Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi Phúc Lâm
blue2
Con xin đảnh lễ Tổ, Thầy.
Nhân chủ đề này con xin góp chút ý kiến như sau ạ.
Cũng như kinh sách, cuộc đời của các anh hùng, danh nhân hay vĩ nhân .... gì gì đó trải qua trăm năm đến ngàn năm thì không khỏi bị thêu dệt bởi những ngòi bút đời sau.
Vì mục đích chính trị, phe phái, tự hào dân tộc... và cả bí mật thâm cung mà cuộc đời của họ có thể được tô vẽ lên hoặc bôi xấu đi.
Vậy nên cuộc đời 1 anh hùng cái thế nào đó qua kinh sách, sử sách hay truyện kể thường đâu có tính nguyên bản như thực tế cuộc đời của họ đâu. Vậy nên đọc truyện kể lại, rồi tin là thật, rồi đưa ra các nhận xét thì con nghĩ có cái gì đó hơi phiến diện, thậm chí sai lầm.
Chưa kể những công thần đó, họ không thể ngồi chơi xơi nước mà ngoi lên được các vị trí cao trên chính trường. Dù vô tình hay cố ý, họ cũng sẽ phải bước lên xác của cả kẻ địch lẫn phe ta, đi lên nấc thang quyền lực bằng xương máu của người khác. Và dù ban đầu có chút thiên mệnh, làm theo Thiên ý, nhưng sau này cũng không tránh khỏi lạm sát như nhân vật Đắc Kỷ. Nên về sau nhận kết cục không tốt cũng là điều đương nhiên.
Nếu muốn sống lâu trong bình an, con nghĩ nên noi theo ông Lã Vọng, ngày ngày câu cá và sống tới 600 tuổi, chẳng ai động đến bản thân cả.
Dù đời sau thêu dệt thế nào thì cứ nhìn vào kết cục nhận được thì ta có thể biết, tội của họ trên sách trời, đã che kín cái công của họ rồi.
Phúc Lâm.
Chưa xemBởi phuongha
blue1
Con kính đảnh lễ Đức Tổ, Thầy!
Chào sư tỷ!
Con kiến thức nông cạn, ít đọc sách nên suy nghĩ cũng không rộng. Nhưng khi con đọc chủ đề này, con cứ tự hỏi: " đã có tài trí mà sao lại bị họa sát thân? nếu vậy thì đâu phải là người có trí đâu?! Con đọc câu "Kẻ có trí thì sẽ không tham danh tiếng, người có đức thì sẽ không cầu công danh. Đạo quí là ở Đức. Có đức thì sẽ biết được khi nào tiến lùi, có trí thì sẽ không còn tham cầu" thì thấy dễ hiểu hơn. Chủ đề này con thấy cũng tương tự như bài viết "Con gà ghét nhau bởi tiếng gáy". Khi 1 người được thiên hạ công nhận là người có tài trí thì sẽ nổi bật, không tránh khỏi bị hiềm khích ghen ghét, khi đó họa khó mà tránh khỏi. Một người có trí tuệ sẽ là người có đức, biết khi nào tiến, khi nào lùi, sống hợp lòng trời, thuận theo Thiên ý, không tranh đua việc đời, biết quy mình ở ẩn để đón nhận cuộc sống bình an. Việc ấy cũng na ná giống như "Một công án về Thiên mệnh", nếu như Trời sinh ra người tài để thay đổi vận mệnh đất nước, làm việc hợp lòng Trời thì sẽ được Trời thương mà hộ độ có cuộc sống bình an, còn như không hiểu luật Trời mà làm theo tư ý thì ắt có ngày bỏ mạng.
Vậy, suy cho cùng, có tài trí mà cũng không tránh được họa sát thân do không hiểu luật Trời, không biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi, nghĩa là có trí mà cũng như không có trí vậy! Nếu có tài trí kết hợp với học đạo, sống với tâm bình an, thuận theo Thiên ý, thờ kính Trời Phật thì sẽ được gia hộ đến hết cuộc đời, bình an, thong dong tự tại. Con chỉ hiểu được tới đây thôi ạ!
Con xin hết ạ! ^:)^ ^:)^ ^:)^
Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi duynguyen
Con cung kính đảnh lễ Tổ, Thầy.

Thưa Thầy cho phép con xin nêu ý kiến của mình à.

Người tài trí dù là vĩ nhân vẫn phải chịu sự chi phối của Thánh thần, mặc dù họ thường hiểu lầm câu "Xưa nay nhân định thắng Thiên cũng nhiều" của Nguyễn Du nên cho là "Anh hùng tạo nên thời thế", mà không biết rằng: "Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên." Có tài trí chưa đủ, cần phải có phước đức mới không bị họa sát thân. Họ là những tấm gương cho người đời sau học hỏi để biết tiến, thoái đúng lúc và biết khi nào là đủ.
Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi thachanhtrang
b3_y1
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ,
Con kính đảnh lễ Đức Thầy,
Tỷ Triệu Yên viết:
Như vậy thì người tài trí làm sao để có thể cống hiến tài năng mà vẫn có thể bảo toàn cho mình

TAT xin được nêu ý kiến:
Lịch sử mỗi dân tộc đều có những câu chuyện, tác phẩm văn học nghệ thuật kinh điển thường kể về những nhân vật nổi tiếng tài trí, phò trợ vua chúa rồi nhận kết cục đen tối. Học giả đời sau từ các điển tích này và quan sát riêng của họ để thâu tóm thành các câu triết lý về đối nhân xử thế, quy luật hành xử, đắc nhân tâm, …
Mỗi triết lý của cổ nhân đều có ý đúng, nhưng để hiểu được và vận dụng đúng với thực tế hoàn cảnh của mỗi người đời sau, mỗi thời điểm đều không phải dễ dàng và khó mà biết sẽ phù hợp đến mức độ nào.
Cuộc đời mỗi người ai sinh ra ở đâu, với thời điểm nào cũng buộc phải đối mặt với những thử thách cuộc đời, mà ở đó ai cũng buộc phải thể hiện sự tài trí trong giới hạn của bản thân, để tự ra quyết định. Lớn mức quốc gia thì đối mặt với họa phước ảnh hưởng cả gia tộc mấy đời, nhỏ mức gia đình thì họa phước cũng ảnh hưởng hết các thành viên trong gia đình, họ tộc. Vậy nên dù là ai cũng phải buộc phải học tài trí mưu lược trong đời, khó mà trốn tránh được.
Mật Tông Thiên Đình là bộ môn đầu tiên trong lịch sử loài người thâu tóm mọi lý đạo, lý đời đúng đắn trong tất cả các lĩnh vực hữu hình, vô hình, đệ tử vào đó sẽ học được tất cả các chân lý cần thiết làm hành trang cuộc đời mà không phải vất vả tìm kiếm từng mảnh nhỏ trong cuộc đời, để rồi phải trả giá cho kinh nghiệm bằng xương máu của mình.
Nếu chỉ là một người bình thường không biết đến Mật Tông Thiên Đình, bản thân TAT có lẽ cũng chỉ biết hành xử theo các triết lý rời rạc của cổ nhân, qua điển tích này nọ một cách khó nhọc đến hết đời. Việc hành xử trong cuộc đời, với mỗi biến cố khó tránh được việc có sai có hỏng, cái mình nhận định là đúng cũng có thể là sai và ngược lại rồi từ đó cũng phải tự gánh họa do bản thân gây ra.

May mắn được tu học với Tổ Thầy, TAT đã hiểu được cuộc đời mỗi người là các bài học liên tiếp, ngay từ khi sinh ra đến khi chết đi. Những biến cố, thử thách lớn nhỏ đều chỉ là các đề bài, và đệ tử MTTĐ hơn hẳn bất cứ người nào khác chính ở chỗ được trang bị lý đạo để căn cứ vào đó mà hành xử, mà ra quyết định đúng nhất để có thể 'tiến vi quan', thối vi sư'

Vậy TAT kết luận là, chỉ những đệ tử có phước may được tu học dưới sự chỉ dạy của Minh Sư, như đời này chúng ta may phước có Tổ Thầy, biết đặt hoàn toàn danh lợi, quyền lực là những thứ phù phiếm ra bên ngoài, còn bên trong chỉ nhăm nhăm thực hành lý đạo, lý đời được giảng dạy. Đệ tử hoàn toàn có thể sử dụng tài trí của mình “cống hiến” cho bất cứ nơi nào mà mình muốn thực hành, và sẽ luôn được an toàn dưới sự chỉ đạo minh triết của Thánh thần trên Thiên Đình và Tổ, Thầy dưới thế.
Những người bình thường khác, khi lao vào các thử thách cuộc đời, quyền tiền danh vị cám dỗ, thì họa ngàn người may ra có một người an toàn thoát ra được.
Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi DieuChi
yellow4
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy.
Xin chào huynh đệ trên diễn đàn,

Con xin mượn ý của huynh Triệu Hòa để khai triển thêm chút xíu ạ.

Thứ hai là nói đến phước nghiệp, người đời dù tài giỏi đến đâu thì kết cuộc cũng phải tùy thuộc vào phước nghiệp sẵn có của mình.

Thứ ba là có Thánh thần độ mạng cho, người có Thánh thần, có Tổ, Thầy dạy dỗ được chỉ dẫn cho qua những biến cố của đời sống, như Tôn Tẫn sau khi xong nhiệm vụ thì được thầy Quỷ Cốc kêu lui về ở ẩn, bảo toàn được tánh mạng.


Cái giỏi, tài trí của con người là theo tiêu chuẩn hữu hạn của loài người. Nhưng thực tế không có ai thật sự giỏi, mà cái giỏi đó cũng là vì thánh thần cho con người chút tài trí chỉ để học bài học của mình ở thế gian, đóng một vai tuồng trong xã hội, dù là đóng vai chánh cũng có giỏi có dở, có làm có sai chứ không ai toàn hảo được và núi cao luôn có núi cao hơn.
Con người sống trong xã hội nếu không có thần linh bảo mạng thì cũng không khác gì thú hoang trong rừng, đã là rừng thì khó bảo toàn được tánh mạng với các thú có nanh vuốt mạnh hơn mình. Thuyền to thì sóng lớn cộng thêm thiên la địa võng, hố hầm khắp nơi để con người thấy sự nhỏ bé của mình. Có tài trí muốn cống hiến cho xã hội không phải là chuyện dễ, vì có tài trí mà thiếu may mắn thì cũng dễ dàng bị họa sát thân. Cái may mắn đó là sự trợ độ của Thần linh mà ngày nay ai được điểm đạo tu học cũng được Thần linh dạy cho mở trí bát nhã, chỉ cho hố hầm, cạm bẫy để tránh, và thành tựu hoài bão, tùy tâm mãn nguyện cho mình.

Dạ con trẻ có vài ý đóng góp cũng là thâu hoạch những gì Tổ, Thầy đã dạy. :D
Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi yenminhtinh
blue1
Con xin kính đảnh lễ Tổ, Thầy
Em chào chị Triệu Yên, bạn kiemmadocco cùng các bạn đạo

Con xin phép trích lại một phần trong cuốn Thuật xử thế của người xưa (chương 10 - Thu Giang Nguyễn) có viết:

Trang Tử cùng đệ tử đi chơi trên núi.
Thấy một cây to, cành lá rườm rà. Một tên thợ rừng đứng bên nó mà không đốn. Hỏi tại sao, nó nói: "Không dùng đặng nó chỗ nào hết." Trang Tử nói: "Cây nầy vì bất tài mà đặng sống lâu".
Ra khỏi núi, Trang Tử ghé vào nhà người quen. Chủ nhà mừng rỡ hối trẻ làm thịt chim mòng để nấu ăn. Thằng nhỏ thưa: "Có một con biết gáy, một con không biết gáy, giết con nào?" Chủ nhà nói: "Giết con không biết gáy".
Bữa sau, đệ tử hỏi Trang Tử: "Hôm qua cái cây trong núi vì bất tài mà sống, còn chim mòng, vì bất tài mà chết. Giá như Thầy phải xử trí như thế nào?"
Trang Tử cười nói: "Tài và bất tài, cũng như nhau, đều là quấy cả, nên không thể tránh khỏi lụy thân... Chỉ có kẻ nào biết... là sống mà thôi."

*
Biết lúc khôn, biết lúc dại... nghĩa là biết thời biết thế. Chung quy chẳng qua biết rõ một chữ "thời"...
Lão Tử nói: "Thông minh duệ trí, thủ chi dĩ ngu; dũng lực chấn thế, thủ chi dĩ khiếp..." Mình là bực thông minh, trí thức sâu sắc nhất, hãy biết làm như kẻ ngu khờ... Mình là bực dũng lực kinh người, hãy biết làm như kẻ nhút nhát...
Nào đâu có bảo mình phải là đứa ngu! Sự thật là mình phải thật thông minh... vì chỉ có kẻ thật thông minh mới biết lúc nào nên làm như kẻ ngu được mà thôi.
Lữ Khôn nói: "... Thông minh, người ta ghét; thông minh mà biết làm như ngu, mới thật là khôn kín."

*
Nhưng, biết được chữ Thời, đâu phải dễ gì. Thái quá là dở, mà bất cập cũng không hay. "Người trí đi quá mực Trung; kẻ ngu theo không kịp mực Trung..." (Trí giả quá chi, ngu giả bất cập chi).
Phần đông, chỉ "biết tiến, mà không biết thối; chỉ biết giữ cho còn, mà không biết làm cho mất; chỉ biết lấy cho được mà không biết bỏ đi..." nên, hễ hành động thì chắc chắn không khỏi có điều hối hận.
...

Dạ, con thấy có ý nghĩa, phần nào minh họa cho chủ đề này nên con xin được trích ra ạ.
Link nguồn: http://kilopad.com/ky-nang-song-c68
Trong link con thấy có rất nhiều cuốn sách hay và hữu ích ạ. Nguyên do là hôm nay con nghĩ đến việc đọc sách và con nghĩ rằng việc đọc sách hay nói cách khác là tìm tòi học hỏi là rất hữu ích, không được ỷ lại có Thánh Thần mà không chịu học hỏi.
Gần đây con lại rất quan tâm đến việc học cách ứng xử. Kết quả là con được tìm thấy cả kho sách ở đây nên nhân đây con muốn chia sẻ cho mọi người cùng đọc ạ.

Học trò: Yenminhtinh
Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi kiemmadocco
blue4
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy
Bênh cạnh những danh tướng công cao lấn chủ và bị xử phạt, nhưng cũng có những tướng lĩnh được sống đến cuối đời. Qua đó cũng thấy được 2 thái độ sống hoàn toàn khác nhau. Sau đây là những nhân vật biết thời, biết thế mà có thể giữ được thân mình

Trong thời cổ đại “gần vua như gần với cọp”, bề tôi có công cao cái thế làm thế nào để thoát khỏi sự nghi ngờ vô căn cứ của nhà vua, trừ đi cái họa sát thân? Kỳ thực, đây là một nghệ thuật ứng xử cao thâm, chỉ có người thông minh, nhìn thấu lòng người, biết tiến biết thoái mới có thể làm được.

Dưới đây là 10 danh tướng công cao chấn chủ, cho dù sử dụng phương thức khác nhau nhưng đều đạt được mục đích là nhận được một cuộc sống bình yên đến già trong chính trường “thỏ khôn chết, chó săn bị nấu”. Đó thực sự là một kỳ tích không nhỏ.

Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện của Hàn Tín? Dù là bậc lương đống quốc gia, khai quốc công thần số một của nhà Hán nhưng kết cục số phận của ông lại rất thê thảm, phải chịu cái chết oan khuất dưới tay Lưu Bang và Lã Hậu. Những danh tướng dưới đây đã làm gì để bảo toàn được sinh mệnh của mình?

1. Vương Tiễn (304 – 214 TCN)

Vương Tiễn là đại danh tướng nước Tần cuối thời Chiến Quốc, chỉ đứng sau đại danh tướng bách chiến bách thắng nổi tiếng nhất thời điểm đó là Bạch Khởi. Trong chiến dịch thôn tính 6 nước, một mình ông dẫn quân tiêu diệt 3 nước Triệu, Yên, Sở.

Con ông là Vương Bí cũng cầm quân diệt 2 nước Tề, Ngụy. Cha con ông tiêu diệt 5 nước, công lao quá to lớn, vượt xa các tướng khác. Vương Tiễn có công lớn được phong hầu, công danh hiển hách.

Vương Tiễn thấu hiểu lòng vua, biết rõ hậu quả đáng sợ của “công cao lấn chủ”. Trước khi dốc sức diệt Sở, ông cầu xin Tần vương Doanh Chính đất đai, sau khi diệt Sở lại từ giã sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang. Do đó Tần Thủy Hoàng rất yên tâm đối với ông. Vì vậy, Vương Tiễn có thể chết già, thật sự rất cao minh.


2. Vệ Thanh (? – 106 TCN)

Vệ Thanh là em trai của hoàng hậu Vệ Tử Phu nên được Hán Vũ Đế trọng dụng và giao phó nhiệm vụ tấn công Hung Nô. Vệ Thanh bảy lần đại thắng quân Hung Nô ở phía bắc, lập được công to cho triều đình. Ông được phong là Trường Bình Liệt hầu, thực ấp vạn hộ, con cháu tiếp tục được kế tập tước hầu.

Tuy Vệ Thanh công cao, chức lớn nhưng rất hiểu lẽ khiêm lui nhường nhịn, đối với đồng sự rộng lượng hữu lễ, không vì thân cận với vua mà ra oai, không dưỡng kẻ sĩ môn khách, khiến Vũ Đế rất yên tâm. Năm 106 TCN, Vệ Thanh mắc bệnh qua đời, được chôn tại Mậu Lăng.

3. Ngô Hán

Ngô Hán từng lập nghiệp bằng nghề buôn ngựa, về sau quy thuận Lưu Tú. Dẫn quân giết chết đại tướng Tạ Cung, Miêu Tằng của chính quyền Canh Thủy Đế, đánh bại cánh quân Đồng Mã. Ông làm Đại Tư Mã, được phong Quảng Bình hầu. Sau khi Đông Hán thành lập, Ngô Hán lại dẫn quân càn quét các thế lực Lưu Vĩnh, Đổng Hiến, Công Tôn Thuật, Lư Phương, công lao quá lớn chỉ đứng sau đại mưu sĩ Đặng Vũ.

Ngô Hán có con tim chất phác trung hậu, địa vị cao nhưng không kiêu ngạo, rất hiểu đạo lý khiêm lui, cho nên được sủng ái tin tưởng đến khi qua đời. Năm 44, Ngô Hán mắc bệnh qua đời, Hán Quang Vũ Đế hạ chiếu hậu táng.

4. Lý Tĩnh (571 – 646)

Lý Tĩnh khéo dùng mưu, giỏi về dùng binh, là tác giả của nhiều cuốn binh thư, sánh vai cùng với Tôn Vũ, Ngôi Khởi trong lịch sử quân sự cổ đại. Ông tiêu diệt Tiêu Tiển, Phụ Công Trạch, bắc diệt Đông Đột Quyết, tây phá Thổ Cốc Hồn, công lao sự nghiệp hiển hách, quan đến Binh Bộ Thượng Thư, được phong Vệ quốc công.

Lý Tĩnh tính tình trầm ổn, cẩn trọng, khi phú quý tại thân ông rất hiểu đạo lý “doanh mãn tắc khuy” (mọi việc đều có giới hạn) nên nhiều lần tha thiết thỉnh cầu Đường Thái Tông cho mình về hưu. Thái Tông hiểu rõ tâm lý của ông, mỗi lần đều nhẹ nhàng an ủi. Năm 649, Lý Tĩnh qua đời, Thái Tông hạ chiếu hậu táng. Lý Tĩnh được chôn cất rất long trọng cạnh lăng Thái Tông ở Chiêu lăng.

5. Quách Tử Nghi (697 – 781)

Quách Tử Nghi có đại công dẹp loạn An Sử, dùng kế phá quân Thổ Phiên thu phục Trường An, một mình thuyết phục quân Hồi Hột lui binh, uy phục phản tướng, dẹp loạn Hà Đông. Sử sách đánh giá ông là “Tái tạo vương thất, công lao cao nhất triều“, “Dùng sinh mệnh để cho thiên hạ yên ổn hai mươi năm“. Quách Tử Nghi làm quan đến Thái Úy, Trung Thư lệnh, quan nội Hà Đông phó nguyên soái, mang tước Phần Dương quận vương, được Đường Đức Tông gọi là “Trọng phụ”.

Quách Tử Nghi là người khiêm lui nhường nhịn, đối với đồng sự rộng lượng hữu lễ, không can thiệp triều chính khiến triều đình rất yên tâm, là thần tử công cao lấn chủ mà chủ không nghi ngờ, chức cao mà nhiều người không đố kỵ, cả nhà được phú quý, sống thọ. Năm 781, Quách Tử Nghi qua đời, được truy phong là Thái sư, hậu táng dưới triều đình.

6. Tào Bân

Tào Bân trải qua ba triều Tống Thái Tổ, Thái Tông, Chân Tông, khi hành quân tác chiến không lạm sát, lập đại công diệt Hậu Thục, Nam Đường, ra quyết sách phạt Bắc Hán và công Liêu, do đó được phong làm Lỗ Quốc Công.

Tào Bân không kể công cao tự ngạo, là người nhân từ và hiền hậu, trong triều chưa bao giờ kháng chỉ và chưa bao giờ nói khuyết điểm của người khác, rất được người trong ngoài triều tán thưởng, có thể sống phú quý đến cuối đời. Năm 999, Tào Bân qua đời. Sau khi ông chết, Hoàng đế Tống Thái Tông khóc mãi trong thương tiếc.


7. Hàn Thế Trung (1089 – 1151)

Hàn Thế Trung chém chết phò mã Tây Hạ trong thời Bắc Tống, lập đại công bắt được Phương Lạp. Trong thời Nam Tống, ông là một trong “Trung hưng tứ tướng”, có công dẹp loạn giải cứu Cao Tông, chặn đánh hoàng tử nước Kim là Ngột Truật làm quân Kim bị thiệt hại nghiêm trọng. Ông làm quan đến Khu mật sứ, phong làm Anh quốc công.

Hàn Thế Trung quan hệ thân thiết với Nhạc Phi, từng mắng Tần Cối vu oan Nhạc Phi mà không sợ hãi. Sau khi cha con Nhạc Phi bị giết hại, Hàn Thế Trung nản lòng, mất hết ý chí, vì thế mà từ quan, cả ngày đàm Phật luận Đạo, mượn rượu tiêu sầu, nhờ đó mà tránh bị triều đình hạ độc thủ. Năm 1151, Hàn Thế Trung qua đời. Ông được truy phong là Thái sư, Thông Nghĩa quận vương. Đến thời Tống Hiếu Tông, ông được truy phong là Kỳ vương.


8. Bá Nhan (1236 – 1295)

Bá Nhan trưởng thành ở Tây Vực, từng đi theo Húc Liệt Ngột tây chinh, sau đó vâng mệnh về chầu Hốt Tất Liệt và được giữ lại làm quan, tham dự quốc chính. Năm 1265, ông được thăng chức làm Trung thư tả thừa tướng.

Thành tích huy hoàng nhất của Bá Nhan là lập công tiêu diệt nhà Nam Tống, dẹp yên chư vương phản loạn ở biên giới phía bắc, ủng hộ lập Nguyên Thành Tông, làm quan đến Thái phó, Lục quân quốc trọng sự, quyền thế hiển hách.

Bá Nhan quyền cao chức trọng nhưng khiêm nhường, công lao hiển hách nhưng không khoe khoang, được triều Nguyên hết sức tín nhiệm. Năm 1295, Bá Nhan qua đời, triều Nguyên hạ chiếu hậu táng, truy phong là Hoài vương.


9. Chu Năng

Chu Năng từng đi theo Yến Vương Chu Lệ bắc chinh, kiêu dũng thiện chiến, lập nhiều công trạng. Ông có thể dũng cảm đoạt 9 cửa Bắc Bình, đánh bại đại tướng triều đình Cảnh Bính Văn, Lý Cảnh Long, tại trận chiến Linh Bích thu hàng 10 vạn quân, phá Dương Châu, vì Chu Lệ đánh chiếm Nam Kinh, lập nhiều công lao hiển hách.

Sau khi Chu Lệ xưng đế, Chu Năng trở thành Tả đô đốc, được phong làm Thành quốc công kiêm Thái phó của Thái tử. Năm 1406, nhận lệnh chinh phạt An Nam, Chu Năng đã chết trên đường đi và được truy phong là Đông Bình Vương.
Tạo hình danh tướng Chu Năng: Ảnh dẫn theo kknews.cc

10. Tăng Quốc Phiên (1811-1872)

Tăng Quốc Phiên sáng lập Tương quân, dẫn quân chiến đấu anh dũng hơn 10 năm, cuối cùng dẹp được khởi nghĩa Thái Bình Thiên Quốc. Lúc này, Tăng Quốc Phiên không chỉ có trăm vạn hùng binh mà còn nắm giữ vùng đất có tài nguyên giàu có là Giang Nam. Nếu đem quân tiến đánh phương Bắc, lật đổ triều đình Mãn Thanh mục nát, chính mình lập quốc xưng đế là điều không tốn nhiều sức.

Tuy nhiên, Tăng Quốc Phiên quay mắt nhìn cấp dưới khuyên can 4 lần, dùng danh tiết và đại nghĩa cự tuyệt, cuối cùng cả đời trung thành với Mãn Thanh. Mà triều đình nhà Thanh cũng rất sủng ái Tăng Quốc Phiên. Năm 1872, Tăng Quốc Phiên mắc bệnh chết, được truy phong làm Thái phó, thụy Hào Văn Chính.

Nguồn: daikynguyenvietnam
Chưa xemBởi Pháp Tâm
blue1
Con kính lễ Tổ, Thầy.
Em chào các sư huynh, tỷ.

Về vấn đề này con thấy rằng cái tài, cái trí của con người thì cũng chỉ là cái tài, cái trí nhỏ bé so với vũ trụ bao la rộng lớn này ạ. Vì núi cao luôn có núi cao hơn, người tài trí cũng phải thua cho người khác. Quan trọng vẫn là phước báu và sự che chở của Thánh thần mà dù có tiền rừng bạc biển cũng không thể mua được.
Con xin hết ạ.
Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi Cô Phong Đỉnh
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ, Đức Thầy.
Xin chào các huynh, tỷ.

Qua đọc các bài thảo luận của các đạo hữu, con cũng xin góp vài suy nghĩ của con về đề tài này.
Con thiết nghĩ những người có tài trí và tham gia vào chính trị như vậy cũng là có thiên mệnh và nghiệp. Giống như một số ngành nghề khác được gọi là cái nghiệp như: công an, bác sĩ, giáo viên. Chính vì cái nghiệp và thiên mệnh như vậy mà họ phải đón nhận và làm sao để trả hết nghiệp tiền kiếp và hoàn thành tốt nhiệm vụ trời giao phó cho mình. Con có suy nghĩ vài khía cạnh như sau:

- Những người tài trí từ xưa đến nay đa phần có nhiều tham vọng từ tiền tài cho đến chức quyền, chính vì thế họ chưa trả được nghiệp của mình mà có khi còn gây thêm nhiều nghiệp khác nên phải chịu kết cục không tốt.

- Mặt khác nhiều người có thiên mệnh và vai trò của họ khi hoàn thành thì họ cũng phải kết thúc sự sống trần gian như những người khác, và có khi Thánh Thần cho họ có kết thúc bi thảm để cho hậu thế những bài học. Vì nếu đứng trên phương diện của Thánh Thần thì có lẽ cái chết nào cũng như nhau, chỉ có con người mới e sợ.

- Sở dĩ những công thần kết cục lại bị chính chủ mà mình theo hầu tiêu diệt đó là vì họ đã không biết điểm dừng với vai trò của họ, họ đã vượt quá thiên mệnh của mình, thể hiện sự lấn lướt nên phải chịu hình phạt của cả người lẫn trời
Về việc làm thế nào để có tài trí mà vẫn sống bình an thì đó là phải thấu hiểu lý đời lý đạo, được sự che chở của Thánh Thần. Người hiểu lý đời lý đạo thì sẽ an nhiên thực hiện tốt thiên mệnh của mình, hiểu lẽ đời để không làm người khác ganh ghét, không tham cầu danh vọng.

Đệ tử Mật Tông Thiên Đình may mắn được Tổ, Thầy khai sáng cho những lý đời, lý đạo tuyệt diệu thì sẽ bình an trong đời
Bản thân con cũng có nghiệp phải làm công việc chính trị, mỗi ngày học Vũ Trụ Huyền Bí giúp con sáng suốt, không tham cầu quyền lực danh vọng, chỉ thực hành tốt lời dạy của Thầy: đời đạo song tu: học vững lý đạo, phục vụ đạo, đắc nhân tâm.
Con ngàn lần biết ơn Tổ, Thầy ạ.
Hình đại diện của thành viên
Chưa xemBởi Duyên Ngộ
blue3
Con kính lễ Tổ, Thầy.

Thưa Thầy, Con nhớ trong skype của Thầy có nhắc tới lời của Trang Tử: " Chí nhân vô kỉ, thần nhân vô công, thánh nhân vô danh". Con hiểu rằng, bậc đại trí tuệ làm việc không vì tư lợi của bản thân, không kể tới công lao, không vì hư danh, an nhiên tự tại. Trong"Buổi học online với Thầy về phước và trí (ngày 18/9/2016)" con ấn tượng nhất lời Thầy giảng: "Đức tin tuyệt đối vào công lý của Thượng Đế, Thánh Thần là quan trọng nhất". Nếu tin vào công lý của đức Thượng đế thì điều này sẽ không còn là "nghịch lý" nữa ạ. Do vậy, người gặp họa sát thân thì không phải là tài trí thực sự.