1. Vì sao tôi tu theo hệ thống Mật tông của Thầy Già?

gửi bởi trieuan vào ngày Thứ 2 Tháng 12 01, 2008 2:55 am

Những bước ban đầu vào Mật tông -Tỳ kheo Triệu Ân
Vì sao tôi tu theo hệ thống Mật tông của Thầy Già?


“Một trận mưa xối xuống, vạn vật tùy theo chủng loại được thấm nhuần khác nhau.” Trieuan con, phận cỏ thấp bé cũng hưởng được cơn mưa phước của Thánh Thần, 10 phương Phật.

Hôm nay con xin phép viết về những băn khoăn trăn trở trong thời gian đầu gặp hệ thống Mật tông của Thầy Già và sau khi nương theo tu học phận cỏ thấp bé như con đã được sanh trưởng như thế nào để chia sẻ cùng các bạn đạo.

Trieuan sinh nhằm ngày Phật đản, trong một dòng họ Nội có truyền thống Hầu đồng (mỗi nhà đều có ít nhất một người trình căn làm Thầy, nếu không thì cũng bị đạp đồng ngang); dòng họ Ngoại có truyền thống xuất gia tu tập (mỗi gia đình trong tộc họ hầu như đều có một người đi tu, dù không ai bảo ai. Trieuan nghe nói lại: Tổ Linh Sơn ở núi Tà cứu –người đã thi triển nhiều phép thuật cứu người trong thời nhà Nguyễn, được vua sắc phong– cũng là người trong dòng tộc, do không có gia phả nên trieuan cũng không biết thực hư thế nào).

Từ 8 tuổi đã được học giáo lý nhà Phật, 10 tuổi quy y, 13 tuổi bắt đầu trì Ngũ bộ chú, Đại Bi, Bảo Kiếp Ấn... (chưa được quán đảnh hay điểm đạo) và nghiên cứu các Kinh Luận Đại Thừa khác. Năm 18 tuổi học 4 năm trường Cơ bản Phật học. Năm 23 tuổi học tiếp 4 năm Cao Cấp Phật học (Đại học Vạn Hạnh ngày xưa), đồng thời học Đại học khoa Anh Ngữ.
Năm 19 tuổi trieuan đã vỡ ra được cái lý “sắc tức thị không, không tức thị sắc” của Bát nhã nên đã giải được mối phiền não mà mình tự trói buộc trong thời gian trước đó. Lúc ấy mình cảm nhận được một cái gì đó rất rỗng rang, rất an lạc… tâm trí sáng suốt khác thường. Thiệt tình mình không biết đó có phải là một trong những trạng thái chứng đắc không? Mình đã đem trạng thái này thưa lên bậc tôn túc trong chùa nhưng không được chỉ dẫn gì (chắc là mình chưa đủ duyên :) )

… Thế là trieuan chỉ biết tự một mình tiếp tục vừa học vừa tu và hưởng cái phước báo ấy được khoảng 7 năm (trong thời gian này trieuan tự nhiên học giỏi không ngờ luôn đứng đầu trong các kỳ thi với một khoảng cách khá xa)… mình gần như thỏa mãn với cái hiện có, không biết tu tập gì thêm để phát triển tâm linh ngoài việc học lý thuyết và thực hiện phương châm “hiện tại lạc trú”…

Những tưởng cuộc đời tu sĩ của mình cũng giống như bao bạn đồng phạm hạnh khác: tiếp tục du học Ấn độ lấy bằng Tiến sĩ về làm Giảng sư… chạy theo cái gọi là Phật sự! (việc Phật) Smile … nhưng ơn trên đã chuyển duyên cho trieuan về một hướng khác: Làm việc biên tập trong ban Dịch thuật Đại Tạng Kinh từ Hán sang Việt trong suốt 10 năm …

Xin lỗi các bạn đọc vì trieuan đã nói quá nhiều về mình. Mình không có ý khoe khoang gì ở đây, mà chỉ muốn chia sẻ cho các bạn đọc biết rằng: Với kiến thức mình đã được vun bồi từ thuở nhỏ >>> mình khó lòng tùy tiện tiếp nhận bất kỳ một hệ thống giáo dục nào khác, đây chính là chướng duyên lớn nhất của mình!

Lược qua dòng đời của một tu sĩ như mình, ai cũng nghĩ mình rất thuận duyên, rất thành tựu trên đường tu học… tuy nhiên, từ trong sâu thẳm tâm thức mình biết cách tự tu này (học theo kinh sách, rập khuôn trong chùa…) không đưa mình đến giác ngộ giải thoát nhanh chóng, mà mỗi ngày trôi qua cái bản ngã của mình cũng trưởng thành theo. Mình cứ ngỡ mình đang hành hạnh Bồ tát cứu độ chúng sanh Smile , nhưng nào ngờ đâu mỗi ngày mỗi giờ mình mãi mê tạo thêm nghiệp mới… đến khi giựt mình tỉnh thức, ôi thôi không biết lối ra… mình rất đau khổ. Mình muốn thoát… muốn thoát khỏi vòng lẩn quẩn của cuộc đời… một cảm giác cháy bỏng cả tâm cang giống như đang ở trong ngôi nhà lửa… không một lối thoát… mình khao khát được gặp Minh Sư, nhưng biết tìm đâu giữa biển đời mênh mông… mình chỉ biết cầu nguyện đức Quán Thế Âm Bồ tát liên tục và liên tục.

Tâm thành tất ứng!....

Vào tháng 3 năm 2003 mình được gặp hệ thống Thầy già, mình được thay da đổi thịt từ đây, kể từ đây mình mới thấy mình thật tu thật học – tu học với cái Thật nhất.

trieuan

đọc thêm