:::Mắc Đường Dưới
Một thằng con trai như tôi từ nhỏ đã là đứa vô thần không tin vào những chuyện siêu hình, không tin chuyện con ma, con quỷ có thể nhập người ta. Cho đến khi hàng loạt sự việc kì lạ đã xảy ra cho gia đình tôi khiến tôi không muốn cũng phải tin. Cách đây khoảng 2 năm, vào một buổi tối khi về nhà tôi cảm thấy lạ vì cả nhà tôi sao hôm nay tự nhiên mọi người lại có mặt đông đủ, nói đúng hơn là cả dòng họ nội tôi không hẹn mà có mặt ở nhà tôi đầy đủ 1 cách tình cờ đến kì lạ mà ai trong nhà cũng nhận ra.
Cả đại gia đình quây quần nói chuyện vui vẻ chưa được bao lâu thì chị gái của tôi, tên Lan bị 1 một em bé sơ sinh (là vai dì của tôi và chị Lan, khi sinh ra đã chết, chưa có đặt tên) nhập về xác. Chị Lan đang bình thường thì trợn mắt đập bàn cái rầm, sau đó thì khóc bù lu bù loa, nói năng cử chỉ đúng kiểu 1 đứa trẻ sơ sinh, các ngón tay cứ quíu lại trong các cử động, trách móc vì không được cúng kiếng, không được đặt tên, và cho biết tình hình của các cậu dì đã mất cùng bà ngoại ở thế giới bên kia hiện đang thế nào.
Mẹ tôi hứa là sẽ cúng kiến đặt cho dì cái tên, sau đó dì bỗng nổi giận nói rằng giận vì đứa cháu gái ở bên Mỹ (tên chị Hà, con của bác Huân) bị gia đình ở bên đó đưa vào nhà thương điên. Cả nhà tôi, ai cũng ngạc nhiên sửng sốt, vì có biết chuyện chị Hà đúng là lúc tỉnh lúc lên cơn nhưng không hề nghe nói chuyện bị đưa vào nhà thương điên.
Chị Hà con bác Huân, là cô gái đẹp nết đẹp người làm cho bao nhiêu chàng trai xứ Mỹ điên đảo. Chị Hà yêu 1 anh người Mỹ gốc Trung Đông có gia cảnh tầm thường thì bị bác Huân phản đối kịch liệt vì bác muốn chị lấy những người thương nhân giàu có tương xứng với gia cảnh nhà bác. Sau buổi chiều chia tay cuối cùng của chị Hà và anh chàng Trung Đông đó thì chị Hà trở nên bất thường, giống như có 2 người khác nhau trong cái thân xác của chị. Lúc bình thường chị Hà là người con gái thanh lịch nhã nhặn có học thức, khi lên cơn chị la hét chửi bới, với lời lẽ thô tục, đập phá suốt hơn 6 tiếng đồng hồ không biết mệt.
Chị thỉnh thoảng mới lên cơn 1 lần, nhất là những khi chuẩn bị tiến tới với 1 chàng trai nào hoặc chỉ ngửi thấy mùi hoa hồng. Vì thế mà ai đến với chị cũng ra đi trong vội vã. Bác Huân phải về Việt Nam qua mai mối tìm được 1 chàng trai có hình thức tương đối khá để gả chị Hà. Anh này ban đầu cứ tưởng sống trên thiên đường vì cái gì thuộc về chị Hà cũng tốt đẹp cộng với giấc mơ được đi Mỹ. Mọi thứ êm xuôi cho đến đêm tân hôn, cô dâu lên cơn chửi bới la hét đập nát hết mọi thứ trong phòng tân hôn. Giấc mơ tấm thẻ xanh cũng chỉ giữ được chú rể 1 năm, anh này cũng bỏ của chạy lấy người bay về Việt Nam gấp.
Hồn dì tôi qua xác chị Lan bảo rằng chị Hà không hề bị điên mà bị người ta bỏ bùa, và giận dữ nói rằng bác Huân không được đối xử với cháu của dì như thế, không được để ở nhà thương điên vì chị Hà không có điên. Dì cho biết là bác Huân phải bay về Việt Nam, về tận Sóc Trăng, nơi quê nội, đến cái mộ kết của dì mà lấy nắm đất ở đầu mộ cho chị Hà đeo vào cổ thì sẽ khỏi. Dì còn nói rằng dì về thăm gia đình lần đó là lần cuối, mai mốt không về được nữa, và cho biết bà ngoại tôi đang đứng ở cửa đợi dì. Sau đó dì chào từ biệt mọi người. Cả nhà ai nấy đều dựng đứng cả tóc gáy.
Dì điều khiển xác chị Lan bước ra bàn thờ đốt nhang và sau đó là chị Lan ngã cái rầm như rơi tự do xuống nền nhà, nằm ngất xỉu mà lúc đó không người đàn ông nào trong nhà khuân lên nổi, đành phải đem gối kê đầu cho chị và để chị nằm trước bàn thờ. Khoảng 30 phút sau chị tỉnh lại, nói không ra tiếng vì đã la hét suốt 2 giờ đồng hồ khi hồn nhập về. Chị hỏi việc gì vừa diễn ra mà sao chị lại mệt quá. Nói rằng lúc nãy chị vừa nhắc đến chuyện cúng kiến cho những cậu dì đã mất thì buồn ngủ quá, ngủ mất không biết gì nữa.
Sau khi hồn người cô xuất đi, ba tôi gọi điện sang Mỹ thì mới biết chuyện bác Huân đem chị Hà vào nhà thương điên là có thật. Ba tường thuật lại mọi việc cô nhập về cho bác nghe. Trái với những gì chúng tôi nghĩ, rằng bác Huân sẽ vui mừng và bay gấp về Việt Nam để làm theo lời cô dặn (những lời mà cả đại gia đình tôi cùng chứng kiến) mà cứu chữa cho đứa con gái duy nhất của bác, thì bác lại tỏ ra phớt lờ không màng tới. Cả nhà ai cũng thấy uất dùm cho chị Hà.
Bẵng đi 1 thời gian lâu, bác về Việt Nam chơi, bác có khoe với gia đình tôi những tấm hình bác chụp cùng với vài người bạn. Thì ra đó là hình bác chụp khi đi sang Ấn Độ nhận lễ quán đảnh và nhận một cái khăn của Ngài Đạt Lai Lạt Ma, và hình của buổi lễ xin ơn phước. Bác cho biết bác đã tu theo Mật Tông Tây Tạng nhiều năm nay và tự hào cho biết bác đi về Ấn-Mỹ rất thường.
Tôi không biết ân phước và đạo hạnh của bác đến đâu chỉ thấy là con gái duy nhất của bác tới nay vẫn khùng khùng điên điên mà bác thì cố chấp không chịu làm thử theo lời chỉ dẫn của cô ở thế giới bên kia. Có hại gì đâu.
Tôi rất bất nhẫn vì mới đây chị Hà đã bị lợi dụng khi không được tỉnh táo và bác Huân phải làm ông ngoại bất đắc dĩ mà không biết chàng rể của mình là ai!
Xem thêm
Cả đại gia đình quây quần nói chuyện vui vẻ chưa được bao lâu thì chị gái của tôi, tên Lan bị 1 một em bé sơ sinh (là vai dì của tôi và chị Lan, khi sinh ra đã chết, chưa có đặt tên) nhập về xác. Chị Lan đang bình thường thì trợn mắt đập bàn cái rầm, sau đó thì khóc bù lu bù loa, nói năng cử chỉ đúng kiểu 1 đứa trẻ sơ sinh, các ngón tay cứ quíu lại trong các cử động, trách móc vì không được cúng kiếng, không được đặt tên, và cho biết tình hình của các cậu dì đã mất cùng bà ngoại ở thế giới bên kia hiện đang thế nào.
Mẹ tôi hứa là sẽ cúng kiến đặt cho dì cái tên, sau đó dì bỗng nổi giận nói rằng giận vì đứa cháu gái ở bên Mỹ (tên chị Hà, con của bác Huân) bị gia đình ở bên đó đưa vào nhà thương điên. Cả nhà tôi, ai cũng ngạc nhiên sửng sốt, vì có biết chuyện chị Hà đúng là lúc tỉnh lúc lên cơn nhưng không hề nghe nói chuyện bị đưa vào nhà thương điên.
Chị Hà con bác Huân, là cô gái đẹp nết đẹp người làm cho bao nhiêu chàng trai xứ Mỹ điên đảo. Chị Hà yêu 1 anh người Mỹ gốc Trung Đông có gia cảnh tầm thường thì bị bác Huân phản đối kịch liệt vì bác muốn chị lấy những người thương nhân giàu có tương xứng với gia cảnh nhà bác. Sau buổi chiều chia tay cuối cùng của chị Hà và anh chàng Trung Đông đó thì chị Hà trở nên bất thường, giống như có 2 người khác nhau trong cái thân xác của chị. Lúc bình thường chị Hà là người con gái thanh lịch nhã nhặn có học thức, khi lên cơn chị la hét chửi bới, với lời lẽ thô tục, đập phá suốt hơn 6 tiếng đồng hồ không biết mệt.
Chị thỉnh thoảng mới lên cơn 1 lần, nhất là những khi chuẩn bị tiến tới với 1 chàng trai nào hoặc chỉ ngửi thấy mùi hoa hồng. Vì thế mà ai đến với chị cũng ra đi trong vội vã. Bác Huân phải về Việt Nam qua mai mối tìm được 1 chàng trai có hình thức tương đối khá để gả chị Hà. Anh này ban đầu cứ tưởng sống trên thiên đường vì cái gì thuộc về chị Hà cũng tốt đẹp cộng với giấc mơ được đi Mỹ. Mọi thứ êm xuôi cho đến đêm tân hôn, cô dâu lên cơn chửi bới la hét đập nát hết mọi thứ trong phòng tân hôn. Giấc mơ tấm thẻ xanh cũng chỉ giữ được chú rể 1 năm, anh này cũng bỏ của chạy lấy người bay về Việt Nam gấp.
Hồn dì tôi qua xác chị Lan bảo rằng chị Hà không hề bị điên mà bị người ta bỏ bùa, và giận dữ nói rằng bác Huân không được đối xử với cháu của dì như thế, không được để ở nhà thương điên vì chị Hà không có điên. Dì cho biết là bác Huân phải bay về Việt Nam, về tận Sóc Trăng, nơi quê nội, đến cái mộ kết của dì mà lấy nắm đất ở đầu mộ cho chị Hà đeo vào cổ thì sẽ khỏi. Dì còn nói rằng dì về thăm gia đình lần đó là lần cuối, mai mốt không về được nữa, và cho biết bà ngoại tôi đang đứng ở cửa đợi dì. Sau đó dì chào từ biệt mọi người. Cả nhà ai nấy đều dựng đứng cả tóc gáy.
Dì điều khiển xác chị Lan bước ra bàn thờ đốt nhang và sau đó là chị Lan ngã cái rầm như rơi tự do xuống nền nhà, nằm ngất xỉu mà lúc đó không người đàn ông nào trong nhà khuân lên nổi, đành phải đem gối kê đầu cho chị và để chị nằm trước bàn thờ. Khoảng 30 phút sau chị tỉnh lại, nói không ra tiếng vì đã la hét suốt 2 giờ đồng hồ khi hồn nhập về. Chị hỏi việc gì vừa diễn ra mà sao chị lại mệt quá. Nói rằng lúc nãy chị vừa nhắc đến chuyện cúng kiến cho những cậu dì đã mất thì buồn ngủ quá, ngủ mất không biết gì nữa.
Sau khi hồn người cô xuất đi, ba tôi gọi điện sang Mỹ thì mới biết chuyện bác Huân đem chị Hà vào nhà thương điên là có thật. Ba tường thuật lại mọi việc cô nhập về cho bác nghe. Trái với những gì chúng tôi nghĩ, rằng bác Huân sẽ vui mừng và bay gấp về Việt Nam để làm theo lời cô dặn (những lời mà cả đại gia đình tôi cùng chứng kiến) mà cứu chữa cho đứa con gái duy nhất của bác, thì bác lại tỏ ra phớt lờ không màng tới. Cả nhà ai cũng thấy uất dùm cho chị Hà.
Bẵng đi 1 thời gian lâu, bác về Việt Nam chơi, bác có khoe với gia đình tôi những tấm hình bác chụp cùng với vài người bạn. Thì ra đó là hình bác chụp khi đi sang Ấn Độ nhận lễ quán đảnh và nhận một cái khăn của Ngài Đạt Lai Lạt Ma, và hình của buổi lễ xin ơn phước. Bác cho biết bác đã tu theo Mật Tông Tây Tạng nhiều năm nay và tự hào cho biết bác đi về Ấn-Mỹ rất thường.
Tôi không biết ân phước và đạo hạnh của bác đến đâu chỉ thấy là con gái duy nhất của bác tới nay vẫn khùng khùng điên điên mà bác thì cố chấp không chịu làm thử theo lời chỉ dẫn của cô ở thế giới bên kia. Có hại gì đâu.
Tôi rất bất nhẫn vì mới đây chị Hà đã bị lợi dụng khi không được tỉnh táo và bác Huân phải làm ông ngoại bất đắc dĩ mà không biết chàng rể của mình là ai!
Xem thêm