Trải nghiệm thấy ma thời thơ ấu
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 29/09/2024
Tôi chào đời tại tỉnh Vĩnh Long thuộc đồng bằng châu thổ sông Cửu Long miền Nam nước Việt. Nhà ở gần cầu, trong đêm tối tôi thường nghe tiếng súng nổ rồi tiếng ùm của xác người Việt sau khi bị hành quyết và xô xuống sông vì kháng chiến chống Pháp rồi chống Nhật. Cha mẹ tôi thấy không yên, nên dọn lên Sài Gòn. Sau đó, cha tôi trở thành giáo viên của trường tiểu học Đỗ Hữu Phương sau đổi tên lại là Hùng Vương ở Chợ Lớn.
Trường tiểu học Hùng Vương là một thành lính cũ của người Pháp để lại. Gia đình tôi được cấp một căn nhà nhỏ. Cha và tôi ngủ chung giường, tôi nằm bên trong, ép vào tường, cha nằm bên ngoài. Lúc đó, tôi độ 7 tuổi. Tối ngủ vẫn để đèn bóng. Đêm đầu tiên, cha tôi ngủ say, còn tôi lạ chỗ nên nằm trằn trọc, nhìn ra ngoài mùng thấy một người đàn bà Tây phương, bà cao dong dỏng, mặc đồ màu trắng. Bà tiến đến chỗ chúng tôi, tay bà giơ lên chạm cái mùng, qua ánh đèn điện, năm vệt bóng của năm ngón tay chạy dài in trên vải mùng.
Bà dí sát mặt vào mùng, nhìn chằm chặp cha con chúng tôi, gương mặt hiện ra khá rõ ràng, nước da rất trắng, mũi cao, mắt nhung huyền, tóc nâu, tuổi trạc độ 35 – 40. Tôi sợ quá, la lớn: “Ba ba…” Cha tôi tỉnh giấc hỏi là cái gì? Tôi nói có ma nhìn vào mùng. Lúc đó, chỉ có mình tôi nhìn thấy ma, còn cha tôi thì không. Bà thấy động, quay mình lại, không phải bước đi như người thường, mà toàn thân không thấy cử động, như dưới chân bà có bánh xe vô hình, vụt ra cửa, rồi biến mất.
Qua đêm thứ nhì, bà lại hiện ra, nhưng kỳ này đứng xa. Tôi lại la lên, bóng trắng này, giống như đêm qua, di chuyển rất nhanh xuyên qua cửa cái đóng kín bằng một thanh gỗ bảng lớn cài khóa ngang. Từ đó không còn xuất hiện nữa. Chuyện xảy ra nhiều thập niên qua mà hình ảnh còn rất rõ ràng trong tâm trí tôi như ngày hôm qua.
Sau này, ngẫm nghĩ lại, tôi thấy việc tôi thấy ma lại là một việc may, nhờ vậy mà tôi sớm biết được có cõi vô hình trong khi nhiều người muốn được thấy để mà tin, có người ra ngủ ở nghĩa địa, thậm chí có người còn rao trả $10,000 cho ai có thể cho họ thấy một cái gì có thể chứng minh được là có thế giới bên kia. Có ma, có quỷ tức là có Trời Phật, nhờ thấy ma lúc còn ấu thơ nên tôi đã có chút ấn tượng về linh hồn.
Từ 8 tuổi trở đi, mỗi tối cha mẹ và con cái đều đứng quỳ trên chiếu, đọc kinh niệm Phật, thắp nhang, cúng bái. Có một khoảng thời gian, cha mẹ cho tôi gia nhập gia đình Phật tử ở một ngôi chùa xa nhà. Rồi cha mẹ tôi bắt đầu tụ họp với một số chú bác bạn bè mà nhóm có khoảng 10 – 15 người thường xuyên lễ bái Trời Phật cứ mỗi tuần một hoặc hai lần. Thỉnh thoảng trong 3 – 6 tháng thì có đàn. Đàn là do đồng tử cho biết khi tiếp nhận được tin từ bên trên. Các vị xuống xác đồng tử xưng là Đức Cửu Thiên Thánh Mẫu, Đức Diêu Trì Kim Mẫu, Đức Quan Thánh Đế Quân, Thánh Sư Voisasier, Đức Quan Thế Âm Bồ Tát…
Đàn lúc đó chỉ dạy những đạo đức căn bản, trách rầy lỗi lầm của các đệ tử, mà không có dạy những lý đạo cao siêu hay siêu phàm gì cả. Cuối đàn thì các chú bác thường hỏi về những sự khó khăn trong gia đình, thắc mắc về đời sống và cầu xin được sự giúp đỡ tai qua nạn khỏi. Đây là hạt giống đạo đầu tiên mà tôi đã nhận được trong đời sống tâm linh của tôi.
Rồi dòng đời lôi cuốn tôi vào khoa cử và hậu tiến sĩ phụ dạy và khảo cứu ở trường đại học. Sau đó, tôi đi vào thương mại trong khi khả năng của tôi nằm ở ngành giáo dục. Sau thất bại ở thương trường tôi ngộ được tánh cách vô thường của đời sống nên bắt đầu niệm Phật, hành thiền, ăn chay, tuyệt dục với Vô Vi, tu như vậy suốt 10 năm cho đến một ngày tôi được có cơ duyên tu Mật tông. Bản thân tôi được ban hồng ân, và được chứng kiến nhiều thị hiện của Thánh thần khiến đức tin tôi càng vững chắc.
Bây giờ, nếu như cho tôi chọn lựa làm một tỷ phú không biết Đạo và tạo nghiệp ác, hay làm một cán bộ của Thiên Đình, tôi sẽ chọn ngay cái thứ hai.
Trường tiểu học Hùng Vương là một thành lính cũ của người Pháp để lại. Gia đình tôi được cấp một căn nhà nhỏ. Cha và tôi ngủ chung giường, tôi nằm bên trong, ép vào tường, cha nằm bên ngoài. Lúc đó, tôi độ 7 tuổi. Tối ngủ vẫn để đèn bóng. Đêm đầu tiên, cha tôi ngủ say, còn tôi lạ chỗ nên nằm trằn trọc, nhìn ra ngoài mùng thấy một người đàn bà Tây phương, bà cao dong dỏng, mặc đồ màu trắng. Bà tiến đến chỗ chúng tôi, tay bà giơ lên chạm cái mùng, qua ánh đèn điện, năm vệt bóng của năm ngón tay chạy dài in trên vải mùng.
Bà dí sát mặt vào mùng, nhìn chằm chặp cha con chúng tôi, gương mặt hiện ra khá rõ ràng, nước da rất trắng, mũi cao, mắt nhung huyền, tóc nâu, tuổi trạc độ 35 – 40. Tôi sợ quá, la lớn: “Ba ba…” Cha tôi tỉnh giấc hỏi là cái gì? Tôi nói có ma nhìn vào mùng. Lúc đó, chỉ có mình tôi nhìn thấy ma, còn cha tôi thì không. Bà thấy động, quay mình lại, không phải bước đi như người thường, mà toàn thân không thấy cử động, như dưới chân bà có bánh xe vô hình, vụt ra cửa, rồi biến mất.
Qua đêm thứ nhì, bà lại hiện ra, nhưng kỳ này đứng xa. Tôi lại la lên, bóng trắng này, giống như đêm qua, di chuyển rất nhanh xuyên qua cửa cái đóng kín bằng một thanh gỗ bảng lớn cài khóa ngang. Từ đó không còn xuất hiện nữa. Chuyện xảy ra nhiều thập niên qua mà hình ảnh còn rất rõ ràng trong tâm trí tôi như ngày hôm qua.
Sau này, ngẫm nghĩ lại, tôi thấy việc tôi thấy ma lại là một việc may, nhờ vậy mà tôi sớm biết được có cõi vô hình trong khi nhiều người muốn được thấy để mà tin, có người ra ngủ ở nghĩa địa, thậm chí có người còn rao trả $10,000 cho ai có thể cho họ thấy một cái gì có thể chứng minh được là có thế giới bên kia. Có ma, có quỷ tức là có Trời Phật, nhờ thấy ma lúc còn ấu thơ nên tôi đã có chút ấn tượng về linh hồn.
Từ 8 tuổi trở đi, mỗi tối cha mẹ và con cái đều đứng quỳ trên chiếu, đọc kinh niệm Phật, thắp nhang, cúng bái. Có một khoảng thời gian, cha mẹ cho tôi gia nhập gia đình Phật tử ở một ngôi chùa xa nhà. Rồi cha mẹ tôi bắt đầu tụ họp với một số chú bác bạn bè mà nhóm có khoảng 10 – 15 người thường xuyên lễ bái Trời Phật cứ mỗi tuần một hoặc hai lần. Thỉnh thoảng trong 3 – 6 tháng thì có đàn. Đàn là do đồng tử cho biết khi tiếp nhận được tin từ bên trên. Các vị xuống xác đồng tử xưng là Đức Cửu Thiên Thánh Mẫu, Đức Diêu Trì Kim Mẫu, Đức Quan Thánh Đế Quân, Thánh Sư Voisasier, Đức Quan Thế Âm Bồ Tát…
Đàn lúc đó chỉ dạy những đạo đức căn bản, trách rầy lỗi lầm của các đệ tử, mà không có dạy những lý đạo cao siêu hay siêu phàm gì cả. Cuối đàn thì các chú bác thường hỏi về những sự khó khăn trong gia đình, thắc mắc về đời sống và cầu xin được sự giúp đỡ tai qua nạn khỏi. Đây là hạt giống đạo đầu tiên mà tôi đã nhận được trong đời sống tâm linh của tôi.
Rồi dòng đời lôi cuốn tôi vào khoa cử và hậu tiến sĩ phụ dạy và khảo cứu ở trường đại học. Sau đó, tôi đi vào thương mại trong khi khả năng của tôi nằm ở ngành giáo dục. Sau thất bại ở thương trường tôi ngộ được tánh cách vô thường của đời sống nên bắt đầu niệm Phật, hành thiền, ăn chay, tuyệt dục với Vô Vi, tu như vậy suốt 10 năm cho đến một ngày tôi được có cơ duyên tu Mật tông. Bản thân tôi được ban hồng ân, và được chứng kiến nhiều thị hiện của Thánh thần khiến đức tin tôi càng vững chắc.
Bây giờ, nếu như cho tôi chọn lựa làm một tỷ phú không biết Đạo và tạo nghiệp ác, hay làm một cán bộ của Thiên Đình, tôi sẽ chọn ngay cái thứ hai.