Tất cả bài viết được đăng trên vutruhuyenbi đều thuộc quyền sở hữu của trang nhà. Ban Ðiều Hành có toàn quyền sửa, xóa, kiểm duyệt, hay khóa tài khoản mà không cần giải thích nếu nội dung bài gởi không phù hợp với Nội Quy Diễn Ðàn. Xin vui lòng ghi lại xuất xứ từ www.vutruhuyenbi.com khi quý vị đăng lại, trích dẫn hay dịch thuật những bài viết nhằm phổ biến vô vụ lợi. Nếu có câu hỏi liên quan đến kỹ thuật xin liên hệ: admin@vutruhuyenbi.com . Mọi vấn đề khác xin liên lạc: matgiao@yahoo.com


Võ bùa (Quyền thề- Thần Quyền).

Những tài liệu sưu tầm về tâm linh.

Võ bùa (Quyền thề- Thần Quyền).

Unread postby oneway on Sun Apr 19, 2009 11:12 am

Vào đầu những năm 80 của thế kỷ trước, làng võ Việt xôn xao bởi sự xuất hiện của một phái võ kỳ lạ, gọi là "võ bùa" hay "thần quyền". Người theo môn võ ấy không cần luyện tập quyền cước mà chỉ cần thổi hương, uống bùa, gọi thần chú là có sức mạnh muôn người khôn địch...

Bởi cách thức có phần thần bí đó mà nhiều môn phái khác đã tìm các lò dạy võ bùa để tìm hiểu thực hư, phân tài cao thấp. Sự "truy sát" ấy, cùng nhiều lý do khác nữa nên chỉ ít thời gian sau, võ bùa phải lui vào ẩn dật.
Gần đây, trước sự nở rộ trở lại của phong trào học võ, lại có lời đồn võ bùa đang "tái xuất giang hồ". Chúng tôi đã đi tìm hiểu thực hư xung quanh môn võ này.
Cao nhân ẩn tích
Sau màn ra mắt vào những năm 80 của thế kỷ trước, võ bùa bỗng dưng mất hút một cách khó hiểu trên "chốn giang hồ". Không ai biết đệ tử của võ bùa ở đâu, hiện đang sống như thế nào, còn lao tâm khổ tứ tập luyện hay không?
Gần đây, một lần lang thang trên mạng, tôi tình cờ đọc được thông tin của một môn sinh "chánh phái" nói rằng, trước đây có hai cao thủ phái Thất Sơn đem võ bùa về dạy ở Hà Nội và chính họ là những sư phụ đầu tiên của môn phái ở đất Kinh kỳ. Thông tin trên mơ hồ, chỉ nói người thứ nhất tên Thành, làng võ vẫn gọi là Thành "vuông", người thứ hai tên là Chín, giang hồ gọi là Chín "cụt".
Liên hệ với một số cao thủ võ lâm ngoài Bắc thì được biết, Thành "vuông" tên đầy đủ là Nguyễn Văn Thành, từng sống ở khu vực Ô Chợ Dừa (Hà Nội), giờ đã qua Nga lập nghiệp. Người thứ hai là Chín "cụt", tên đầy đủ là Ngô Xuân Chín, là thương binh, hiện không biết phiêu dạt phương nào.
Thông tin trên làm tôi nhớ lại lần trò chuyện với võ sư Chu Há, Chủ nhiệm võ đường Hồng Gia. Võ sư Há cho biết, thủa trước, Chín "cụt" có tham gia một số phong trào thể thao của người khuyết tật và ngay từ buổi đầu tiên ấy, Chín cùng đệ tử đã từng dùng võ bùa để giành huy chương vàng một hội khỏe năm 1986.
Nhờ manh mối này, tôi vội tìm đến ông Vũ Thế Phiệt, Tổng Thư ký Hiệp hội Thể thao người khuyết tật Việt Nam. Từ số điện thoại ông Phiệt cho, tôi đã tìm được "cao nhân" ẩn tích bấy lâu nay - ông Chín.
Phận duyên tiền định
Vợ chồng ông Xuân Chín hiện đang sống ở một khu đô thị yên ả trên đường Lạc Long Quân (Hà Nội). Trò chuyện, Xuân Chín bảo, Thất Sơn thần quyền với ông như có duyên trời định.
Thời trai trẻ, Chín là lính trinh sát đóng quân ở tỉnh biên giới Cao Bằng. Khi còn ở quê nhà, bởi hiếu động nên Chín từng theo đám trai làng lăn lộn học quyền cước của mấy võ sư vườn, cũng lận lưng dăm ba miếng phòng thân. Bởi thế, khi hay tin trong trung đoàn có một đồng đội thường diễu quyền, phóng cước sau khi xong xuôi việc nhà binh, Chín muốn tìm đến xem "mặt mũi" thế nào và nhân thể thử tài luôn để phân cao thấp.
Sau nhiều lần hò hẹn, "thằng cha" đó cũng nhận lời thách đấu. Thế nhưng sau 2 lần "tỉ thí", Chín đều thua không kịp vuốt mặt. Chín đấm, đá cật lực mà cứ như đánh vào bị bông, đối thủ chẳng hề đổi thay sắc mặt. Đánh nhiều đuối sức, chùn tay, nên đành phải xin thua.
Từ sau trận quyết đấu đó, hai người trở thành bạn. Lúc này Chín mới biết người kia theo học Thần quyền của phái Thất Sơn, từ một sư phụ ở quê nhà, xã Văn Khúc, huyện Sông Thao, tỉnh Phú Thọ. Những câu chuyện mà người bạn kể về môn phái lạ lùng đã khiến Chín mê mệt. Anh ước ao có ngày được về quê bạn bái vị sư phụ ấy làm thầy.
Và rồi cái ngày anh mong mỏi ấy cũng đến. Được sự giới thiệu, ngay đêm hôm ấy, anh đã được diện kiến kỳ nhân. Người ấy là danh sư Nguyễn Văn Lộc, một nông dân chân chất, cũng chỉ hơn anh cỡ trên chục tuổi.
Thế nhưng hôm ấy, ý nguyện, mơ ước của anh đã không thành. Dù đã cố nài nỉ hết nước hết cái nhưng vị danh sư ấy vẫn không chịu thu nạp Chín làm đệ tử. Tuy mưu sự không thành nhưng anh vẫn không thôi hi vọng của mình.
Chừng tháng sau, anh lại tay nải từ Cao Bằng tìm về Phú Thọ. Lần này, thứ mà anh nhận được vẫn chỉ là những cái lắc đầu. Thế rồi, một lần (năm 1981), lúc đi làm nhiệm vụ, anh bị thương phải cắt bỏ hoàn toàn chân phải. Khi vết thương liền da, nhớ miền quê Văn Khúc và ông thầy võ... khó tính, anh lại lóc cóc tìm về.
Đi cùng anh lần này có cả Thành "vuông", một chàng trai Hà Nội, nghe tiếng vị sư phụ kỳ lạ mà háo hức muốn được tỏ tường. Gặp mặt, vị danh sư nói thẳng thừng: "Anh lành lặn tôi còn không nhận, huống chi nay đã là người tàn phế! Anh không học võ được đâu!". Câu nói đó đã làm ruột gan Chín quặn thắt. "Đau" hơn khi bạn đồng hành với anh, Thành "vuông", lại được sư phụ thu nạp.
Uất ức, trước khi ra về anh... thề: "Sư phụ nhận tôi thì 6 tháng tôi xuống một lần! Không nhận thì tháng nào tôi cũng xuống!". Tháng sau, một mình, anh xuống thật. Lần này, thấy anh lóc cóc chống nạng vượt quãng đường hơn 15 cây số, vị danh sư đã động lòng trắc ẩn. Ông đã đồng ý truyền võ cho anh nhưng với điều kiện chờ ngày tốt, về Bắc Giang ông mới dạy.

Võ phái kỳ lạ
"Ngày tốt" ấy là ngày 9/10/1984. Đã hẹn trước, anh Chín có mặt tại nhà một người quen của sư phụ ở làng Mỹ Độ, sát thị xã Bắc Giang. Đến được ít phút thì sư phụ anh cũng xuất hiện. Ngay chiều hôm ấy, anh đã thành người của phái Thất Sơn. Cũng ngay ngày hôm ấy, anh mới tường tận về môn phái của mình.
Theo lời thầy Lộc thì "thủ phủ" của Thất Sơn thần quyền nằm ở Huế, do tông sư Nguyễn Văn Cảo nắm quyền chưởng môn. Sáng tổ Nguyễn Văn Cảo học thần quyền từ một vị cao tăng người Ấn Độ. Cao tăng lưu lạc sang Việt Nam từ khi nào thì đến giờ vẫn không ai biết rõ. Tới Việt Nam, ông chọn vùng Bảy Núi (An Giang) làm chốn tu hành. (Có lẽ bởi bậc thánh nhân tu luyện nơi non thiêng này nên thầy Cảo đã đặt tên môn phái của mình là Thất Sơn).
Dựa trên những căn bản mà vị tu sĩ lạ lùng ấy truyền dạy, thầy Cảo đã truyền dạy thần quyền cho nhiều người khác. Thần quyền học nhanh, do vậy chỉ trong thời gian ngắn, ở Huế đã có rất nhiều người trở thành môn đồ của võ phái này.
Khi nhập môn, môn đồ của môn phái phải đứng trước ban thờ thề đủ 9 điều (Càng học cao thì số lời thề càng tăng thêm và cao nhất là 16 điều). Sau đó, mỗi người sẽ được sư phụ mình phát cho hai lá bùa hộ thân, một vuông, một dài. Trên những lá bùa ấy có vẽ hình đạo sĩ ngồi thiền và những "thông số", "mật mã" riêng của môn phái.
Trước khi truyền thụ những câu thần chú, bí kíp võ công của môn phái thì hai lá bùa ấy được đem đốt, lấy tro hoà vào nước cho người mới nhập môn... uống cạn. Thần chú của môn phái thì có rất nhiều, gồm chú gồng, chú xin quyền, chú chữa thương... Đã được truyền thần chú thì môn sinh cứ tự mình gọi chú mà xin sức mạnh, mà tập quyền cước.
Tuy thế, trước khi tập, người luyện thần quyền phải được sư phụ mình khai thông tất cả các huyệt đạo trên cơ thể. Việc ấy, các sư phụ của Thất Sơn thường làm bằng cách dùng nắm nhang đang nghi ngút khói thổi vào huyệt đạo của đệ tử. Với môn sinh là nam giới thì dùng 7 nén nhang thổi 7 lần vào mỗi huyệt đạo. Môn sinh là nữ thì dùng 9 nén, thổi đúng 9 lần.

Thần chú vào... võ công ra
Anh Chín kể, hôm ấy, xong nghi thức nhập môn, sư phụ Lộc đã kéo anh ra sân và chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, ông đã truyền thụ xong xuôi cho anh lời chú xin quyền.
Theo lời của sư phụ Lộc, lời chú ấy anh không được phép tiết lộ cho bất kỳ ai nếu chưa được phép của những người đứng đầu môn phái. Truyền chú xong, sư phụ anh bảo, cứ nhẩm theo câu chú ấy mà luyện. Chú "nhập" đến đâu thì công phu tự khắc... ra đến đó.
Thấy thầy dạy mình quá nhanh, anh hết sức ngạc nhiên. Cứ nghĩ, có lẽ bởi gượng ép khi thu nạp nên thầy Lộc mới dạy anh một cách sơ sài đến vậy. Sau này, khi trình độ bản thân được nâng cao, anh mới biết, với anh cuộc truyền thụ kỹ năng cơ bản của môn phái như vậy là quá lâu.
Thường thì khi truyền chú cho đệ tử khác, thầy Lộc chỉ làm trong thời gian vỏn vẹn 15 phút là xong. Anh cũng vậy, khi được phép dạy đệ tử, anh cũng chỉ mất ngần ấy thời gian là đã... hết bài. Còn học như thế nào, luyện như thế nào, trình độ đạt đến đâu là cơ duyên của mỗi người chứ thày không chỉ bảo được.
Ngay chiều hôm ấy, thầy Lộc đã kéo anh ra khoảng sân rộng, bắt đầu luyện tập quyền pháp. Trước khi tập, thầy lấy nắm nhang nghi ngút khói thổi vào tất cả những huyệt đạo trên cơ thể anh. Làm xong, thầy bảo anh nhẩm đọc chú để... gọi võ về. Thật ngạc nhiên, khi vừa đọc chú xong, anh bỗng thấy mình lâng lâng như người say rượu. Lúc thì thấy tay mình nhẹ bẫng, lúc thì thấy nặng như đang khuân cả khối sắt trăm cân.
Chín kể, khi đã "nhập đồng", cứ thấy nhẹ bên tay nào là "chưởng" đánh ra tay ấy. Trạng thái không kiểm soát ấy đã khiến anh lúc thì lăn lộn trên đất, lúc thì nhảy tưng tưng trên không, lao đầu vào tường, vào bụi gai cũng không hề hay biết.

Tỉ thí tranh tài

Hết nghỉ phép, Xuân Chín về nơi an dưỡng. Vì đang chờ chế độ nên anh có nhiều cơ hội để luyện tập môn võ mà mình vừa được học. Cứ đêm đến, anh lại một mình chống nạng lên quả đồi ở gần đó luyện tập. Sáu tháng sau, anh quay lại Văn Khúc để thầy Lộc kiểm tra "trình độ".
Sau bữa cơm chiều, thầy Lộc bảo ông sẽ không trực tiếp kiểm tra mà nhờ thầy "cao tay" hơn thẩm định. Vị ấy tên Cư, ở bến phà Tình Cương, cách nhà thầy Lộc chừng 25 cây số. Thần quyền ở Văn Khúc chính là do ông Cư mang từ trong Huế ra truyền dạy.
Tối hôm đó, hai thầy trò đã đèo nhau đến nhà ông Cư. Biết Chín muốn thử trình độ của mình, ông Cư đã gọi hai đệ tử to như hộ pháp đến. Trước khi đánh, ông Cư giới thiệu, hai đệ tử của ông được gọi là những “cây đấu” của Thất Sơn. Những ai muốn "khẳng định thương hiệu" của riêng mình thì đều phải đánh với hai "cây đấu" ấy.
Ngay phút khởi động, một “cây đấu” đã táng thẳng vào mặt Chín cú "thôi sơn" khiến anh nổ đom đóm mắt. Nhưng ngay sau cú đánh ấy, anh thấy mình tự dưng lùi ra, quay hẳn lưng vào đối thủ. Chẳng cần để mắt động tác khó hiểu của anh, người tấn công lại ngay lập tức lao vào. Thế nhưng, vừa vào gần đến nơi thì bỗng nhiên tay phải Chín vung ra một cú đòn cực mạnh. Một tiếng “bốp” chát chúa vang lên, “cây đấu” ấy bị đánh văng ra góc sân và nằm bất động.
Thấy đệ tử mình bị hạ nhanh một cách khó hiểu, ông Cư vội vàng chạy đến xem thực hư thế nào. Cậu học trò cưng nằm im, mồm miệng be bét máu. Phần thắng đã thuộc về Chín.
Sắp xếp công việc, ít lâu sau, anh Chín lại theo thầy Lộc vào Huế để nhờ tông sư môn phái kiểm tra trình độ thật sự của mình. Chưởng môn phái Nguyễn Văn Cảo (phường Phú Cát) đã đón hai thầy trò anh rất thân tình.
Hôm ấy, nhà thầy Cảo có một đệ tử học Thần quyền được 10 năm, từ Quảng Bình vào thăm. Thầy Cảo bảo Chín đấu với người này. Kịch bản của trận đấu ở Phú Thọ đã được lặp lại. Vào trận, ngay màn dạo đầu, Chín dính đòn tới tấp. Thế nhưng, trong lúc nguy nan, tự nhiên anh thấy chân mình mềm oặt. Xoay lưng lại đối thủ, anh quỳ xuống như người bị trúng đòn chí mạng. Đối thủ thấy vậy thừa thắng lao lên...
Nhưng, như có phép tiên, dù chỉ còn mỗi chân trái mà anh vẫn bật vút lên, lộn trên không một vòng rồi tung cú "thiết cước" vào thẳng bụng đối thủ. Cú đá ấy đã làm vị kia văng ra, thầy Cảo ngay lập tức cho dừng trận đấu. Sau trận đấu đó, bởi quá khâm phục sự tiến bộ kỳ lạ của anh, thầy Cảo đã cân nhắc để anh được thăng đai vượt cấp.
Thế nhưng, điều đó chưa từng có tiền lệ trong môn phái nên thầy đành để anh ở đai đỏ xuất sư. Người đeo đai đó thì đã có thể làm thầy, truyền thụ võ công cho những môn sinh khác. Sáu tháng sau, vào lại Huế, lần này chưởng môn Nguyễn Văn Cảo đích thân ra chợ mua chỉ về se đai tím cho anh.
Dựng nghiệp bất thành
Rời quân ngũ, anh Chín về quê sinh sống, thỉnh thoảng ra Hà Nội gặp gỡ bạn bè. Những năm ấy, phong trào chấn hưng võ thuật cổ truyền ở thủ đô đang ở cao trào, thấy Thất Sơn thần quyền của mình chưa có một tên tuổi trong làng võ Việt, anh và một số người bạn đã quyết tâm gây dựng môn phái.
Để khẳng định sức mạnh của Thần quyền, Hội khoẻ Phù Đổng năm 1986 được tổ chức ở Hà Nội, các bạn anh đã tiến cử anh tham gia. Chuẩn bị cho sự kiện này Chín đã lặn lội lên Cao Bằng, tìm cậu bé mà trước đây anh đã ngẫu hứng truyền thụ võ công, đưa về Hà Nội cùng mình biểu diễn. Cậu bé ấy tên Điệp, khi ấy vừa tròn 6 tuổi.
Tại sân vận động Hàng Đẫy, với tiết mục thần quyền của mình, hai thầy trò một tàn phế, một tóc còn để chỏm đã dinh về hai tấm huy chương vàng trước sự trầm trồ, thán phục của mọi người.
Sau màn ra mắt, được sự "chỉ đường mách lối" của cố võ sư Đỗ Hoá, anh cùng các bạn đã tìm đến một chức sắc ở Hội Võ thuật cổ truyền Hà Nội nhằm đưa môn phái "phát dương quang đại". Thế nhưng, nhiều người cho rằng Thất Sơn thần quyền là tà thuật, mê tín dị đoan nên mong ước của anh đã không thể thành hiện thực.
Dựng phái không thành, anh em tan rã mỗi người một nơi, Xuân Chín đâm nản. Tuy thế, sau này, tham gia phong trào thể thao người khuyết tật, anh vẫn đem thần quyền đi biểu diễn ở khắp nơi.
Năm 2004, tại một cuộc liên hoan võ thuật tại Hàn Quốc, anh đã được ban tổ chức trao tặng huy chương vàng cho tiết mục thần quyền độc đáo của mình. Càng hạnh phúc hơn khi ngay sau đó, hình ảnh của anh, một người cụt chân đang thăng hoa cùng quyền thuật đã được ban tổ chức in lên lịch lưu niệm tặng các vận động viên tham gia.
Cũng từ dạo ấy, bởi cuộc mưu sinh anh đã thôi không tham gia phong trào thể thao nữa. Thần quyền anh cũng ít tập hơn và cũng không truyền dạy bí kíp võ công này cho bất kỳ ai...

(Sưu tầm theo vothuat.net.vn)

Dưới đây là Lời thề của phái Thất Sơn:
Một lòng hiếu thảo với cha mẹ; Không phản môn phái; Không phản thầy; Không phản bạn; Coi bạn như anh em ruột thịt; Không cưỡng bức kẻ yếu; Không làm điều gian ác; Không ham mê tửu sắc; Không nản chí khi luyện tập; Không thoái lui lúc nguy hiểm; Luôn bảo vệ kẻ yếu; Nhịn kẻ mất lòng ta; Thi hành nghiêm chỉnh những lời thầy dạy; Ôn hoà trong tình bạn; Không tự cao tự đắc; Cứu người trong lúc nguy nan...
Học VU TRU HUYEN BI bằng đọc cả ngàn cuốn kinh sách.
Đạo _ Đời song tu
User avatar
oneway
 
Posts: 149
Joined: Thu Oct 30, 2008 9:39 pm
Given: 7493 thanks
Received: 11575 thanks
Sex: Male

The following 104 users would like to thank oneway for his or her post:
voniem, bnglam86, Appiela, banana, PHUC LAI, Triệu Thông, huongdao, dieuthong50, whoami, DuyenSinh, MinhThien, ngocxuan, Kylin, tamtan, nhulong, Nhơn, chocolatevnm(04-07-09), Thanh An(19-07-09), tmc12345(19-07-09), trantan(20-07-09), vohawaii(03-08-09), thanhlinhpt(14-08-09), hieuhtl(27-08-09), kimhien(01-10-09), guardians(30-12-09), tuanpcmc(10-04-10), maithanhlong169(27-06-10), dangvuong(08-10-10), mophat(01-11-10), Chu Quang(19-02-11), vouu(10-03-11), hocnghe(18-04-11), elyza(03-05-11), nguyenanhvu(29-05-11), nhantam(05-07-11), Toi Se La Ai(26-08-11), phantan_hoa(01-12-11), kiemmadocco(16-03-12), Diệu Lương(12-04-12), ThuanThien(21-04-12), LCD(12-05-12), thachanhtrang(17-05-12), Tam_Tu_Bi(15-06-12), Cafe_den(20-06-12), Thai(27-06-12), Nhu Duy(13-07-12), somveque(20-09-12), ThienNguyen(20-09-12), dauphin(21-09-12), tutru(12-01-13), thlinh(16-01-13), demtuyetroi111(03-02-13), lovestone(18-02-13), haphuonganh(21-02-13), Lan_Thang(10-03-13), baothien(27-03-13), truongducngoc(20-04-13), hoanguyen(22-06-13), ngocan(09-07-13), segaraku(22-07-13), ngoisaomayman(25-07-13), Hoàng Mẫn(16-08-13), quanghoa(05-09-13), thientran(03-10-13), Dieuthinh(04-10-13), khachtrangian(04-10-13), yenminhtinh(04-10-13), ngocban85(04-10-13), fr14(04-10-13), vinhvous(04-10-13), huyenngoc1009(04-10-13), nhunguyet(05-10-13), hoanghuu86(05-10-13), Duyen_ngo(05-10-13), ĐứcTâmDuyên(08-10-13), Bình an(08-10-13), Hoàng Tùng(09-10-13), nguyenhuong(20-10-13), dieukim(23-10-13), Ennho(29-10-13), CTN(01-11-13), nhuanman(10-11-13), chilang(15-11-13), nthachthao(01-12-13), Huuan(02-12-13), MinhThanh(07-12-13), Thiện_Nguyện(10-12-13), DThanh(12-12-13), Thiện Nhi(24-12-13), Triệu Minh(16-01-14), lienminh123(10-02-14), hangldldbp(17-02-14), diepvien007(22-02-14), tâm không(25-02-14), Phúc Thắng(02-03-14), Jessica79(26-03-14), gió_cát(12-04-14), minhthochau(12-04-14), hanthuynguyet(26-04-14), dinhtam(01-05-14), Bá Tùng(03-05-14), Kindness(13-05-14), caotuan(31-05-14), Thanh Tịnh(13-07-14)

Võ bùa (Quyền thề- Thần Quyền).

Unread postby Nhơn on Mon Apr 20, 2009 12:28 am

Kính Chào các bạn,
Cảm Ơn Oneway rất nhiều
Dưới đây là Lời thề của phái Thất Sơn:
Một lòng hiếu thảo với cha mẹ; Không phản môn phái; Không phản thầy; Không phản bạn; Coi bạn như anh em ruột thịt; Không cưỡng bức kẻ yếu; Không làm điều gian ác; Không ham mê tửu sắc; Không nản chí khi luyện tập; Không thoái lui lúc nguy hiểm; Luôn bảo vệ kẻ yếu; Nhịn kẻ mất lòng ta; Thi hành nghiêm chỉnh những lời thầy dạy; Ôn hoà trong tình bạn; Không tự cao tự đắc; Cứu người trong lúc nguy nan...


Đây cũng là những điều Phật đạy.
Nhơn
 
Posts: 34
Joined: Thu Dec 18, 2008 12:27 am
Location: San Jose, CA. USA
Given: 4012 thanks
Received: 2714 thanks

The following 73 users would like to thank Nhơn for his or her post:
Dhammasamadho, DuyenSinh, whoami, MinhThien, banana, Appiela, bnglam86(15-07-09), tmc12345(19-07-09), trantan(20-07-09), vohawaii(03-08-09), thanhlinhpt(14-08-09), tuanpcmc(22-01-10), dangvuong(08-10-10), vouu(10-03-11), hocnghe(18-04-11), elyza(03-05-11), nguyenanhvu(29-05-11), Toi Se La Ai(26-08-11), phantan_hoa(01-12-11), kiemmadocco(16-03-12), Diệu Lương(12-04-12), LCD(12-05-12), thachanhtrang(17-05-12), Tam_Tu_Bi(15-06-12), Cafe_den(20-06-12), Thai(27-06-12), Nhu Duy(13-07-12), somveque(20-09-12), ThienNguyen(20-09-12), tutru(12-01-13), demtuyetroi111(03-02-13), lovestone(18-02-13), Lan_Thang(10-03-13), truongducngoc(20-04-13), hoanguyen(22-06-13), ngocan(09-07-13), segaraku(22-07-13), ngoisaomayman(25-07-13), Hoàng Mẫn(16-08-13), quanghoa(05-09-13), thientran(03-10-13), Dieuthinh(04-10-13), khachtrangian(04-10-13), yenminhtinh(04-10-13), ngocban85(04-10-13), fr14(04-10-13), vinhvous(04-10-13), huyenngoc1009(04-10-13), nhulong(04-10-13), nhunguyet(05-10-13), hoanghuu86(05-10-13), Duyen_ngo(05-10-13), ĐứcTâmDuyên(08-10-13), Bình an(08-10-13), Hoàng Tùng(09-10-13), nguyenhuong(20-10-13), Ennho(29-10-13), chilang(15-11-13), nthachthao(01-12-13), MinhThanh(07-12-13), Thiện_Nguyện(10-12-13), DThanh(12-12-13), Thiện Nhi(24-12-13), Triệu Minh(16-01-14), lienminh123(10-02-14), hangldldbp(17-02-14), diepvien007(22-02-14), tâm không(25-02-14), Phúc Thắng(02-03-14), minhthochau(12-04-14), hanthuynguyet(26-04-14), dinhtam(01-05-14), caotuan(31-05-14)

Re: Võ bùa (Quyền thề- Thần Quyền).

Unread postby thientran on Fri Oct 04, 2013 10:42 am

- Con chí tâm đảnh lễ Tổ, Thầy
- Em kính chào huynh oneway huynh tutru cùng toàn thể huynh, tỷ trên diễn đàn.
- Đệ xin cảm ơn sư huynh oneway về bài viết thần quyền rất hay, nhân đây đệ cũng xin được chia sẻ một câu chuyện có thật mắt thấy tai nghe về môn phái bí ẩn này mà trong dân gian hay gọi là thần quyền, võ bùa hay quyền thề.

- Cậu ruột của thientran sinh năm 1962 quê ở Hà Tây cũ, trước có đi lính và đóng quân tại Thái nguyên giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng của một đơn vị, lúc đó trong vùng đang rộ lên môn võ bí ẩn được gọi là quyền thề, do một vị thầy có tiếng truyền thụ.

Cậu vốn rất ham võ học nên quyết định tìm thầy để học, rồi một ngày cũng đã được thầy nhận làm đệ tử, khi làm lễ nhập môn đệ tử chỉ mua lễ như trái cây, hương, hoa, cậu quỳ trước bàn thờ có hình Phật bà Quan Thế Âm Bồ tát và vài sợi dây như dây đeo cổ có các màu khác nhau, các đồ lễ vật hoàn toàn là đồ chay, đệ tử phải đọc rất nhiều các lời thề rất giống các giới luật trong phật giáo, tiếp đó thầy dùng 7 nén hương thổi vào người đệ tử, đốt 1 lá bùa hoà tro của lá bùa đó với nước và uống hết.

Làm lễ xong được thầy truyền thụ cho câu "thần chú" để tập võ, chỉ cần đọc câu chú đó lên là toàn thân được chuyển động di chuyển, đánh đấm, nhào lộn rất điêu luyện không biết mệt. Có rất nhiều bài khác nhau như hầu quyền, long quyền, hổ quyền, bài trị nội thương, ngoại thương, khí công v.v... Với các bài đó chỉ cần đọc câu chú của từng bài là chân tay tự chuyển động đánh đấm và đi những đường quyền rất đẹp mắt.

Thầy chỉ truyền cho câu chú chứ không dạy võ công như các môn phái khác, khi đã truyền thụ cho đệ tử câu chú là cứ y theo đó mà tập và kiêng các món như thịt trâu, thịt chó và cá chép. Có lần cậu ăn nhầm phải thịt trâu là tự nhiên ói hết ra, bụng đau thắt lại, phải thắp hương xin xám hối mới hết.

Khi tập hoặc muốn sử dụng võ phải đọc câu chú bí mật lên, những đòn được tung ra mạnh lắm, người thường khi dính phải 1 đòn thì khó có thể sống, tay tung lên rất nhẹ nhàng mà nghe thấy tiếng gió cứ vù vù. Nhưng nếu đứng trước đối phương mà sợ hoặc không tập trung thì đọc thần chú lên cũng không linh nghiệm, nhiều lúc đọc mà người cứ đứng đờ ra chẳng thấy đánh đấm gì :).

Có lần cậu tập đối kháng bị thương rất nặng, thầy cậu chỉ cần cầm 7 nén hương vừa thổi vào người cậu miệng niệm chú, một lát sau đã thấy hết đau người lại như bình thường, hôm sau cũng không thấy đau nữa. Cậu vốn khoẻ mạnh lại ham học nên tiến bộ rất nhanh.

Sau này giải ngũ về quê, cậu đã được lên đai cao, thầy cho phép lập bàn thờ và thu nhận đệ tử, lúc đó Thientran còn nhỏ nên cũng không hiểu lắm cái môn võ bí ẩn đó chỉ thấy rất nhiều đệ tử đến xin cậu dạy võ và chỉ sau một lúc làm lễ đã thấy đánh đấm nhào lộn, bật tôm cứ ầm ầm trong khi thầy chỉ đứng nhìn.

Tiếng tăm của cậu mỗi ngày một vang xa, cả vùng đều biết tiếng. Một lần tt đi đám cưới thời đó vẫn còn đốt pháo, mà pháo bình đà to như ngón tay cái khi đám cưới đốt pháo xong tt nhặt được mấy quả chưa nổ và cầm trên tay, miệng hút điếu thuốc nhìn oai lắm :) do sơ xảy nên cầm gộp cả điếu thuốc đang cháy với nắm pháo, đầu thuốc chạm vào ngòi nên phát nổ đoàng đoàng. 2 ngón tay giữa và ngón áp út của tt bị thương rất nặng, máu be bét, không ngừng. Lúc đó đang đứng trước cửa nhà cậu, cậu vội lôi vào trước ban thờ thắp 7 nén hương và thổi vào tay tt, miệng lẩm bẩm đọc câu gì đó nghe không rõ, và tt lịm đi không biết gì nữa. Khi tỉnh dậy thì tay đã quấn đầy bông băng, tt không cảm thấy đau nữa chỉ cảm giác thấy hơi khó chịu thôi. Điều đặc biệt là vết thương đó chỉ sau 3 ngày tháo băng ra đã liền và sau này không để lại sẹo, thật kỳ diệu đến tận bây giờ tt vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó.

Sau này cậu cũng ít nhận đệ tử, cũng không thấy tập luyện hay nhắc đến võ nữa mà lao vào làm ăn. Nhưng bản tính của cậu vốn ngang ngược hiếu thắng lại có võ nên đôi khi làm ra những chuyện khó chấp nhận: trộm cắp, cờ bạc, đánh đấm.
Làm ăn thì luôn thất bại: lập trang trại, chăn nuôi vịt, thả cá rồi cũng thua lỗ, tính lại ham cờ bạc, bỏ bê công việc nên cửa nhà tan nát. Vì tội cờ bạc, đánh và đốt xe máy của công an nên bị bắt, lãnh 3 năm tù.

Về sau cậu cũng hiểu mơ màng tại sao người ta lại gọi là quyền thề? Đệ tử khi thụ nhận phải thề độc rất nhiều lời thề, đại khái là phải làm những điều lành, tránh các điều ác, không bắt nạt kẻ yếu, hiếu kính với cha, mẹ, anh em, không phản lại thầy, thương yêu huynh đệ như ruột thịt, không trộm cắp, không quan hệ với phụ nữ có gia đình, không vi phạm pháp luật v.v...
Nhưng chính cậu là người đã phạm phải rất nhiều trong những lời thề đó, để sau này phải gánh chịu những hậu quả do cậu tạo ra, uy lực của câu thần chú cũng không còn linh nghiệm nữa, chính vì lẽ đó nên câu không truyền võ cho một ai trong gia đình, khi có ai đó muốn tập cậu liền từ chối luôn và nói "Tập cái môn này vất vả lắm không nên tập".
Nhưng cậu đâu hiểu đằng sau những câu chú đó là vị thầy siêu hình luôn đi theo, dạy dỗ, thưởng, phạt, nếu biết được điều đó chắc cậu cũng sẽ không dám làm bậy và cuộc sống cũng đã không khổ như bây giờ.

Sau này khi tt được huynh tutru điểm đạo và được tổ thầy khai sáng về lý đạo, tt mới hiểu được phần nào cái môn võ bí ẩn đó, nhân có bài viết của sư huynh oneway tt xin mạo muội kể lại câu chuyện thực tế mà tt được biết về thần quyền để chia sẻ cùng các huynh, tỷ.

Kính bút: thientran
=Vũ Trụ Huyền Bí - Nơi Đạo Đời Song Tu=
thientran
 
Posts: 37
Joined: Wed Jul 03, 2013 4:53 am
Location: Hà Nội, Vietnam
Given: 1709 thanks
Received: 1719 thanks
Sex: Male
Birthday: 0- 0-1984
Occupation: Business
Occupation: Designer



Return to SƯU TẦM, TRÍCH, DỊCH

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 0 guests