Hai đó và bảo thả cháu tao ra!
Anh thừa lúc đó lấy hết sức lực bò vô nhà, lòng thầm cảm ơn ông bà tổ tiên đã cứu mình thoát chết.

Anh họ con là anh con nhà bác, con thường xuyên đến nhà chơi và nghe chị dâu kể lại là lấy nhau về được mấy tháng, nhưng chị thường xuyên gặp ác mộng. Có hôm đang nằm ngủ chị thấy bóng người phụ nữ cứ túm tóc chị lôi xuống giường không cho nằm với anh, và liên tục nói trả chồng cho tao, chị sợ lắm cúng bái cũng nhiều nhưng chỉ đỡ chứ không hết hẳn vì thi thoảng lại thấy một cô gái về tranh nằm cùng. Rồi từ khi anh bị què tay chỉ vì một tai nạn mới không thấy cô gái ấy về nữa. Chị bảo chắc giờ con ma đó chê anh nhà cô què quặt nên nó không yêu nữa. :D

Hồn ma bệnh nhân muốn bắt người

Chưa xemĐã gửi: Thứ 6 Tháng 1 26, 2018 2:18 pm
gửi bởi Tuệ Tâm
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Tuệ Tâm được anh bạn bác sĩ tạm gọi là Ân kể cho nghe về chuyện huyền bí mà anh đã từng trải qua trong quá trình công tác tại bệnh viện:

Anh Ân cũng chứng kiến chuyện huyền bí như: Ông X. nằm viện gần 1 tháng, được chẩn đoán viêm phổi, suy thận, suy kiệt. Điều trị đến giai đoạn triệu chứng có phần cải thiện thì đột ngột ông X. xuất hiện suy hô hấp, người tím tái. Anh Ân kể nếu không cấp cứu được thì có thể dẫn tới cái chết. Là bác sỹ điều trị chính, anh Ân đã dùng thuốc nhưng tình trạng suy hô hấp của người bệnh không cải thiện gì cả. Bỗng con gái bệnh nhân (cô Ba, tên đã đổi) bước vào phòng với đôi mắt trợn ngược, chân tay run run như người bị nhập và nói: “X. ơi, mày phải cố gắng sống”, nói mấy câu gì như đuổi con ma và nói “Nó ổn rồi đấy”. Thế là vài phút sau ông X. hồng hào trở lại, tình trạng suy hô hấp được cải thiện. Anh Ân và mấy người trong phòng đều chứng kiến câu chuyện lạ kỳ này. Khoảng 1 tuần sau ông X. khỏe lại và được cho ra viện.
Khi cô B. tỉnh táo lại, cô giải thích là có hồn ma của 1 bà bệnh nhân quanh quẩn ở đấy thích ông X và muốn rủ ông X. đi cùng. Cô ba bị ông bác ruột là liệt sĩ nhập vào để đuổi hồn ma của bà bệnh nhân kia đi. Cô B. kể rằng ông bác trước giờ thiêng lắm.

Vợ anh Ân có thai đôi, đi xem bói thì thầy bói nói: Nếu đẻ ra thì chết cả mẹ lẫn con. Cả gia đình vô cùng hoang mang lo sợ. Anh Ân nhớ đến cô Ba với câu chuyện tâm linh bên trên nên gọi điện kể tình huống. Cô Ba nói: “Em cứ yên tâm không sao, chị sẽ thắp hương khấn bác phù hộ cho”. Cuối cùng vợ anh Ân sinh nở mẹ tròn con vuông. Hiện giờ hai con anh Ân được hơn 3 tuổi, từ khi sinh ra đến giờ hai cháu ốm đau và quấy rất nhiều.

Bà nội đòi bắt con cháu

Chưa xemĐã gửi: Chủ nhật Tháng 2 25, 2018 9:22 am
gửi bởi ruby38
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Đây là câu chuyên có thật mà N - người bạn thân của Ruby kể lại.

Bà nội N bệnh, mất cách đây không lâu. Trong đám tang của bà, một người cô của N có biểu hiện bị nhập xác và xưng là chú của N (người em của ba N bị mất hồi con nhỏ). Chú khóc, nói là bà nội muốn bắt 1 vài người đi theo nhưng để chú lo mọi chuyện cho, rồi chú xuất đi.
Đến đám 49 ngày của bà thì dượng của N (2 vợ chồng cô dượng là người sống chung với bà) bất ngờ bị đột quỵ nên cả nhà chở đi bệnh viện nhưng may là chỉ bị nhẹ.
Đám 100 ngày của bà thì ba mẹ N lên dự, khoảng 11h tối thì mọi người đi ngủ. Tự nhiên mẹ N bị tê hết 2 chân sau đó té từ trên giường xuống, miệng méo xệch, may mà có người phát hiện ngay lúc đó đưa đi viện. Bác sĩ chẩn đoán cô bị tai biến do tăng huyết áp đột ngột (cô là người có huyết áp khá thấp hơn bình thường và chưa bao giờ bị cao huyết áp) và nằm trong số ít người có thể phục hồi nhờ phát hiện kịp thời.
Liên tiếp 2 việc xảy ra khiến nhà N nhớ tới lời cảnh báo trước đó của chú và bắt đầu tin vào tâm linh hơn ạ.

Ruby.

Ma xúi tự tử

Chưa xemĐã gửi: Thứ 3 Tháng 3 06, 2018 3:45 pm
gửi bởi Hivong
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Buổi sáng hôm đó Hivong bị đánh thức bởi tiếng la thất thanh, tiếng gào khóc từ nhà hàng xóm. Chưa kịp rửa mặt Hivong chồm dậy chạy nhanh về phía có hỗn loạn. Mọi người xúm lại đông, bàn tán cô Hoa (tên đã đổi) đã thắt cổ tự tử chết. Bất giác Hivong nổi hết da gà và lùi lại vì sợ nếu nhìn thấy hình ảnh đó thì tối nay khỏi ngủ luôn.
Cách đây mấy hôm Hivong có gặp cô H. Nếu xét về gia cảnh thì cô là người mà nhiều người ngưỡng mộ, chồng yêu thương, các con thì ngoan ngoãn, kinh tế thì thuộc hạng giàu có cuộc sống khá yên bình. Cô thuộc dạng hiền lành, gia đình không có tiền sử về bệnh thần kinh. Nhưng nghe kể dạo gần đây cô hay có biểu hiện lạ cứ hay nói lảm nhảm một mình. Có hôm đang ăn cơm cô đưa tay ôm lấy cổ rồi ú ớ mãi mới nói ra tiếng, cô bảo là: “... Họ đông người lắm họ muốn bắt tôi đi, họ còn bóp cổ tôi nữa cứu tôi với.” Gia đình cứ ngỡ cô bị bệnh nên đưa ra bệnh viện, bác sĩ khám thì không ra bệnh, cô có nói với chồng là cô không bệnh tật gì hết cô hoàn toàn tỉnh táo, hãy tìm thầy cúng cho cô nếu không cô sẽ chết. Ậm ừ cho qua, khổ nỗi ông chồng yêu thương vợ nhưng nghĩ vợ mê tín làm gì có chuyện ma điều khiển được người sống...

Rồi có hôm buổi trưa cô lội hẳn xuống sông may mà mọi người phát hiện kịp kéo cô lên. Cô nói có mấy người cứ lôi cô đi, cô khóc xin nhưng không được, họ cứ cầm tay kéo đi, còn xúi cô tự thắt cổ mình nữa, nghe cô nói ai cũng nghĩ có lẽ cô bị vấn đề tâm linh nhưng chả ai đã động đến chuyện cúng bái. Nhất là chồng cô toàn bác bỏ... Đến khi cô tự tử chết mọi người mới ngơ ngác và tiếc nuối. Cô chết được 3 hôm thì chồng cô thấy cô hiện về ngồi khóc sụt sịt bảo, "Cô chết oan sao mọi người không tin?". Cô nói cô không bị bệnh gì hết mà bị người ta bắt đi, lần đầu gặp hiện tượng như vậy cứ nghĩ do mình hoa mắt và do thương nhớ vợ quá, nhưng rồi mấy đứa con và hàng xóm cũng thấy cô về khóc lóc than thở. Có người có thấy cô cứ đi đi lại lại ngay trước cửa cứ mấy hôm thấy liên tục như vậy. Chồng cô bắt đầu sợ hãi. Rồi họp gia đình tìm người cúng bái rồi trấn yểm không cho cô về nhà vì sợ cô chết oan nên sẽ về bắt con cái trong nhà...

Lễ cúng bái cũng hết mấy chục triệu và từ đấy không ai thấy cô về nữa.

Re: Ma xúi tự tử

Chưa xemĐã gửi: Thứ 5 Tháng 3 08, 2018 9:59 pm
gửi bởi Tuệ Phúc
Đọc bài của Hivong có chi tiết:
“... Họ đông người lắm họ muốn bắt tôi đi, họ còn bóp cổ tôi nữa cứu tôi với.”
làm Tuệ Phúc nhớ đến chuyện bà ngoại TP khi còn sống có kể cho TP nghe như sau: một đêm bà đang ngủ thì thấy ông ngoại TP (đã mất) về cầm tay bà lôi đi theo, lúc kể bà có phần ngạc nhiên và hơi sợ, bà còn chìa tay ra cho TP và người thân xem vết bầm tím ở tay do bị lôi đi.
Một thời gian không lâu sau đó bà ngoại TP cũng mất.

"Khổ quá thì chết đi"

Chưa xemĐã gửi: Thứ 4 Tháng 1 09, 2019 9:54 am
gửi bởi Hivong
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Con xin kể một câu chuyện ngắn có thật xảy ra ở quê con.

Buổi sáng, nước biển rút dần ra xa, nhường bãi cát mịn màng, thoai thoải cho người. Gió lay nhẹ làm cho cả bầu không khí trở nên lạnh lẽo. Đang chìm đắm trong cảnh mơ mộng thì con bị đánh thức bởi những âm thanh ồn ào, tiếng la thất thanh. Con nhổm người dậy chạy ra ngoài cửa thì thấy mọi người tụm năm tụm ba xì xào kể chuyện. Con được nghe mọi người bảo nhau: “Cô Thảo treo cổ chết rồi, chết mới mờ sáng, khi chồng đi biển về thì phát hiện cô treo cổ lơ lửng trên trần nhà”.
Rồi mọi người đua nhau kể lại tự sự mấy hôm trước: Khi chuẩn bị cơm nước xong xuôi cho chồng đi biển thì cô lặn lội đi bắt ốc (ở xứ quê con, cứ lúc nào thủy triều rút xuống là mọi người hay rủ nhau ra biển bắt ốc rất đông và vui) khi cô bắt ốc được đầy rổ thì cũng là lúc thủy triều lên cao, cô về vừa đi vừa nghĩ đến không khí của ngày tết, còn một tháng nữa là đến tết, làm quanh năm 3 bữa tết lại không đủ no. Năm nào cũng phải đi vay mượn nợ người ta, nghĩ đến đó rồi cô nhìn lên trời rồi than thở: "Trời ơi sao tôi khổ thế này", nói lải nhải câu nói đó được một đoạn thì cô thấy một bóng người phụ nữ tóc dài tới gót chân, bay lơ lửng rồi bay gần đến chỗ cô, hai tay nhấn mạnh đầu cô xuống nước rồi hét to: "Khổ quá thì chết đi", sợ quá cô lấy hết sức vùng vẫy rồi chạy bán sống bán chết. Về đến nhà cô Thảo mới kể lại cho mọi người biết và nói thêm dạo gần đây toàn thấy bóng người cứ xúi giục cô chết. Đến hôm nay cô thắt cổ chết thật.

Ở làng quê của con thì trường hợp chết vì thắt cổ rất hiếm nên mọi người nói chỉ có ma xúi mới thắt cổ chết được, còn không có ma xúi thì không thể. Vậy nên cái hôm đi đưa đám, cả làng kéo nhau đi xem, rồi bàn tán về cái chết của cô. Có ông thầy cúng phán "Vì chết vào ngày xấu nên cô T sẽ tìm về quậy phá nếu gia đình tin thì nên tìm thầy khác cao tay hơn để yểm cho cô khỏi về".
Sau ngày đám tang mấy hôm thì cả xóm lại được phen hú hồn khi mọi người cùng xóm thay phiên nhau thấy bóng cô T ngồi khóc thút thít ở xó ngay cạnh lối đi lại của xóm. Mới đầu thấy thì ai cũng sợ, nhưng mấy anh choai choai ở xóm lại gan, hễ thấy là lại lấy đá ném không sợ gì. Đêm 30 tết con nghe thấy một tiếng nổ lớn chạy ra xem thì nghe đâu mấy anh con trai trong xóm cứ thấy cô T về ôm mặt khóc đuổi mãi không đi nên mấy anh bàn nhau chèo ra thuyền lấy kíp nổ về để ném về phía cô T (ở quê con làm nghề đánh bắt hải sản nên thuyền nhà ai cũng dự trữ kíp và mìn nổ) vì nghe đâu có người nói khi ma bị đánh hoặc ném thứ gì cho có tiếng động lớn thì sẽ làm hồn siêu phách tán từ đó sẽ không về được nhà nữa.
Cũng kể từ đó cả xóm không còn ai thấy cô T về nữa nên mọi người lại càng khẳng định cô bị bọn trẻ ném kíp cho hồn siêu phách tán...

Nửa bên nóng nửa bên lạnh

Chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 1 19, 2019 11:18 pm
gửi bởi Hướng Tâm
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Cạnh nhà HT hôm nọ có chị Lan đang yên đang lành, tự dưng cứ cười khanh khách nghe rất rợn, có lúc chị còn nói lảm nhảm một mình nữa. Cơ thể chị thì sờ vào thấy nửa bên người lạnh và cứng đờ trong khi nửa bên kia thì vẫn ấm nguyên.

Chị bị như vậy tới hôm thứ hai thì gia đình hoảng quá nên có mời thầy về cúng, và gọi hồn gia tiên thì biết là bà nội chồng vừa mất chưa được 49 ngày, bà đang bị quỷ sai đánh đau quá nên quay về bắt chị đi thế chỗ cho bà, trong khi bố đẻ và bà cô bên chồng (bố đẻ và cô chồng mất đã lâu) đang cố gắng cứu chị ở lại. Bà cô chồng khi nhập vào xác cô đồng có nhắn là đưa chị ấy về ngay nhà chồng (khi đó chị ấy ở riêng) để mẹ chồng thắp hương cúng bái trong ngày, không thì sẽ không giữ được mạng của chị.

Quả nhiên khi mẹ chồng chị mời thầy về làm lễ thì cuối ngày hôm ấy chị trở lại bình thường.
Chị còn nói với HT rằng sau cái vụ bị hành đó thì đến bây giờ chị vẫn còn sợ đến điếng hồn.

"Tao đi tự tử!"

Chưa xemĐã gửi: Chủ nhật Tháng 3 03, 2019 10:06 pm
gửi bởi PhucDuyenGia
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025


Con kính đảnh lễ Đức Tôn Sư Triệu Phước.
Con kính đảnh lễ Đức Thầy Triệu Nghiêm.

Xin chào Sư tỷ Dieuchi, chị Hạnh Như cùng đồng đạo.

Con PhucDuyenGia xin chia sẻ câu chuyện ông bác họ đằng ngoại con:

Năm đó ông khoảng trên dưới 70 tuổi, vào ngày 30 tết cổ truyền, ông quét vôi tường nhà cho sáng sủa để đón tết. Đến trưa giờ ăn cơm mà quét chưa xong nên ông làm cố và ăn sau. Khi xong việc ông ăn một mình và có đứa cháu nhỏ ngồi chơi bên cạnh ông. Ông mới uống khoảng 1 hoặc 2 ly rượu nhỏ với 1 chút món nhắm là ông bê mâm qua đầu cháu nhỏ ném ra sân và ông nói lớn tao đi tự tử. Thế là ông chạy ra đường, mọi người con cháu không hiểu gì và lo thế là chạy theo ông nhưng không ai đuổi kịp, ông chạy nhanh lắm nhìn như chỉ thấy bóng loang loáng. Ông chạy thẳng lên lưng chừng núi, cách nhà khoảng 3 km, trên đây có một cái miếu thờ nhỏ. Mặc dù đường lên miếu nhỏ, gập ghềnh, ông vẫn thoăn thoắt không ai theo kịp. Gần tới miếu phải qua khe đá nhỏ, đến đó chừng 1 vài phút ông quay lại chạy xuống, chạy về nhà. Mọi người lại chạy theo.
Rồi ông trèo lên cây cau trước sân nhà hái mấy quả cau, tụt xuống dưới ông hái mấy lá trầu không, rồi ông chạy một nước tới nhà ông thầy phù thủy mà dân làng kính trọng, cách nhà gần 2 km. Ông vào trong nhà đặt trầu cau lên và quỳ trước ban thờ. Ông thầy ra lễ lạy, đọc lầm rầm một chút thì ông trở lại nói chuyện bình thường, và cùng mọi người đi về nhà.

Nhà ông bác họ ở là nhà người bác ruột không có con trai, ông ở để hương khói bác. Ông kể là bà hai của ông bác về bắt ông đi nhưng lên tới khe đá gần miếu thì mẹ ông đẩy xuống. Ông nói là ông thấy lễ hội ở trên đó tưng bừng đông vui nhộn nhịp, ông cũng không hiểu sao lại chạy về nhà ông thầy, làm cho con cháu một trận hú vía.

Nói về ông thầy (ông cũng là họ hàng trong dòng họ), gia đình có nhờ ông giúp khi bà hai vợ ông bác mất vào giờ xấu. Ông đã yểm bùa (nghe nói đó là cọc đóng ngăn chuồng lợn) được yểm từ trong nhà ra ngoài ngõ. Ông thầy nói khi nào cho phép thì bà hai bác mới được về cho tới khi sang cát thì mới thôi. Hôm đó ngày tết cho bà về nhưng không ngờ lại như vậy.

Đây cũng là bài học tâm linh cho con cháu cũng như dân làng biết sau khi chết còn linh hồn để mà biết sợ, sống đời đạo đức.


Thành kính,
Con PhucDuyenGia