2. Hành trình tu Mật:

gửi bởi trieuan vào ngày Thứ 2 Tháng 12 01, 2008 2:57 am

Nhớ lại những ngày ấy… trieuan đã được nghe đến một cách tu trì Ngũ bộ chú nhưng cần phải được điểm đạo từ một cô bé sinh viên đang tạm cư ngụ với mình. Mình thấy lạ lắm và xin được gặp mặt người lớn hơn để được tìm hiểu thêm. Thực sự, mình đã chuẩn bị tinh thần đi cầu pháp dù đó chỉ là một cư sĩ, một thương nhân đang sống trong trần thế (nếu các bạn ở trong hoàn cảnh giống mình sẽ hiểu rõ hơn về điều này và thông cảm cho những suy nghĩ mông muội của mình)...

Việc thọ lễ Điểm đạo trước khi tu tập thì mình chấp nhận được vì mình nghĩ lễ Điểm đạo có thể là một cách gọi khác của lễ Quán đảnh. Nhưng mình không thể nào hiểu được:
Vì sao một người mới nhập môn tu tập một thời gian ngắn lại có thể được phép đi Điểm đạo truyền pháp lại cho người khác? (vì theo truyền thống nhà chùa, thường thì các vị cao tăng đắc đạo hoặc đạo hạnh thâm niên mới có thể làm các phép đó… về sau mình mới thực sự hiểu và chấp nhận được điều này: quyền năng không do người đi điểm đạo truyền pháp, mà người đi điểm đạo chỉ là người gieo duyên lập công đức thôi)

Ngày hôm ấy mình được gặp Toni… mình niệm Quán Thế Âm cầu xin được điểm đạo, trước khi mình ngồi cầu nguyện Toni đưa một viên ngọc cho mình cầm để được sự gia trì thần lực từ chư vị nhưng mình từ chối vì sợ không biết trong đó có chứa đựng bùa chú gì không…Smile Ấn chứng lúc ấy của mình là nghe tiếng gõ rắc rắc trong lỗ tai… (đến sau này mình mới biết mình thực sự ngu… hihi… thực sự lúc đó mình không hiểu vì sao phải có ấn chứng và cần có ấn chứng để làm gì? nên đã suy nghĩ: liệu có một thế lực siêu hình nào đó không phải Phật đạo (đạo giác ngộ) đang dụ dẫn chúng sanh trong đời mạt thế chăng?)

Và với cách truyền đạo từ một thương nhân Việt kiều trong đầu mình khởi ra một vài suy nghĩ sau:
-Liệu đây có phải là một tổ chức chính trị đội lốp tôn giáo không?
-Hay có phải là đạo của Thanh Hải Vô Thượng sư (vì mình cũng chưa hề biết cách truyền tâm ấn của hệ thống này)?
-Hoặc một thế lực siêu nhiên nào đó đang dẫn dụ mình và mọi người vào con đường tà… để từ từ sai khiến mọi người…

Thật xấu hổ khi mình đã khởi những suy nghĩ này! Nhưng phước duyên lớn của mình không bị đánh mất vì những suy nghĩ ngu muội này. Nghĩ tới rồi mình nghĩ lui: bản thân mình nói là tu tập theo con đường chánh đạo từ lâu mình đã được gì? Nghiệp chướng mỗi ngày càng một gia tăng, nếu chỉ rập khuôn gõ mõ tụng kinh thì tới bao giờ mới thực sự phủi sạch trần lao?!...
Khi ấy Thánh Thần đã thị hiện nói qua Toni: Tâm tà gặp thầy tà, Tâm chánh gặp Minh sư. Một câu nói đầy năng lực (không phải vì việc Toni được tá khẩu đâu nhé, vì từ nhỏ mình đã được chứng khiến rất nhiều linh ứng từ việc hầu đồng cốt ở gia tộc, nhưng chưa hề gặp trường hợp này).

Mình cảm nhận một năng lực rất đặc biệt phía sau Toni, chính năng lực này đã tác động đến tư duy của mình khiến mình chợt hiểu trong kinh Hiền Ngu có nói: "thời quá khứ kiếp tu hành, đức Thích-ca Mâu-ni đã phát tâm cầu chánh pháp và được nhận pháp từ vị Bà-la-môn, từ quỷ Dạ-xoa do vua trời Đế Thích biến hình…" vậy lúc ấy Đức Thích-ca có bị rơi vào tà đạo chăng? Hay cuối cùng vẫn thành Chánh giác!

Rõ ràng một khi hành giả phát tâm chân chánh thì không phải sợ bị rơi vào đường tà, tất cả các pháp đều là phương tiện… nên trieuan đã dập đầu đảnh lễ cầu pháp, chấp nhận bước vào lớp mẫu giáo học ê a... nghe lời làm theo.
Câu chuyện như vậy chưa dứt đâu Smile

Sau khi được điểm đạo, trieuan được chư vị dạy cho đảnh lễ bằng thần lực, kiết những ấn rất lạ, khai mở một chút nhãn, một chút nhĩ… nhưng trieuan vẫn không dừng quan sát tiêu chí và mục đích của hệ thống tu tập này.

(còn tiếp)